www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Về Thầy Trần Phạm Hiếu

Phan Trường Ân

     Nếu Hoàng Diệu thập niên 60 có thầy Nguyễn Hiền Tâm luôn lè phè như một kẻ sĩ muôn đời bất măn, thầy Vơ Tấn Phước nghiêm và ít nói đúng tác phong nhà giáo, th́ thầy Trần Phạm Hiếu dung ḥa được hai mẫu người trên, duy có điều ăn mặc chải chuốt hơn thầy Phước mà mang phong cách phảng phất h́nh ảnh một nghệ sĩ sang trọng hơn nhà giáo sinh bất phùng thời là thầy Tâm.
     Tôi học thầy Hiếu năm đệ tứ, năm lột xác của tuổi học tṛ, năm được chuyển lên học buổi sáng với các đàn anh đệ tam, nhị, nhất, xa rời các lớp đàn em thất, lục, ngũ, c̣n mải miết chạy đuổi trên sân trường buổi trưa nắng gió. Thầy Hiếu dạy Pháp văn, môn học chẳng lấy ǵ làm vui với cái tuổi thích đánh bi-da ở bàn bi-da chị Năm xéo cổng trường, lê lết ở cà phê Trang, ở Quên Đi, hay quán Quỳnh, ngang trường Providence để tập làm người lớn.
     Vậy mà không hiểu sao cả lũ chúng tôi lại chẳng khi nào “cúp cua” giờ Thầy dạy. Giờ Pháp văn khô khốc và mỏi miệng phát âm đa được thầy Hiếu văn nghệ hóa thành một môn học vui với nhiều mẩu chuyện du lịch sự, thiên hạ sự của Thầy và nhất là những bài học được thi vị hóa bằng thơ văn của Francois Sagan, Appolinaire… và ê a cả những bài hát của Trịnh Công Sơn trong lúc giảng bài, cái phong cách thầy làm chúng tôi mê tít, có đứa c̣n học thuộc long những câu thầy ngâm nga để giựt le với bạn gái ḿnh. Mà chẳng mê tơi sao được khi tuổi mới lớn này được ươm bằng mật ngọt của kiến thức thu thập từ một giáo sư Triết dạy, Pháp văn, quần ủi ly thẳng tấp, áo trắng dài tay manchette double tươm tất, cà vạt màu sắc bốn mùa thay đổi hài ḥa. Thế nên, chúng tôi thần tượng thầy lắm, và kết quả là, hai
phần ba học sinh bắt đầu tập ph́ phà Pall Mall y chang như tay chơi chánh hiệu (dĩ nhiên là chỉ dám ph́ phà ở các nơi mà người lớn và thầy cô vắng bóng), v́ thần tượng “thầy Hiếu” của chúng tôi không lúc nào thiếu điếu thuốc trên tay, thầy ít tốn diêm quẹt lắm, thuốc cứ mồi nhau điếu này đến điếu khác, và cháy trên tay thầy liên tục suốt giờ dạy.
     Thường th́ sau khi ra bài tập cho học sinh làm, thầy Hiếu hay có thói quen thung dung tháo kính nhốp dày như cái đít ly, rồi ngồi mơ màng theo khói thuốc, bọn tôi cứ len lén ḅ lên từ phía dưới chiếc bục cao để bàn giáo sư ngồi, rút từng điếu thuốc từ bao thuốc của thầy trên bàn, mà thầy chẳng bao giờ bắt được bao giờ v́ độ cận quá nặng (bọn chúng tôi đặt tên Thầy là thầy Hiếu cận để phân biệt với thầy Hiếu La Thoại Tân, c̣n các Thầy khác th́ gọi thầy là Hiếu già!). Một năm trời làm môn sinh học thầy về Pháp văn lẫn thuốc lá Pall Mall, cái khói thuốc thơm lừng này bám sâu vào máu của chúng tôi, nên đến khi “xếp bút nghiên theo việc đao binh” tôi đa nghiện nặng hút thứ thuốc lá điếu thon dài hấp dẫn này, và nhất là mùi khói thơm phưng phức bám vào cả ngón tay kẹp thuốc vàng ươm.
     Lớp đệ tứ P2 tôi học thời ấy là một tập họp khá nhiều thành phần học sinh, từ những thằng nhỏ nhất là Nguyễn Thanh Đoàn, Huỳnh Hữu Đức, Hồ Anh Dũng, tôi (phải xin miễn tuổi thi đệ thất), c̣n có cả những người lớn hơn mà tụi tôi không thể xưng hô ngang hàng được như Lư Sanh Nguyên, Lương văn Út, Mạch Xường… những người bạn này mà sau năm đệ tứ này, khi đủ 18 tuổi, đa phải khăn gói rời trường dấn thân vào cuộc chiến. V́ vậy, ảnh hưởng của ngày mai xa trường của lớp học sinh này cũng lây sang chúng tôi và làm chúng tôi thấy ḿnh lớn hơn, quen với nhiều tṛ chơi của học sinh lớn mà các học sinh các lớp khác ít có được: ngoài thời gian quán xá, chúng tôi c̣n bắt chước thầy Hiếu, lê la ở quán Kim Tễnh Huệ Hương. Trời ơi, tôi c̣n nhớ như in cái ông chủ quán da ngăm đen với một mụt ruồi và vài sợi râu loăng quăng trên g̣ má, trông có vẽ khó khăn, nhưng lại từ bi bất ngờ với hai thằng nhóc như tôi và Đoàn, ngồi hàng giờ để chỉ uống một ly sinh tố mà ngấu nghiến cọp một đống các tạp chí bày bán ở đó từ Diễn Đàn,Văn, Bách khoa, Khởi Hành, và vô số báo chí thời ấy như Thần Chung, Đuốc Nhà Nam, Chính Luận,… Thi thoảng, tôi vẫn nhớ h́nh ảnh thầy Hiếu trầm ngâm bên ly cà phê đen, khói thuốc lăng đang qua đôi kính cận dày cộm, hờ hững nh́n đâu đâu  với tờ báo trên tay, ở đó, hay một vài quán xá quen thuộc khác…
     Nhưng buồn thay, v́ một vài lư do, tôi lại không theo lời thầy dạy, thay v́ học hành đàng hoàng, lại t́nh nguyện chọn nghiệp nhà binh. Tôi vào trường Bộ Binh Thủ Đức ở giai đoạn cao của cuộc chiến, ra trường chọn đơn vị ở Sóc Trăng, rồi bị quay trong cái guồng máy khô khốc đó, quên bẵng cả một thời tuổi nhỏ rất đẹp ở trường lớp của ḿnh.
     Năm 73, sau một trận đánh mà trung đội tôi chỉ huy bơ thiệt hại nặng nề, về lại tỉnh lỵ trong cực cùng chán nản, tôi cùng một vài người lính vào một quán nhỏ, sinh tố Thành Nguyên sau một chầu nhậu quắt quay, nóng lên v́ một vài thanh niên tóc dài đùa giỡn quá lố, vài người lính theo lệnh tôi đuổi hết khách trong quán ra ngoài, thầy Hiếu là một trong những người khách có mặt lúc ấy. Tôi sững người khi nhận ra thầy, vẫn áo trắng dài tay, nút cài tay hẳn hoi, cà vạt trang nhă và đôi mắt buồn buồn sau cặp kiếng dày ngày xưa, đang nhặt nhạnh thuốc lá, tờ báo bước ra. Tôi chào thầy, xua thuộc cấp của ḿnh ra ngoài, rồi lí nhí xin lỗi thầy và rời quán. Thầy Hiếu kéo tay tôi lại, rút cho tôi điếu Pall Mall, vẫn hiệu thuốc ngày xưa thầy hút, cẩn thận đốt diêm mồi cho tôi điếu thuốc, giọng nhẹ nhàng khuyên nhủ:
     - Em có chuyện buồn phải không? Về ngủ đi!
     Sau ngày đó, tôi không c̣n dịp gặp lại thầy, nhưng biết tự chế hơn trong những cơn say lạng quạng của dân nhà binh chết sống, v́ tôi nhớ đến thái độ dỗ dành và bao dung của thầy ngày ấy.
     Năm 1978 ra khỏi trại cải tạo, tôi lơ mơ về thành phố, nghe lại chuyện tang thương dâu bể của nhiều người xa lạ, thân quen, trong đó có cái chết của thầy Hiếu. Thầy Hiếu chải chuốt của tôi ngày xưa, đa chết trong nghèo khổ cùng cực… đến không có nổi một chiếc quan tài. Tôi h́nh dung lại cái dáng dấp nhỏ thó gầy g̣ của thầy ngày xưa, quần ủi ly thẳng tấp, áo trắng dài tay manchette double tươm tất, cà vạt màu sắc hài ḥa.
     Và trong những cơn say, thỉnh thoảng tôi vẫn như c̣n nghe tiếng thầy khuyên nhủ ngày nào:
     - Em có chuyện buồn phải không? Về ngủ đi!

Phan Trường Ân



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved