www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Thầy Giáo

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Trong bài khen vợkỳ trước, tôi đă bỏ qua không đả động ǵ đến câu nàng ngậm ngùi thổ lộ: “kỷ niệm vui th́ chả có bao nhiêu, mà kỷ niệm buồn, nghĩ lại càng buồn hơn”. Vậy th́ sự thật nó diễn tiến ra sao? Trong bài này, tôi xin thành thật bật mí mà không sợ tha nhân chê bai, chỉ trích ǵ hết, v́ dù sao th́ cũng không c̣nkịp nữa. Lúc đó tôi đă nằm sâu trong ḷng đất lạnh, xá chi những lời thị phi vớ vẩn của người đời. Vả lại, theo cụ Phan Khôi:
     Làm sao cũng chẳng làm sao,
     nếu thế nào cũng chẳng làm chi
     Làm chi cũng chẳng làm chi,
     nếu làm cũng chẳng làm sao

     Thế ḥa cả làng.
     Hồi mới lấy nhau Nàng c̣n rất trẻ, chỉ vừa đủ 18 tuổi thôi. Bà Mẹ đă ân cần dặn ḍ: em nó ở nhà chỉ biết cắp sách đi học, ngoài ra hổng biết làm ǵ khác đâu, con ráng lo hết cho em nhé!
     Tôi vốn dân Bắc kỳ chính gốc, quanh năm lo đói nên thủ kỹ lắm. Ngoài ra lại tăng cường thêm cô em của tôi nữa nên Nàng phải sống giữa hai gọng ḱm th́ làm sao mà vui được. Không chừng c̣n vất vả hơn dưới cái ḱm củaMỹ Ngụyđể lại cho VC nữa đấy!
     Đi chợ th́ em theo sát, hướng dẫn để khỏi bị mua hớ. C̣n trong nhà, tiền bạc chỉ ḿnh tôi tay ḥm th́a khóa, nghĩa là Nàng không c̣n chỗ nào để nhúc nhích cả.
     Thật ra, không phải tại tôi quá khắt khe mà chỉ muốn bao bọc giúp đỡ, trong lúc cô dâu mới c̣n thơ dại thôi. Tuy nhiên cách xử sự này đă vô t́nh làm tổn thương khá nặng đến tự ái của đương sự. Nói chung, cả Mẹ và tôi đều đánh giá sai, Nàng đâu có dại khờ, trái lại rất thông minh, sắc sảo nên lại cảm thấy đau khổ hơn. Chứng cớ là sau này chính Nàng đă tạo ra tài sản cho gia đ́nh, c̣n tôi chỉ là người thụ hưởng. Hai Mẹ con quả đă không có con mắt tinh đời.
     Nàng lấy chồng mục đích để thoát khỏi ṿng kiềm tỏa của gia đ́nh, muốn có được cuộc sống mới tự do, để xây dựng một tương lai tốt đẹp. Ai ngờ, sự thể xẩy ra quá phũ phàng làm Nàng thất vọng hoàn toàn, tôi rất thông cảm và ân hận cho đến bây giờ.
     Đến khi Nàng làm được nhiều tiền, thực sự là chủ gia đ́nh th́ lại không có thời gian để hưởng thụ. Một phần quả thật cũng tại Nàng đam mê thích làm giầu. Phần nữa, tại tôi ham chơi, ích kỷ, không tạo cơ hội để đưa Nàng đi chơi. Cuộc đời quả trớ trêu!
     Trong khi đó tôi luôn được tôn trọng, chiếm vị trí thứ nhất, và được hưởng thụ đầy đủ. Suy nghĩ kỹ lại, tôi quả là một Thầy giáo hư, ích kỷ, không quan tâm đến sự hy sinh thầm lặng của người vợ hiền, đáng quư của ḿnh.
     Nàng say làm việc, không hề đ̣i hỏi, mục đích chỉ để làm thật nhiều tiền, cho gia đ́nh được chi tiêu thoải mái. Nàng đă hy sinh cả một thời son trẻ chả được thụ hưởng bao nhiêu, đời thật quá bất công!
     Lẽ ra, trong thời gian nghỉ hè, tôi phải đưa Nàng đi du lịch đây đó để được thư giăn nghỉ ngơi th́ tôi lại đâm đầu vào những thú vui như mạc chược, tennis, tiệc tùng với bạn bè… bỏ mặc Nàng với lũ thợ may, phải vất vả giữa đống vải ngập đầu. Đôi khi, tôi cũng rủ Nàng đi thăm một số danh lam thắng cảnh ở trong nước nhưng quá khiêm tốn, không xứng đáng với công sức và tài sản Nàng đă tạo ra.
     Biến cố 30/4/75 xẩy đến, gia đ́nh bị mất gần như toàn bộ vốn liếng để dành nạn giật hụi. Lư do chơi hụi của chúng tôi là để dành tiền nên chờ hốt chót. Than ôi, lúc đó cả con hụi lẫn chủ hụi đều bỏ chạy hết, t́m được ai để đ̣i.
     Những điều tôi viết ra ở đây là sự thật 100%. Viết ra để giải toả tấm ḷng vốn ân hận từ lâu và để lương tâm đỡ hổ thẹn, cắn rứt...
     Đến khi cả gia đ́nh được đoàn tụ tại Mỹ quốc th́ cũng chính Nàng, c̣n mang theo đươc vài cây làm vốn, để xây dựng lại từ đầu, nơi quê hương thứ hai này. Th́ ra Thầy giáo, trước sau chỉ có cái thần xác ăn hại, chả giúp ǵ được cho gia đ́nh cả.
     Nghĩ lại thật tội nghiệp cho người vợ hiền của tôi. Cả đời tần tảo, hy sinh cho chồng con mà cuối cùng chẳng được đền đáp lại, dù chỉ là một phần nhỏ. Thượng Đế ơi, sao Ngài quá bất công thế? Thôi th́ chắc cũng do duyên nghiệp, nhân quả mà ra và ta đành phải chấp nhận.
     Giờ đây, lúc cuối đời, tôi cố gắng dùng hơi sức c̣n lại để phục vụ, sao cho Nàng vừa ḷng là tôi được măn nguyện. Mỗi khi Nàng buồn, nghĩ lại thái độ vô trách nhiệm của tôi ngày xưa, nhân lúc tôi đang lảm nhảm, Nàng bèn nhẹ nhàng phán: Anh có im cái miệng đi không th́ bảo... Giời ơi, tṛ mắng Thầy như rứa th́ c̣n đâu
Nghĩa Thầy Xưa, T́nh Bạn ”, chủ đề của ĐHLVD vừa qua nữa!
     Tuy nhiên tôi vẫn mỉm cười, chịu đựng, tha thứ.
     Đôi khi, lỡ làm điều ǵ khiến Nàng không vừa ư, tôi bèn được thưởng thức một câu rất êm ái: ngu th́ cũng vừa vừa thôi c̣n để dành cho người khác nữa chứ!
     Tôi bèn nh́n em âu yếm tán thưởng: dạ đúng, nên nhường bớt cho người khác một phải.
     Nhưng than ôi, thế này th́ c̣n
Tôn , Trọng Đạocái khỉ mốc nữa hả quư đệ tử!
     Kết luận: Nàng một phụ nữ tuyệt vời - C̣n Tôi, một Thầy giáo
     Tuy nhiên, nói đi th́ cũng phải nói lại, tôi có ba ưu điểm dễ thương: hiền lành , chân thật chung thủy.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved