www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Tôi Hát Nhà Thờ

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Gia đ́nh tôi, và cả gia đ́nh bên vợ cũng theo đạo Ông Bà, nôm na là thờ cúng Tổ Tiên chứ không phải Phật giáo hay Công giáo theo như nghĩa thông thường. Từ năm 7, 8 tuổi, tôi chưa hề thấy Cậu Mợ đi lễ Chùa, cúng Phật hay tham dự những buổi đọc Kinh, cầu nguyện ở Nhà Thờ bao giờ cả. Tuần lễ có 2 ngày nghỉ th́ Cậu luôn luôn có mặt trên séc TA (anamite) để xoa mạt chược sáng đêm với các đồng nghiệp. C̣n Mợ, không đi làm th́ lại là hội viên thường trực của đám Chắn cạ, tổ chức tại nhà phu nhân các công tư chức hoặc thương gia trong tỉnh. Hai chị em tôi cũng bận rộn không kém. Ngày nghỉ, ngoài chuyện ăn quà vặt, Chị mắc lo viết thư t́nh trả lời các chàng trai mà tôi chính là người đưa thư có thưởng. Phần tôi, tính ham ăn quà nhưng lại hổng có tiền nên đành dụ dỗ mấy em nhỏ đánh đáo đá cầu ăn tiền cho có thu nhập. Nói dài ḍng như vậy mục đích chỉ để giới thiệu cái đức tin của gia đ́nh tôi có lẽ là... hơi yếu, nhưng không phải là vô thần đâu nhé. Riêng tôi vẫn tin có Thượng Đế trên cao chót vót nhưng chỉ tin có Ngài thôi. C̣n các đệ tử của Ngài th́ vàng thau lẫn lộn không thể tin hết được và để chắc ăn tôi cứ thực hành theo cái đạo Làm Người cho khoẻ.
     Hồi bố con tôi vượt biên qua Mỹ năm 80, gia đ́nh ly tán măi 9 năm sau mới được đoàn tụ đầy đủ. Trong thời gian tôi lang thang ở Mỹ th́ bà xă, người đẹp cô đơn đă phải tần tảo nuôi 2 con gái đang tuổi ăn học thật vất vả. Ngoài ra c̣n phải chống đỡ với bao cạm bẫy của cái xă hội nhiễu nhương và hỗn loạn. Sau này khi qua Mỹ, con gái út đă bật mí với tôi. Hồi ở VN có 2 ông bạn quư của Ba hay lại nhà tán tỉnh Mẹ nhưng cả 2 đều lănh cái hậu quả đáng đời: một ông được xơi cái tát tai c̣n ông kia bị đuổi ra khỏi nhà và cấm cửa từ đấy. Chao ôi, bạn vàng mắc... gió. Tôi chợt nhớ, gần đây ở Mỹ, một bạn vàng khác (lần này là... vàng thiệt) phán một câu rất thâm thuư: vợ bạn là mẹ ḿnh! Kể ra th́ hơi quá nghiêm khắc, theo tôi nên sửa lại một tí cho êm dịu: vợ bạn là chị ruột ḿnh, thế cũng đủ ok rồi, phải không quư vị! Lư do, nếu là Mẹ th́ sợ ăn roi quắn đít đâu dám lại gần. C̣n Chị em th́ vưỡn có thể nói bông nói đùa mí nhau chút đỉnh miễn là phải có giới hạn th́ mới vui chứ!
     Để có chỗ dựa tinh thần trong thời gian xa phu quân, và cũng do một cơ duyên nào đó, vợ tôi đă theo bạn đến tham dự những buổi đọc Kinh và cầu nguyện tại một nhà Thờ Tin Lành ở gần nhà. Thế là gia đ́nh tôi từ đây đă có một chút hơi hướng về đạo Tin Lành rồi, và cũng chỉ là bước đầu. Tuy nhiên, từ khi qua Mỹ, Ngọc đă không c̣n đi Nhà Thờ nữa v́ ai đưa đi? Tôi th́ hổng có đạo, đường xa diệu vợi, các con mắc lo học và làm việc phụ giúp gia đ́nh, đâu c̣n thời gian để đi nhà Thờ, thế là ch́m xuồng luôn. Năm 2002, chắc do Thượng Đế an bài, con gái út lại kết duyên với một chàng rể có gia đ́nh theo đạo Tin Lành và là đạo gốc thuận thành. Thế là lại có màn tái hồi Kim Trọng chăng? nhưng cũng chưa phải, v́ các cháu muốn ở gần bên Nội nên sau đám cưới đă dọn nhà lên tỉnh Hawthorne. Phe c̣n lại gồm vợ chồng tôi và gia đ́nh con gái lớn ở Irvine th́ Vũ Như Cẫn, nghĩa là vưỡn hổng có ai đi nhà Thờ cả.
     Nghĩ cho rốt ráo, đạo Phật thật là thâm sâu: trên cơi đời này, mọi sự xẩy ra đều do cái Duyên cả! Tháng 7 năm 2011, vợ chồng tôi dọn nhà lên ở ké nhà con gái út tại Hawthorne, nghĩa là hết Duyên với con gái lớn, lại có Duyên với con gái út, thật là vừa khít không đứt quăng chỗ nào, cơ Trời quả là huyền diệu!
     Ông sui gia gốc người Quảng Nam, hơn tôi 3 tuổi, cấp bậc Trung tá trong quân đội Cộng ḥa. Gia đ́nh đông con cháu, rể của tôi là con trai duy nhất nên ông cưng con dâu lắm. Bà sui mới qua đời năm ngoái nên ông rất cô đơn. Nhà ở gần, ông hay qua chơi và thường rủ đi nhà Thờ để tin Chúa. Riêng Ngọc th́ Chủ Nhật nào cũng được vợ chồng con gái út đưa đi nhà Thờ với một cháu chắt, tôi ở nhà ḿnh ên, tập hát thoải mái.
     Mỗi lần ông rủ đi nhà Thờ tôi đều kiếm cớ từ chối, nói là chưa tạo được Đức Tin nên không dám đi, cứ để từ từ đă. Ông cười nói: không kịp nữa đâu, anh sui!. Và tôi cũng chỉ cười trừ và cứ khất lần.
     Tết vừa qua, Nhà Thờ tổ chức một đêm văn nghệ vào hôm thứ Bẩy, từ 6 giờ đến 11 giờ, kiêm luôn cả mục ẩm thực rất phong phú. Buổi văn nghệ lần này đă được mở rộng để các thân hữu của gia đ́nh kể cả những người ngoại đạo cũng được tham dự cho vui. Thú thật từ khi tập lại món ca hát, tự nhiên tôi có hứng thú thích lên sân khấu để biểu diễn. Eo ơi, chắc là già sinh tật đây, không biết đă sắp... tới chưa mà c̣n ham hát mí ḥ. Các cháu đă có hảo ư muốn mời ông ngoại góp vui cho đêm văn nghệ cây nhà lá vườn, tôi liền vui vẻ nhận lời ngay nhân dịp thử lại ngón nghề của ḿnh.
     Lần đầu tiên bước chân lên sân khấu Mỹ quốc, ngày ĐH tháng Tám ở San Jose vừa rồi, quả thật tôi hơi rét nhưng nhờ em Kiều lanh lợi tía lia làm tôi cũng vững bụng và tự tin. Đến khi lên sân khấu lần thứ hai, kỳ ra mắt ban Tân Chấp Hành của Hội ở quán Cơm Chay th́ tôi đă dạn dĩ lắm rồi, không c̣n sợ khán giả nữa, rất b́nh tĩnh và làm chủ t́nh h́nh. Cho đến lần thứ ba này th́... hết xẩy, coi khán giả như... bà con trong nhà thôi!. Không ngờ Thầy già lại tiến bộ nhanh như vậy, sợ phát tiết lẹ quá sẽ mau sụm bà chè chăng? Về phương diện bài bản, hiện giờ tôi đă có 4, 5 bài làm vốn, nên đi hội hè chỗ nào ta cũng hổng sợ, miễn phải là cây nhà lá vườn, c̣n có bóng dáng ca sỹ thứ thiệt th́ ta bèn tàng h́nh ngay.
     Đêm tŕnh diễn ở nhà Thờ, tôi được xếp để hát vào tiết mục thứ 4, sau một màn kịch. Thật ra con cháu cũng không mấy tin tưởng tài nghệ của ông ngoại, nhưng muốn cho vui nên cứ để tôi hát đại. Khi tập hát ở nhà, tôi đă cẩn thận kéo màn và đóng kín các cửa sổ nên hổng ai nghe được hết, đâu biết ông già hát ḥ ra sao. Ông sui tôi đêm đó lại vắng mặt và rút cuộc chỉ có tôi là cao niên nhất. Đến lúc MC giới thiệu cụ Đường lên tŕnh diễn th́ 2 cháu gái phải dắt tay đưa lên sân khấu v́ nó hơi cao, sợ cụ té th́ đổ nợ cho Nhà Thờ. Tôi đă chuẩn bị thật kỹ để hát bài "Thoi Tơ", vốn đă thuộc như cháo, thêm một bài pḥng hờ là "Em đến thăm anh..." cũng như cháo luôn. Nhạc của nhà Thờ là karaoke, nên tôi mang theo cái đĩa đă hát quen ở nhà cho chắc ăn. Chưa bao giờ tôi lại tự tin như thế, giọng hát mạnh mẽ vang lên và không cần phải xuống ton, cứ nguyên con mà hét. Thấy ăn khách, ban tổ chức năn nỉ xin cụ hát thêm bài nữa nhưng cụ bảo phải nghỉ để lấy hơi. Lúc các cháu dẫn về chỗ ngồi, một bà sồn sồn cỡ U60, ngồi kế bên nói khẽ: Cụ... à! Bác... à! Ông phải làm một bài nữa đấy, sao hát mướt quá dzậy! Ối giời, giá bà xuống thêm một mức nữa như... à Anh th́ chắc tôi xỉu liền.
     Đêm văn nghệ được Ban Tổ Chức mời 2 giám khảo chấm điểm: chàng rể và một cụ ông. Hát xong v́ không khí ngột ngạt nên tôi trốn ra pḥng tiếp tân để thở và sau khi suy nghĩ đă quyết định: không hát thêm bài thứ 2 nữa, để dành dịp khác. Vả lại ăn ít th́ ngon lâu, biểu diễn như vậy là đủ rồi và tôi cứ ở lỳ bên ngoài cho đến khi bế mạc. Trong lúc nghỉ mệt, chợt có hai cháu gái xinh xinh cỡ U20 đến thân mật hỏi: thế ngày mai Chủ Nhật, bác có tới nữa hông? Sao bác cúp b́nh thiếc rồi mà hát c̣n ướt át quá vậy, chúng cháu thật phục bác sát đất! Trời ơi, nghe đến đây bác cảm động lại muốn rớt nước... mắm ra. Lúc lên xe ra về, con rể nói nhỏ: con đă chấm điểm cho Ba đêm nay là người hát hay nhất rồi, nhưng... chẳng lẽ con rể lại chấm cho Ba vợ hạng nhất th́ con ra cái thống chế ǵ nữa!

(1/26/2012)
Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved