www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Tháng Tư Lại Về

Kim Diệu

     Mỗi năm tháng tư về, đúng ngày 30-4 là tôi mua nhang đèn, hoa quả cúng Trời, Phật, cúng bàn thờ ông bà, và cúng một mâm cơm để hai má con cùng khấn nguyện tất cả những người lính Việt Nam Cộng Ḥa, những người dân đă chết trong những ngày rút quân, di tản của những ngày cuối tháng 4 – 1975. Những người lính đă tự sát để không rơi vào tay giặc và những người lính đă không bao giờ trở về với gia đ́nh khi bị bắt đi tù cải tạo, những thuyền nhân trên con thuyền mong manh ra đi để đến được một đất nước tự do nhưng lại không may mắn, măi măi họ không đến được bến bờ tự do.
    
Và 30-4 năm nay, được nghỉ đến 4 ngày, thứ tư mới đi làm, những ai đi làm việc đều được thưởng tiền lễ. Sau khi kư tên để nhận tiền là tôi thấy xót xa nước mắt muốn trào ra, phải cố ngăn lại, nhưng tiền th́ vẫn phải nhận, đúng vậy v́ không có một lư do ǵ để từ chối nhận tiền cả, v́ tôi đang ở Việt Nam mà thôi. Rồi sau đó về nhà ngồi khóc ngon khóc lành, khóc tức tưởi, đầu óc th́ như cuốn phim quay chầm chậm trở về quá khứ của ba mươi mấy năm về trước không bao giờ quên, tương lai th́ sụp đổ.
    
Cuộc sống gia đ́nh nghèo ơi là nghèo, đồ đạc trong nhà từ cái nhỏ đến cái lớn đều phải bán từ từ để có tiền mà sống, mà người đi mua là những ông bộ đội đến tận nhà để mua, lúc đó đến nhà bạn bè chung lớp nhà nào cũng vậy đi từ trước ra sau trống trơn. Trong gia đ́nh Má tôi khóc, chị em tôi khóc, cả nhà đều khóc, tôi thấy sau 1975, mọi người ai cũng nói chuyện một hồi th́ khóc mà người này mà khóc th́ người kia cũng xúc động khóc theo và nhà nhà đều đi buôn… lậu rất nhiều thứ. Má tôi thắng tép mỡ, em trai tôi cầm keo mỡ bị rớt bể thế là bị la và đánh, em bị đánh đau khóc. Má đánh con xong cũng khóc và xin lỗi em tôi, lúc đó mà ăn cơm với tép mỡ chan nước mắm hay nước tương th́ ngon ơi là ngon; khoai ḿ, khoai lang là bạn của chúng tôi.
    
Thương nhất là em trai út c̣n quá nhỏ chưa hưởng được sung sướng, th́ bây giờ đă quá khổ rồi, bị ghẻ ngứa nhưng không đi được bệnh viện v́ giấy giới thiệu của trạm y tế đưa lên phường bị ách lại v́ là con của sĩ quan Ngụy dù đă mất v́ bệnh, nên má tôi phải lấy muối pha với nước rứa cho em tôi mỗi ngày rồi dùng cây thuốc cá xức thời gian cũng hết. Thực t́nh mà nói th́ tôi dở lắm, dù là chị lớn trong gia đ́nh, Má tôi đi buôn cùng với hai em trai kế, c̣n tôi ở nhà nấu cơm giữ hai em nhỏ, làm công việc nhà và có bổn phận đi mua gạo và nhu yếu phẩm theo sổ mua hàng. Tội nghiệp hai em trai 11, 12 tuổi đi học một buổi, một buổi đi mua bán với Má, đúng là cuộc sống từ trên trời rơi xuống vực thẳm với tương lai là một màu đen.
    
Gia đ́nh tôi nghèo lắm, khi học xong ra trường, đến pḥng tổ chức cán bộ để nộp hồ sơ, ông trưởng pḥng coi qua hồ lư lịch hỏi tôi: có tính t́m đường vượt biên không? Đi học ra trường làm việc với lư lịch bây giờ vẫn vậy nằm trong một cái tủ đựng hồ sơ trên pḥng tổ chức cán bộ là con của sĩ quan ngụy đă mất v́ bệnh đă cùng với tôi đến hôm nay và măi về sau, nhưng tôi cũng chẳng cần địa vị, hay một cái học bỗng du học v́ bắt buộc phải là đảng viên (không nói tới những người đi du học tự túc, nói thẳng ra cũng chính là con em cán bộ đă có những đồng tiền không do mồ hôi công sức của cha mẹ họ đổ ra mà là vơ vét tham nhũng, hối lộ….)
o o O o o
    
Nhưng bù lại hôm nay, tôi c̣n có các em sinh viên mà tôi hướng dẫn làm luận văn tốt nghiệp đại học, đă cùng tôi đi thu mẫu ngoài ruộng, ngoài đồng để đem về làm thí nghiệm, rồi các thí nghiệm nhà lưới, pḥng thí nghiệm, rồi sửa từng trang luận văn của các em cho kịp ngày báo cáo tốt nghiệp, trong khi các em báo cáo trước hội đồng, các em lo một th́ chính tôi lại lo tới mười, sợ các em báo cáo không thành công, trả lời những câu hỏi của hội đồng không được, đến nỗi tôi ngủ cũngkhông được cứ thao thức rồi lại ra bàn ngồi ghi lại những ǵ trong luận văn c̣n thiếu để sáng ngày mai vô đưa cho các em, đúng là khổ sở thật đó. Tôi không bao giờ cho các em sửa số liệu thí nghiệm, bằng ḷng số liệu xấu, th́ khi báo cáo lư do tại sao số liệu không đạt, có những thí nghiệm khi các em không làm được th́ chính tôi phải làm, phải coi lại tài liệu tại sao như vậy, phải hỏi lại thầy cô, rồi tôi chỉ dẫn các em làm lại. Rồi các em ra trường, vui là các em vẫn luôn nhớ đến tôi, nhớ đến thầy cô. Email, điện thoại di động, nhắn tin chúc mừng các ngày lễ, tết nhiều câu chúc đọc lên phải cười thôi.
    
Công việc nguyên một ngày, về đến nhà phải bỏ nó lại ở pḥng làm việc, để làm công việc ở nhà, nhưng đến khi ngủ th́ ôi thôi công việc trong ngày lại hiện ra thế là trằn trọc không ngủ được, chị bạn kêu tôi phải niệm Phật cho dễ ngủ. Tôi nhớ thời đi học sao dễ ngủ ghê, thi học kỳ phải thức khuya để học bài mới kịp vậy là tôi cũng uống cà phê như mọi người để thức học bài thi, nhưng bạn tôi th́ thức học bài c̣n tôi th́ vẫn cứ ngủ ngon lành không thức nổi. Bây giờ th́ ngược lại 180 độ, chắc càng già càng ngủ ít lại chứ ǵ.
    
Bao năm tháng trôi qua, ngày ngày cứ hai buổi đi làm việc, hối hả, lo toan… tài liệu, sách vỡ, bài viết, luận văn, nghiên cứu… dần dần không thể thiếu được trong tôi, nhiều hôm đánh máy bài, nh́n đồng hồ đă 8 giờ tối, lo chạy về nhà cho nhanh, nên phải cảm ơn Má đă lo việc nhà dùm cho tôi để tôi có thời gian trong công việc. Nhưng nếu nói vậy th́ cũng không đúng lắm, vẫn có những lúc bạn bè trong bộ môn cùng nhau đi chơi, đi hát karaoke nữa chớ bộ, hát toàn những bài hát cũ, nhiều bạn hát hay lắm, c̣n tôi chỉ là người thưởng thức thôi.
    
Đă ba mươi mấy năm nay từ đi học đến đi làm việc không bao giờ tôi chào cờ cả, tôi không thích th́ tôi không làm, không tham gia văn nghệ, khoảng đóng tiền cho bà mẹ VN anh hùng th́ tôi đă nói với chị công đoàn là tôi không đóng v́ lương tôi c̣n không đủ nuôi Má tôi th́ tại sao tôi phải đóng góp để nuôi mấy bà mẹ này. Cái khoản này nên cho nó qua phần tự nguyện ai muốn đóng th́ cứ đóng đi. Tôi thấy khoản đóng góp này phải là của mấy ông ngày xưa nằm hầm, ăn ở nhà mấy bà mẹ này mới đúng chớ tại sao lại bắt buộc mọi người phải đóng góp, vô lư thật. Nhưng bên cạnh đó tôi lại hoàn toàn đồng ư đóng quỹ khuyến học cho học sinh nghèo cái này th́ thiết thực đây, nhưng đến tay các em học sinh th́ c̣n được bao nhiêu, cái này th́ phải hỏi lại, mà biết hỏi ai bây giờ.
    
Nhưng khi nói về xă hội, mặt đạo đức th́ thật sự đạo đức không c̣n nữa, tôi nhớ những năm sau 1975, những ǵ xấu xa th́ họ nói đó là tàn dư của Mỹ Ngụy, giờ đây đă ba mươi mấy năm rồi cái xă hội này c̣n tệ gấp trăm lần thế nữa th́ đó là tàn dư của ai đây hả? Bây giờ mà nói ra th́ không biết bao nhiêu cho đủ, thôi đành phải để dịp khác nhé. Theo như có câu nói của một người nào đó: xă hội bây giờ đầy rẩy cái xấu, đi đâu cũng gặp, nhan nhăn trước mặt, do vậy theo thời gian trôi qua đă trở thành b́nh thường với tất cả mọi người đang ở trong nước.
    
Và tôi cũng đang sống trong một xă hội như vậy tại quê hương Việt Nam tôi. Sống trong hôm nay, nhưng luôn nhớ về quá khứ êm đẹp, c̣n tương lai th́…

Kim Diệu



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved