www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Thầy Già, Con Hát Trẻ

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Thời Tây thuộc địa, đa số quư vị công chức và các bậc trung lưu trong tỉnh, thường có cái thú là rủ nhau đi Hát Cô Đầu để giải trí vào những ngày cuối tuần hay Lễ hội. Hát Cô Đầu, nguyên thuỷ vốn là một thú chơi lành mạnh, thanh cao, đầy tính nghệ thuật. Các thầy Thông, thầy Phán, thầy Giáo...v...v... được chị em trong xóm thân mật gọi là các quan viên, đă ưu ái đặt cho mục này vài cái tên thơ mộng khác như hát Ả Đào, hát Nhà Tơ... Thú thật, hồi đó tôi c̣n bé quá, độ 7, 8 tuổi nên không nắm vững chi tiết về thú chơi thanh lịch kể trên và những kiến thức tôi viết ra đây là nhờ đọc tiểu thuyết của các nhà văn tiền chiến như Vũ trọng Phụng, Nguyễn Tuân, Nam Cao, Nguyễn đ́nh Lạp...v...v...
     Thuở xa xôi đó, xóm Cô đầu nơi Hà thành hoa lệ, gồm một số nhà của cư dân, đóng đô trên phố Khâm thiên, ở rải rác dọc theo hai bên đường đi, không xa trung tâm Hà nội bao nhiêu. Mỗi bà chủ thường tuyển lựa một số thiếu nữ trẻ trung, có hương sắc, ngoại h́nh dễ coi và đặc biệt phải biết hát ca trù, gơ phách để phục vụ cho các quan viên, đa số trốn vợ tới để du hí.
     Hát Cô Đầu được gọi là thú chơi thanh cao v́ mọi người đến, lúc ban đầu, chỉ để thưởng thức giọng ca, tiếng đàn, tiếng phách, tiếng trống của các nghệ sỹ tŕnh diễn mà thôi. Tuy nhiên sau này đă bị tha hóa dần dần và đổ đốn ra v́ những lư do sau đây. Các bà chủ muốn giữ khách ở lại để moi thêm tiền bèn bầy ra màn ăn uống, rượu chè rồi lại mời cả Ả phù dung đến giúp vui cho đủ mục. Thế rồi sau khi tan tiệc, có vị say quá ở lại qua đêm và dĩ nhiên sẽ được các em nghệ sỹ săn sóc tận t́nh theo lệnh bà chủ và tệ đoan này càng ngày càng phát triển cho đến khi biến dạng thành những ổ... ăn chơi thực sự.
     Những giai thoại về Hát Cô Đầu được kể lại khá nhiều trong tiểu thuyết của các nhà văn tiền chiến. Có một số văn sỹ, thi sỹ đă sáng tác những bài thơ, những đoản văn tặng riêng cho các chị em tài tử để sử dụng, trong đó phải kể đến thi bá VHC, ĐH...v...v... Quư vị nào muốn thưởng thức một màn Hát Cô Đầu thật hấp dẫn, xin mời lại tệ xá coi lại cuốn phim "Mê Thảo" do tài tử Đơn Dương đóng là sẽ thoả măn ngay.
     Bây giờ xin phép được trở lại với đề tài "Thầy già, con hát trẻ". Thầy ở đây, nói lại cho rơ, là Thầy thuốc chứ không phải Thầy giáo. C̣n "con hát trẻ" th́ đúng là các chị em ở xóm Cô Đầu như đă đề cập ở phần mở đầu. Cụm từ "Thầy già, con hát trẻ" có ư khuyên, là bệnh nhân th́ nên đi kiếm "Thầy già" mà chữa trị v́ Thầy già đă chữa bệnh cho nhiều người, kinh qua một thời gian dài nên có nhiều kinh nghiệm hơn các ông "Thầy trẻ"! Điều này đúng hay sai th́ tôi không dám bàn v́ sợ được xơi... guốc. Biết đâu trong đám các đệ tử hay quư phu quân lại không phải là những người trong cuộc! Eo ơi, ghê quá, thôi xin cho Thầy giáo hai chữ b́nh an nhá. Hơn nữa, ở đời cái ǵ mà chả có mặt phải, mặt trái. Thầy già hay Thầy trẻ th́ cũng sêm sêm và hên xui như nhau, chỉ có kinh nghiệm của chính bản thân ḿnh mới là chắc ăn!. Thôi th́ nhân tâm tùy mạng mỡ cho vui vẻ cả làng.
     Thế c̣n "con hát trẻ"? Điều này th́ chắc như bắp rồi, khỏi cần phải hỏi. Cái bệnh thích "em đẹp" của phe đàn ông th́ muôn đời không hề... suy suyển. Mỗi khi rủ nhau đi chơi, các quan viên đă hỏi nhau trước: thế nào, hôm nay có ǵ lạ không? đâu? có ư... mắc gió đấy. Nói nôm na ra đi hát Cô Đ
ầu th́ phải lựa nhà có em gái đẹp và dĩ nhiên là phải... trẻ, c̣n ca sỹ già th́ chán thấy mồ, phải không quư vị? Hồi đó có vị mê Cô Đầu bỏ cả vợ con, sở làm... đi theo người đẹp cho đến khi hết tiền.

     Cô đầu, cô đ...t, cô đuôi
     Cậu tôi đi vắng, ai nuôi cô đầu.


     Hát Cô Đầu th́ đi đông, có bạn mới vui và tuy thanh cao nhưng vưỡn phải có đô la mới đặng. Chắc có vị thét mét, đi đông th́ trả tiền ra sao, theo lối Mỹ hả? NO, theo lối Tây, thường là một người bao sân. Thế khổ chủ là ai, có được biết trước không? Theo phép lịch sự kiểu Tây thời đó th́ chỉ... hiểu ngầm, bởi vậy mới có nạn "nằm va ly". Thế nà thế lào? Một hôm mấy vị rủ nhau xuống xóm, nhưng không vị nào có tiền. Cái khổ là người nọ cứ tưởng người kia có, thật ra chỉ đoán ṃ và v́ lịch sự... nên không dám hỏi thẳng. Cái vụ quỵt tiền Cô Đầu chắc cũng đă xẩy ra nhiều lần nên bà Chủ bắt một vị ở lại chơi với cái giường, chờ quư vị khác về nhà lấy tiền nộp đủ mới thả ra, gọi là "nằm va ly". Đúng là nghề chơi cũng lắm công phu, đôi khi cũng vất vả lắm!
     Kỳ Đại hội LVD sắp tới Thầy Đ cũng vất vả không kém. Số là để góp vui với Đại hội, Thầy đă đăng kư một màn song ca với em K Phương LVD 73. Tuy Thầy đă cao tuổi, khán giả chắc cũng không đ̣i hỏi ǵ ở Thầy nhiều nhưng cũng phải tập luyện một chút, chứ tệ quá làm partner K Phương mắc cở cũng tội nghiệp cho em. Tôi đề nghị với em hai kiểu tŕnh diễn: Thầy tṛ cùng hát, nhạc sỹ đệm đàn hoặc Thầy đánh đàn và cùng hát với tṛ. Cuối cùng sau khi cân nhắc, chúng tôi lựa cách biểu diễn thứ nhất. Lư do như sau: cái cảnh Thầy ngồi đàn, tṛ vừa hát vừa diễn tả, trông tôi hơi buồn và có vẻ cô đơn quá. Trong khi đó, K Phương lại dạn dĩ, điệu bộ rất dẻo và hết sức tự nhiên. Khổ nỗi lựa cách thứ nhất, nếu em múa nhiều quá, tôi không nhút nhít th́ bị trơ thổ địa, quê một cục. C̣n nếu cố múa theo em, ngộ nhỡ hết hơi xỉu trên sân khấu, phải kêu 911 th́ lại bể rạp! Nghề chơi quả cũng lắm công phu!

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved