www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

T́nh Trong Ly Loạn (1947-1949)

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Sau khi đoàn Văn nghệ tự động giải tán v́... hết gạo, lúc đó tôi vơ, không nơi nương tựa, thân trai không biết sẽ trôi dạt về bến... nào. Nhưng số tôi cũng c̣n khá, v́ bỗng có tin vui giữa giờ tuyệt vọng: Nhà Nước đang tuyển mộ học viên để đào tạo thành cán bộ Y tế, nhằm phục vụ cho chiến trường ngày trở nên khốc liệt, bộ đội chết nhiều và thương binh th́ không đủ người chăm sóc. Tôi và một số bạn đang thất nghiệp bèn rủ nhau, khăn gói, t́m về tỉnh Bắc Giang để ghi danh, và nơi tổ chức cuộc thi tuyển là một đ́nh làng thuộc huyện Đức Thắng. Đề thi gồm 2 phần: Lư lịch và văn hoá. Phần lư lịch th́ tôi khoẻ re v́, trước sau như một, tôi vưỡn là vô sản chân chính... Trước khi vào đoàn Văn nghệ có 1 bộ quần áo, lúc dời đoàn được tăng cường thêm 1 bộ và 1 áo trấn thủ do gia đ́nh một người bạn tặng v́ thấy tôi cô đơn và hơi... trơ trọi. Về phần gia đ́nh th́ rắc rối một chút: Mẹ đă chết rồi nhưng c̣n Bố? Nếu khai bị Tây bắt, sau này có thể bị phiền nhiễu v́ cộng sản đa nghi lắm, nên tôi đành ngậm ngùi khai ông cụ qua đời luôn cho khoẻ. Nghề nghiệp th́ sao? Cộng sản rất cẩn thận, chết rồi cũng phải khai v́ sợ cái nọc độc tư sản nó... di truyền. Thật ra, Bố tôi tuy chỉ là giáo viên tiểu học nhưng lại giỏi tiếng Tây nên giao du toàn với các quan trong tỉnh như Chánh án, Đốc tờ, Thú y..., phần nữa, các vị này lại thích chơi tennis, đánh bài, thỉnh thoảng thiếu chân nên cũng cần đến Bố tôi. Thái Nguyên là một tỉnh nhỏ nên mọi người đều biết nhau và không ai dấu được điều ǵ riêng tư cả. Sau khi VM cướp chính quyền, Bố tôi sợ bóng sợ gió nên bán nhà, di tản về Hà nội cho chắc ăn, v́ thế gia đ́nh tôi mới được chứng kiến ngày Toàn quốc kháng chiến 19/12/46 tại Thủ đô Hà Nội. Bây giờ trở lại vấn đề lư lịch, v́ nhát và sợ bị tố nên tôi đành phải khai sự thật với hy vọng họ bỏ qua v́ người chết cũng chẳng làm hại được Cách mạng, c̣n tôi th́ cái dạ dầy lúc nào cũng bị nắm chặt đâu có nhúc nhích cục cựa ǵ được nên quả t́nh họ đă... lờ đi. Phần văn hoá chỉ có một bài chính tả bằng tiếng Pháp độ 1/2 trang giấy học tṛ, mục đích để xem thí sinh có đọc được toa thuốc và một số tên các bệnh thông thường hay không. Cái món này tương đối dễ, không ai bị rớt cả v́ chương tŕnh tiểu học hồi đó học bằng tiếng Pháp ngoại trừ 2 quyển bằng tiếng Việt là Quốc văn giáo khoa thư và Luân lư giáo khoa thư.
     Ngay đêm hôm đó, để giữ bí mật, tất cả mọi người đă lặng lẽ di chuyển đến một địa điểm khác, không xa nơi tuyển lựa bao nhiêu và chương tŕnh huấn luyện sẽ bắt đầu sau khi các học viên đă t́m được chỗ ăn ở trong làng. Trường được đặt tên là Trường Huấn Luyện Y Tá Liên Khu Việt Bắc (LKVB) nghe cũng oai lắm, thời gian học là 6 tháng, phụ cấp hàng tháng của mỗi học viên khoảng 25 kg gạo được chuyển thành tiền Ngân hàng của Nhà nước. Gọi là LKVB v́ gồm các tỉnh Cao bằng, Lạng sơn, Bắc Kạn, Thái nguyên, Bắc giang, Bắc ninh..., các tỉnh kể trên đều gửi người về học và cũng qua một kỳ thi tuyển giống như chúng tôi. Tổng cộng nhân số trong trường khoảng 60 người gồm cả nhân viên và học viên. Giám đốc trường là Bác sỹ Nguyễn hữu Thuyết, nguyên là BS Nhi đồng ở phố Hàng Bè Hà nội. Đ́nh làng Hương Câu khá rộng, một nửa dùng làm trường học, nửa c̣n lại tổ chức thành pḥng khám bệnh, phát thuốc cho dân làng và cũng là nơi để cho các học viên thực tập.
     Lúc đó khoảng đầu năm 1949, tôi 18 tuổi, đă trưởng thành, và lần đầu tiên trong đời được hưởng phụ cấp của Nhà nước sau khi đă trải qua những ngày tháng gian khổ, bụi đời. Cái quan trọng của đời tôi kể từ đó là không c̣n bị cái đói ám ảnh nữa v́ đă có chỗ ăn ở tử tế . Số gạo được chuyển thành tiền, một phần để mua lương thực, phần khác để tiêu vặt và mua các thứ linh tInh như:kem đánh răng, xà bông... Đời sống của khoá sinh thật là vui tươi, an b́nh,theo nhận xét chủ quan của tôi lúc đó. Sáng học lư thuyết từ 8 đến 12 giớ, chiều từ 2 đến 6 giờ và thỉnh thoảng có những buổi dành riêng cho học viên để thực hành những điều đă học ở phần lư thuyết, c̣n thứ Bẩy, Chủ nhật th́ được nghỉ. Hồi c̣n ở trong đoàn Văn nghệ, tôi nhớ rơ, không lúc nào tôi có được một đồng bạc dính túi, v́ là kép phụ nên chỉ được... ăn thôi. Sau một đêm tŕnh diễn mệt mỏi, buổi sáng, Thầy trưởng đoàn tập hợp các tài tử cốt cán lại, phát cho mỗi người một chút tiền nho nhỏ tượng trưng để ăn quà và riêng với các nữ tài tử th́ để mua các thứ vớ vẩn như nhang đèn (mầu đỏ) để làm son môi, bột talc (mầu trắng) làm phấn, c̣n kẻ lông mày th́ đă có than bếp khỏi tốn tiền, để trang điểm cho những đêm tŕnh diễn trên sân khấu. Tôi cũng hiểu các anh chị lớn có nhiều nhu cầu khác với đám con nít, hơn nữa, tụi tôi chỉ cần no cái bụng là vui dzồi. Tôi rất thông cảm với Thầy và vui vẻ chấp nhận sự thiệt tḥi v́ tiền thu được đâu có bao nhiêu, phần để dành mua lương thực, phần pḥng hờ cho những ngày mưa gió, những lúc đó, Thầy tṛ đành chỉ ngồi ngáp vặt và húp cháo với nhau mà thôi.
     Trong thời kháng chiến, vấn đề giải trí cho nhân dân rất thiếu thốn. Lập các đoàn Văn nghệ lưu động th́ tốn tiền, dân lại nghèo, vả lại, lưu động th́ làm sao sản xuất được! VM rất khôn ngoan và biết rơ điều đó nên khuyến khích các cơ quan, đoàn thể, trường học... lập các ban Văn nghệ bỏ túi vừa đỡ tốn tiền, vẫn sản xuất được và dân ở gần lại có thể coi ké để quên bớt đi nỗi khổ v́ chiến tranh. Trường tôi không có ban Văn nghệ đúng nghĩa và đầy đủ v́ thiếu... nhân tài. Về phía Nam, chỉ có vài mống là biết hát chút đỉnh, c̣n phía Nữ, cả trường chỉ có 5 cô, ngoại h́nh th́ kha khá, nhưng giọng hát th́ hơi quê quê... Tóm lại chỉ có... tui là tương đối nhỉnh hơn cả, v́... kẻ Chột làm vua xứ Mù mà! Thế là, sau khi biểu diễn vài ngón đàn do Thầy tôi truyền thụ và hát một số bài tủ như Nhớ Chiến khu, Bên cầu biên giới, Đàn chim Việt... mà tôi đă âm thầm xuống giây đàn từ trước để tránh khỏi bị gân cổ, bêu xấu trước các... người đẹp, Bác sỹ Giám đốc bèn tặng ngay cho tôi danh hiệu Quản ca của nhà Trường. Thật là cảm động và làm sao quên được giây phút sung sướng khi được các nàng nh́n ḿnh một cách tŕu mến, đầy thán phục... như vậy.
     Từ đó, tôi bắt đầu dạy hát cho cả trường, nào là Bắc sơn, Đoàn Lữ Nhạc, Xuất quân... và tuy cái món bắt nhịp của tôi lúc đó c̣n hơi loạng quạng nhưng vưỡn qua cầu êm thấm v́ có ai biết là... sai đâu. Thời gian học tập trong trường thật là thần tiên đối với tôi, đă không phải lo ăn, lại được đàn hát với các thiếu nữ xinh đẹp, tôi luôn luôn được chiều chuộng và được nh́n với ánh mắt sao mà tha thiết... dễ sợ. Không hiểu sao, ở tuổi 18, 19, nam,nữ chỉ cần nh́n thấy nhau là vui như Tết dzồi và riêng tôi th́ dễ tính, thấy ai cũng đẹp cả, mỗi người mỗi vẻ... và thân này ví xẻ thành... 5 th́ có lẽ… hơi tham chăng? Tuần lễ chỉ học có 5 ngày, Thứ Bảy, Chủ nhật, kéo nhau ra quán hàng ở gốc cây đa đầu làng để ăn quà, vừa đùa rỡn vừa nh́n nhau cũng đủ hạnh phúc rồi. Thỉnh thoảng, đang học cũng phải chạy máy bay, chui xuống những hầm hố đă đào sẵn, tuy hoảng sợ nhưng lại vui vui v́ các cô lúc nào cũng không quên kéo tay Quản ca để trốn chung vào... một hầm. Có lẽ tôi có số đào hoa thật! Lúc đàn hát, dĩ nhiên là phải có tôi, nhưng lúc rủ nhau đi xơi quà, tôi cũng được chiếu cố tận t́nh và không lần nào bị vắng mặt cả. Về các món quà vặt th́ đủ thứ ở trên đời: bún riêu, nem rán, bún chả, ôi chè... thứ nào tôi cũng thích. Có một điều này mới thật kỳ lạ, không sao giải thích được là... chưa bao giờ tôi phải trả tiền, v́ cứ mỗi lần ăn xong, đứng lên định... móc bóp th́ các cô lại tranh nhau trả trước. H́nh như các cô có một quy ước ngầm là... thay nhau trả tiền cho Quản ca th́ phải. Phần tôi th́ có cái tật không được ga lăng lắm là ăn th́ nhanh nhưng móc bóp th́ lại hơi bị... chậm.
     Những hôm trời mưa, gió lạnh căm căm, nhất là lại rớt vào ngàyThứ Bảy hay Chủ Nhật th́ buồn ơi là buồn. Đă phải nhịn ăn quà, lại không được nh́n người đẹp, tôi đâm ra ngẩn ngơ, nhớ nhung vớ vẩn... trong ḷng cảm thấy hơi thiếu thiếu một cái ǵ... mà không sao diễn tả được. Hay là... tôi đă mắc Yêu rồi chăng? Yêu ai? Có vấn đề ǵ không? Tôi suy nghĩ, và tự trấn an, việc ǵ mà phải hốt hoảng như thế, cứ từ từ và tôi lẩm cẩm thử liệt kê các thứ Mắc ở trên đời ra xem xét như: mắc mưa, mắc gió, mắc dịch,mắc... th́ tôi mới ra ngộ ra là chỉ có mắc... Yêu là dễ thương nhất... Vậy th́ cứ yên tâm, Yêu thoải mái và khỏi e ngại ǵ hết.
     Một thi sỹ, quên mất tên, h́nh như đă dịch một bàt thơ từ tiếng Pháp ra, đại khái như sau:

Yêu là chết ở trong ḷng một tí
Mấy khi Yêu mà đă được...Yêu


     Theo ư tôi, Yêu mà chết th́ uổng quá, dù chỉ là một tí... Tôi cũng là... thi sỹ, và là hội viên chính thức của Hội Thơ Con Cóc, xin mạn phép làm 2 câu khác có vẻ tích cực hơn:

Yêu là hoa nở trong ḷng
Là thương là nhớ như ṿng... Kim Cô.

(sự tích ṿng này được giải thích trong chuyện Tây Du)

     Một hôm trời lại mưa vào đúng ngày Chủ Nhật, đang buồn hiu, bỗng nghe thấy tiếng eo éo ở bên nhà hàng xóm. Lắng nghe một lúc, tôi nhận ngay ra là giọng nói của cô D, một trong 5 kiều nữ của nhà trường. Trời ơi, nhà nàng ngay sát nhà chàng và hổng có giậu mồng tơi nào ngăn cách cả mà sao tôi lại không biết nhỉ? Lư do là thế này: ở nhà quê, nhiều nhà trong làng tuy sát vách mà ngơ vào nhà lại xa, bởi vậy mới có câu: Gần Nhà, Xa Ngơ là vậy. Th́ ra, hàng ngày khi đi học về, nàng và tôi tuy chưa có t́nh ư ǵ nhưng cũng không muốn các bạn nghi ngờ, ḍm ngó nên sau khi chia tay, mỗi người đều đi theo hai hướng khác nhau thật xa nhưng khi về đến nhà th́ ngẫu nhiên lại chỉ c̣n cách nhau có một cái... vách. Vấn đề nan giải đươc đặt ra: gần th́ có gần nhưng làm sao tâm sự được với nhau, chẳng lẽ lại hét lên cho cả làng biết mà nói lớn như vậy th́ c̣n ǵ là... thơ mộng nữa. May quá, một hôm t́nh cờ tôi khám phá ra là cái vách giữa 2 nhà có 1 cái cửa nhỏ, lúc nào cũng đóng chặt, nhưng không có khoá và vừa đủ rộng cho một người chui qua. Thế là thế nào?. Trong thời kháng chiến, các nhà trong làng đều được đục vách ra cho thông với nhau để trốn Tây và đánh du kích cho tiện lợi. V́ vậy, lúc đó và ngay cả bây giờ, tôi vẫn tin là con người có số mệnh và mọi sự đều do Thượng Đế an bài cả.
     Từ nay, chúng tôi đă có thể gặp nhau một cách tự do và bí mật qua cái cửa nhỏ dễ thương đó, cũng nhờ vào sáng kiến của chiến tranh du kích. Sau vài lần trao đổi tâm t́nh, tôi được biết, nàng là con gái út của ông Trưởng ty Y tế tỉnh Bắc Giang, và đă là Y Tá thực thụ rồi, đi học chỉ để trau dồi thêm kiến thức và có cái mác Y Tá Liên Khu cho oai thôi. Nàng và tôi bằng tuổi nhau, kiến thức chuyên môn nàng hơn hẳn tôi, kinh nghiệm sống ở đời cũng già dặn hơn, và thú thực, vào thời gian đó tôi c̣n khờ khạo lắm. Mỗi lần gặp nhau, nàng đều chủ động, đưa ư kiến hoặc gợi ư, và tôi chỉ biết No hay Yes mà thôi. Câu chuyện của chúng tôi chỉ quanh quẩn về bài học, bài hát, ăn quà... và một chút về tương lai như sau khi tốt nghiệp anh xin về tỉnh nào và tuyệt đối không có dính dáng ǵ đến yêu đương hay t́nh ái cả. Thật lạ lùng, sao t́nh yêu lúc đó lại có thể trong sáng và thanh cao đến như vậy! Măi về sau này tôi mới ngộ ra là cái mục lăng mạn du dương mà nàng không đề cập tới là cố ư để dành cho tôi mà tôi lại quá khờ nên nín thinh, thật là khổ thân tôi, đầu óc lúc đó chắc mắc… gió, v́ lúc nào cũng chỉ tơ tưởng đến bún chả, xôi chè... th́ làm sao mà sáng suốt để vẽ... được hở Trời.
     Có lần đang tâm sự th́ bất ngờ bị bà chủ nhà về bắt quả tang, và bà đă mét với BS giám đốc trường. Thật may mắn, cả 2 chúng tôi đều được BS cưng chiều, v́ nàng là con của BS Trưởng Ty Y Tế, đồng nghiệp với BS giám đốc, c̣n tôi cũng quan trọng lắm, không có Quản ca th́ văn nghệ, văn gừng dẹp tiệm hay sao? Thế là ḥa cả làng, nhưng BS khuyên chúng tôi: Cô, Chú đă trưởng thành cả rồi, nếu muốn, tôi sẽ làm Mai và đứng chủ hôn dùm, về suy nghĩ thật kỹ và cho tôi biết sau. Thế nhưng, chuyện này rồi cũng từ từ... rơi vào quên lăng.
     Từ bữa bị túm tại trận, ban đêm chúng tôi hẹn ḥ ra bờ ruộng để gặp nhau cho đỡ... nhớ. Cũng xin nhắc nhở, các bạn đang thưởng thức Hồi kư chứ không phải Tiểu thuyết, nghĩa là 95% sự thật, 5% c̣n lại chỉ để tô điểm cho đẹp, cho vui thôi và hoàn toàn không có hư cấu ǵ cả. Hôm đó, ban đêm không có trăng, trời tối đen như mực, chúng tôi ngồi bên nhau trên bờ ruộng. Phần tôi, 2 chân để song song tự nhiên, 2 tay đặt nghiêm chỉnh trên 2 đầu gối và khi nói chuyện chỉ có cái đầu nhút nhít thôi. C̣n nàng, chân tay xếp đặt ra sao tôi không thấy rơ v́ trời tối quá, vả lại, ít khi tôi dám nh́n thẳng vào nàng nhất là khi chỉ có 2 đứa v́... nhát. Các câu chuyện cũng vưỡn như thường lệ, nghĩa là vớ va vớ vẩn, chẳng có đầu có đuôi ǵ cả và hai chúng tôi h́nh như đều dị ứng với từ... Yêu. Cuối cùng th́ cũng phải chia tay, khuya quá sợ bà chủ nhà nghi, và chỉ đến lúc đó tôi mới có can đảm, nhẹ nhàng cầm tay nàng lên để dắt đi v́ sợ nàng vấp té...
     Ôi, Hạnh phúc đến với tôi hồi đó sao giản dị và dễ dàng quá vậy, chỉ được cầm tay nàng thôi mà sau đó tôi đă sung sướng cả... tuần lễ và có khi c̣n hơn nữa... cho đến khi lại có dịp được cầm tay nàng ở lần... sau. Quí bạn không tin th́ tôi... đành chịu, nhưng đó chính là sự thật. Tiện đây tôi cũng bật mí để mọi người ngạc nhiên là từ thuở dan díu với nhau cho tới lúc đó, tôi chưa bao giờ dám đụng vào thân thể của nàng ngoại trừ hai bàn tay và cũng chỉ để dắt nàng đi mà thôi. Năm nay nàng mới có 78 tuổi, vẫn mạnh khoẻ và c̣n sống sờ sờ ra ở Hà nội đấy.
     Thấm thoắt mới học mấy tháng mà đă đến Tết rồi. Toàn thể các nhân viên và học viên đều được nghỉ 10 ngày để về quê ăn Tết. Đa số các bạn đều về nhà, riêng những người ở các tỉnh xa th́ đành phải ăn Tết ở trường, trong số đó có cả tôi v́ nhà đâu... mà về. Tôi và nàng hẹn nhau là sau khi nghỉ Tết, tôi sẽ đón nàng tại nhà và cùng dắt tay nhau để trở về trường. Thời gian nghỉ Tết lúc đó đối với tôi thật là... thiên thu. Bấy giờ tôi mới thấm thía và hiểu thế nào là tương tư!.Trời ơi, nhớ nàng tưởng đến phát điên, c̣n buồn th́ mặt cứ như dài ra, h́nh bóng nàng cứ như ma, khi ẩn khi hiện, khi xơi bún chả, lúc cầm tay nhau... Tiếc rằng tôi không phải là nhà Văn đích thực để diễn tả sâu sắc nỗi nhớ nhung đó, c̣n thơ Con Cóc th́ tôi đâu dám đem ra xài v́ sợ... phạm thượng. Cuối cùng tôi đổ hết tội cho nhà trường: Các chiến sỹ đang hy sinh ngoài mặt trận, nhân dân đang lao động vất vả, sao lại cho nghỉ Tết lâu vậy? vài ngày là đủ rồi, sao mọi người không ăn Tết luôn ở trường cho tiện, đỡ mất th́ giờ lại tiết kiệm được nhân lực... BS giám đốc cách đó mấy bữa, vừa mới tha cho cái tội liên hệ bất chính, bây giờ lại bị tôi lôi ra để tố chỉ v́.... Yêu và Nhớ... khủng khiếp.
     Thời gian nghỉ Tết rồi cũng qua đi, tôi đếm từng ngày, và hôm nay tôi sửa soạn hành trang, chuẩn bị tinh thần để ngày mai đi đón nàng. Nhà nàng, tức là Ty Y Tế Bắc Giang, cách trường khoảng 20 km, đi bộ nhanh độ 4 tiếng nhưng phải đi đường tắt, lội ruộng và đôi khi c̣n phải trốn máy bay nữa. Sáng hôm sau, dậy thật sớm, ḷng như nở hoa, tôi hăng hái lên đường và chỉ sau 3 tiếng rưỡi, đă tới nhà nàng vào lúc 12giờ trưa. Nàng ra đón tôi tận cổng, tay dắt đứa em c̣n nhỏ, mặt mũi tươi tắn và xiêm y rực rỡ. Tôi quá xúc động,người cứ thộn ra và không sao diễn tả được sự vui mừng, nỗi nhớ nhung sau bao ngày xa cách. Nàng dắt tay tôi vào nhà và bày ra nào bánh chưng, gị chả, thịt kho, bánh mứt... nhưng tôi đâu có thưởng thức được bao nhiêu, toàn thời gian chỉ để ngắm nàng và ngơ ngẩn như Mán nghe Kèn Tầu. Tôi thắc mắc và hơi buồn là nàng không hề giới thiêu tôi với bố mẹ và cũng không thấy ông bà ra chơi. Hồi đó, thật t́nh, v́ ngây thơ nên tôi không hiểu nhưng sau này mỗi khi hát bài Trương Chi tôi hơi lờ mờ nhận ra, có lẽ nàng thấy tôi không có ǵ... để giới thiệu nên nàng đă lờ đi chăng! Nàng là con ông Trưởng ty, giầu sang, đẹp xinh; c̣n tôi, nghệ sỹ nghèo, tứ cố vô thân, tài sản chỉ có 2 bộ quần áo và 1 cây đàn... th́ c̣n ǵ nữa để mà giới thiệu.
     Sau khi đă ăn uống và ngắm nhau no rồi, chúng tôi sửa soạn khăn gói để trở về trường. Thời gian này mới thật tuyệt vời, và tôi chỉ muốn nó kéo dài... bất tận. Lúc đi mất 3 tiếng rưỡi, lúc về chỉ mới có... 6 tiếng thôi, nghĩa là tới tối cũng chưa về đến trường. Ban đêm, v́ lư do an ninh, cổng làng đóng lại sau 6 giờ và chúng tôi phải ngủ trọ tại một quán hàng trên bờ sông Máng. Quán có 2 dẫy giường tre,xếp theo kiểu chữ L và nối liền với nhau. Bà chủ quán, tính cẩn thận nên bắt nàng ngủ chung trên một dẫy, c̣n tôi th́ dẫy bên kia. Bây giờ, tôi muốn nói với quí bạn một sự thật, tuy hơi mắc cở một chút, nhưng v́ là Hồi Kư nên tôi phải... chân thành. Lúc đó tôi đă là một thanh niên, 18 tuổi, đầy nhựa sống mà thú thật chưa hề biết cách Hôn phụ nữ ra làm sao! Chẳng bù với đám thanh niên bây giờ, Yêu mà cứ như đánh vật, có khi c̣n muốn cắn nhau nữa, thật là... dễ sợ. Thời gian đi đường tuy dài nhưng chỉ toàn nói chuyện tầm phào, vu và bạo lắm th́ chỉ đến nắm tay nhau là cùng thôi. Tối hôm đó, nghe chừng bà chủ quán đă ngủ rồi tôi mới ṃ sang chỗ nàng nằm. Tôi nghĩ chắc cũng do bàn tay của Thượng Đế xếp đặt; thường lệ, người ta thường nằm quay đầu vào vách và chân hướng ra bên ngoài, đằng này 2 người lại nằm quay đầu ra ngoài, rất thuận tiện để tôi có thể được... vớ vẩn với cái... đầu của nàng. C̣n chuyện leo lên giường để nằm cạnh nàng th́ eo ơi, Tía bảo tôi cũng không dám.
     Muốn nói chuyện, thầm th́, thủ thỉ với nàng th́ phải làm sao đây?.Đứng th́ không đặng rồi, ngồi xệp lại thấp quá, vậy th́, qú là thượng sách! Chắc quí bạn lại thắc mắc, nói chuyện cả ngày rồi không đủ hay sao? Thưa quí bạn chẳng bao giờ... đủ cả. Tôi bèn qú 2 đầu gối xuống, 2 tay bám vào thành giường cho đỡ mỏi, 2 cái đầu kề sát nhau và... cứ thế nói chuyện dài dài. Tự nhiên có một lúc tôi đánh bạo, áp má tôi vào má nàng và hơi cọ cọ vào nhau một chút... th́ thấy một cảm giác thật sung sướng, nghe êm êm, d́u dịu và man mát chứ không nong nóng hay ê ê như mọi người thường diễn tả. Có lẽ tại lúc đó là mùa Đông, trời lạnh lắm, áp má vào nhau mà thấy mát cũng là quí lắm rồi, c̣n đ̣i ... ǵ nữa. Đến đây tôi chợt nhớ đến thi sỹ Vũ hoàng Chương h́nh như có phán: Ái T́nh chỉ là sự vớ vẩn của... hai làn da! Nếu có hơi nhảm nhí một tí th́ mong quí bạn đại xá cho nhé. Tuy nhiên thời gian êm ái cũng... qua đi và sự đau khổ bắt đầu xuất hiện ở... 2 đầu gối. Trong chuyện Tàu, cái cảnh Tiết Đinh San nhất bộ nhất bái, nghĩa là đi 1 bước rồi qú xuống để lạy rồi lại... bước đi... c̣n đỡ khổ hơn tôi nhiều v́ tôi phải qú liên tục đến cả tiếng, mỏi ră rời và hoàn cảnh lúc đó lại giống như Từ Hải chết đứng vậy. Rút lui trở về th́ không dám, v́ sợ nàng buồn c̣n cứ qú th́ đúng là... cực h́nh, nhưng may quá, đang lúc tang gia bối rối chợt nghe nàng thỏ thẻ: "anh về ngủ đi để mai vào trường sớm". Ôi, ba tiếng "Về ngủ đi" sao mà dễ thương thế, nó giải phóng cho 2 cái đầu gối khốn khổ đang bắt đầu tê dại nhưng rồi tôi cũng... vất vả lắm mới ḅ về được tới giường. Sau khi đă nằm thẳng cẳng và chân tay được duỗi thoải mái, hạnh phúc mà nàng mới ban cho bây giờ tôi mới được hưởng thật... trọn vẹn. Ngủ được một chút th́ khoẻ lại, trời c̣n chưa sáng, liếc sang phía giường nàng vẫn thấy yên lặng, bà chủ quán không biết đă thức hay c̣n ngủ, loay hoay suy nghĩ vẩn vơ một lúc rồi tôi lại có ư xấu... muốn hưởng lại thú đau thương một lần nữa nghĩa là lại sẵn sàng để được... qú. Nhưng tiếc thay, kể từ hôm đó và măi măi đến mấy chục năm sau này, thú đau thương êm dịu đó đă không bao giờ được tái diễn cả.
     Sáng hôm sau chúng tôi trốn về chỗ ở thật sớm để tránh không chạm chán với các bạn v́ sợ họ nghi ngờ, và hên quá, chúng tôi đă thoát nạn. Thế rồi ngày tháng như mây bay, gió thổi, thấm thoắt đă tới kỳ thi tốt nghiệp. Trí thông minh của tôi vốn chỉ thuộc hạng khiêm nhường, lại ham chơi, lúc nhỏ th́ đánh đáo, đá cầu, hơi lớn th́ đọc chuyện: kiếm hiệp, trinh thám, tiểu thuyết, tác giả nào tôi cũng đọc ráo, đặc biệt Tự lực Văn đoàn th́ gần như không sót quyển nào. Có thể tôi bị ảnh hưởng bởi các truyện t́nh lăng mạn trong TLVĐ mà cách đối xử của tôi với Phụ nữ cũng đỡ phàm tục chăng?. Trở về với hiện tại, hễ cứ nghĩ đến thi cử là tôi rét lắm, nàng trấn an: "Anh cứ yên tâm, các BS giám khảo đều là bạn của Bố em cả, không ai để anh rớt đâu". Trời ơi, giây phút hạnh phúc đó làm tôi xúc động, mắt rớm lệ và chỉ muốn... ôm lấy nàng nhưng v́ nhát quá nên lại bỏ ư định đó ngay. Sắp đến ngày thi tôi mới thấy hối hận v́ đă vui chơi, đàn hát, ăn quà... mất quá nhiều thời gian, bài vở bây giờ chắc rơi rớt không biết c̣n được bao nhiêu.

     Bún riêu, bún ốc, xôi chè
     Ba cái mắc... gió nó nhè hại ta.

     Bao nhiêu bài vở hôm qua
     Hôm nay quên hết,thế ra tại... chè.


     Địa điểm thi cũng là một cái đ́nh nhưng ở làng khác, không xa trường bao nhiêu. Không có thi viết và chỉ có thi vấn đáp do các BS giám khảo trực tiếp hành hạ. Kỳ thi này lạ lắm, mỗi giám khảo ngồi sau 1 cái bàn và thí sinh đứng bên cạnh để trả bài. Các thí sinh khác chưa đến lượt, được tự do đi lại và có thể đứng ngay cạnh thí sinh đang thi để rút kinh nghiệm và ôn bài luôn thể. Tôi được giám khảo hỏi: "Anh cho biết triệu chứng và cách chữa bệnh Thương hàn". Không hiểu sao, chắc thần hồn nát thần tính tôi lại lộn qua bệnh Dịch Tả và mới nói được mấy câu, nàng đứng ngay sau lưng bèn nhắc: sai rồi, Thương hàn cưa mà, tôi sửa lại ngay và vị giám khảo kín đáo nh́n Nàng, hơi mỉm cười, chắc là người quen, rồi cho tôi qua cầu dễ dàng. Sau đó đến mục thi thực hành. Chao ôi, vị giám khảo này chắc không quen Bố nàng, cho tôi xơi cái món Băng bó đầu gối, là cái loại khó nuốt lắm. Đang lúng túng, cứ cuốn vào th́ nó lại tuột ra, cuối cùng th́ nó dồn thành một đống không giống ai. Nàng đứng đàng sau cũng đành chịu thua th́ lại may quá, BS giám đốc trường đến cứu nguy: "Quản ca cưng của tôi đó anh, xin nhẹ tay một chút". Thế là tôi cũng vưỡn được qua cầu nhưng lần này hơi mắc cở v́ cái đống băng vải c̣n thù lù ở trước mặt mọi người.
     Sau kỳ thi tốt nghiệp, nhà trường tổ chức một đêm văn nghệ để từ giă dân làng và cho các khoá sinh có dịp vui chơi, ăn uống rồi chia tay nhau. Đêm đó, không khí thật vui nhộn, tưng bừng và dĩ nhiên, tôi là trưởng ban tổ chức, bắt nhịp cho mọi người hát, và phóng tác vài vở kịch nho nhỏ, chủ yếu là cóp lại những vở của Thầy tôi đă soạn khi xưa.
     Đặc biệt có màn Nông Tác Vũ do tôi và 1 anh bạn thủ vai chính. Chúng tôi hóa trang thành 2 thôn nữ, vừa múa vừa hát như thể đang gieo mạ. Và thật sung sướng, v́ chính Nàng đă trang điểm cho tôi tối hôm đó: phấn, son, bút ch́ kẻ lông mày toàn đồ hiệu thơm phức, v́ Bố nàng là Trưởng Ty, đâu có xài đồ dỏm. Tội nghiệp anh bạn tôi, đă phải tự hóa trang lại xài đồ nội hoá nên cũng hơi buồn. Thú thật với quí bạn, khi nàng thoa son, đánh phấn cho tôi, người cứ thộn ra, không dám nhúc nhích, chỉ sợ mất mà lại không biết mất cái ǵ, thế mới khổ. Đến nỗi khi nàng đă hoàn thành nhiệm vụ rồi mà tôi vưỡn cứ đứng đực ra, nàng khẽ bảo,đẹp rồi, mau ra tŕnh diễn đi kẻo khán giả về hết rồi đấy.
     Ngày vui rồi cũng qua mau. Sáng hôm sau, mọi người đă sẵn sàng khăn gói để lên đường trở về quê quán. Qua một thời gian dài chung sống, bao nhiêu kỷ niệm vui, buồn,lúc chia tay, trong ḷng ai cũng xúc động, và tất cả đếu rơm rớm nước mắt. "Ôi, cảnh biệt ly sao mà buồn vậy!".
     Tôi được chuyển lên làm việc tại Ty Y tế tỉnh Thái Nguyên, tức là quê tôi, c̣n nàng, sau một thời gian khá lâu mới biết đang phục vụ tại Ty Y tế tỉnh Bắc Kạn. Kể từ buổi chia tay tại trường, chúng tôi đă không liên lạc thư từ ǵ được với nhau, một phần v́ không có địa chỉ chính thức, một phần hệ thống bưu điện quá tệ, phần nữa ai cũng phải lo cuộc sống vất vả của ḿnh nên lơ là không tích cực t́m cách để gặp nhau. Và như người ta thường nói: Xa mặt, Cách ḷng là điều tất nhiên sẽ... xẩy ra. T́nh yêu của chúng tôi thật đẹp và trong sáng nhưng không có chiều sâu, chỉ hời hợt như bọt xà bông nên dễ tan vỡ. Yêu mà khi gặp nhau chỉ có Nói chuyện, Nh́n nhau, và Ăn quà rồi... Do nothing, th́ chết dzồi.
     Đến giữa năm 1951, nàng kết hôn với một Quân y sỹ cũng ở tỉnh Bắc Kạn, c̣n tôi th́ được Bố ở Hà nội nhắn ra bảo: nếu dinh tê vào Hà nội, ông sẽ nuôi cho ăn học đàng hoàng, c̣n tiếp tục đi theo Bác th́ ông từ luôn. Thế là, cuối năm đó, vào một ngày thật đẹp trời, tôi trốn về làng Yên mẫn tỉnh Bắc Ninh, là quê của Bố, rồi đi xe đ̣ phây phây sang Hà nội an toàn và cuộc đời của tôi bắt đầu chuyển qua một khúc rẽ quan trọng...
     Năm 2001, vợ chồng tôi về thămThủ đô Hà nội, đất Thăng Long ngàn năm văn vật, và riêng tôi để gặp lại những bạn bè cũ đă xa nhau từ hơn 1/2 thế kỷ. Nh́n nhau nhưng không c̣n nhận ra nhau, tất cả đều đă quá già, lụ khụ, tóc bạc phơ, cảm động mà không nói nên lời. Chúng tôi họp mặt vui vẻ tại một nhà hàng bên cạnh Hồ Tây, với sự tham dự của khoảng 20 người, trong đó có cả 4 kiều nữ đă có một thời cùng tôi, dắt tay nhau trốn chung vào một hầm khi có máy bay địch, c̣n nàng thứ 5 th́ đă tiêu diêu miền cực... khổ rồi. Người yêu thuở ban đầu của tôi c̣n phong độ lắm, vẫn giữ được vài nét duyên dáng, nhưng cũng chỉ c̣n trong... trái tim tôi. Phu quân của nàng là Thiếu tướng Quân y, làm việc tại Quân y viện 108, là bệnh viện lớn nhất Hà nội. Lần đầu tiên gặp nàng, lúc không có ai, tôi hỏi nhỏ: "C̣n nhớ tôi không?". Nàng hơi nghiêm nét mặt: "Không nhớ... ǵ cả", nhưng chắc cảm thấy hơi phũ phàng, nàng ngước lên, hối hận và nh́n sâu vào mắt tôi, khẽ nói : "Anh trông hơi béo ra". Mắt tôi lại muốn ứa lệ v́ tiếng nói của nàng lần này thật dịu dàng, êm ái y như ba tiếng: "Về ngủ đi" mà nàng đă ban cho tôi lúc ở quán trọ, trên bờ sông Máng năm xưa...
     Thế rồi, sau khi tiệc tàn, chúng tôi lại ngậm ngùi chia tay và hẹn gặp nhau lần sau, nhưng lần này chắc không phải ở Hà nội nữa mà mọi người đều ngầm hiểu sẽ là ở... bên kia Thế giới.

Hồi kư
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved