www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Tâm Trạng Việt Kiều

Nguyễn Hồng Phúc

     Tiếp nối câu chuyện trăn trở ngày về hưu, nhiều ư kiến cho ư tưởng lớn như lập ra các làng Việt kiều nho nhỏ ở VN để cho con ở hải ngoại về thuê, mua hay ở. Bài này tôi xin tâm sự thêm đôi điều về cảm nghĩ nhân ḿnh cũng như một số bạn quen biết sốngmột số thành phố lớn của bắc Mỹ để người đọc hiểu thêm về những tâm trạng của người Việthải ngoại khi về hưu.
     Chúng ta là những người đang ở tuổi trên 50, nhiều người sinh ra lớn lên ở Hà Nội lẫn Sài G̣n và miền Trung tính ra tổng cộng tới nay th́ thời gian sống ở nước ngoài đă nhiều hơn ở Việt Nam nên khi trở về Việt Nam ở đâu cũng cảm thấy lạc lơng và bỡ ngỡ. Sau mấy chục năm học hành, quen làm việc ở nước ngoài giờ về VN chơi nh́n lại thấy bạn bè ở VN hầu như không có ai, nhiều khi sáng dậy muốn làm quen một ai đó ở lứa tuổi ḿnh để rủ nhau ra quán cà phê ngồi chơi ngắm phố nói chuyện cũng khó. Đến bữa cơm trưa tối nhiều khi không muốn nhờ nhà nghỉ gọi cơm hộp cho ăn th́ cũng không biết đi đâu t́m chỗ ăn mới cả. Có nhiều khi thấy nhà hàng khi bước vào th́ thấy bàn nào cũng bia rượu tràn trề ồn ào, mà ở cái tuổi của ḿnh th́ lại đang phải ăn uống chừng mực nên nhiều khi càng cảm thấy thêm lạc lơng.
     Đôi khi đi một ḿnh vào quán gọi thức ăn xào nấu theo thực đơn mang lên th́ không sao mà ăn hết được nhất là không gọi thêm rượu bia th́ nhà hàng nh́n ḿnh cũng thấy kỳ quá. Đó là chưa nói tới chỗ ngủ, có đêm bị người ta gọi nhầm pḥng mà không dậy th́ cũng sợ v́ nhỡ có hỏa hoạn hay làm sao th́ không biết, mà dậy ra mở cửa gặp người gọi th́ cũng ngại. Người ở tuổi về hưu cần có chỗ sống theo nhu cầu và cuộc sống phù hợp với họ.
     Chúng tôi nghĩ ở các thành phố của VN chưa nghĩ đến việc phát triển mô h́nh "Homestay" giống như ở nước ngoài, tức là các bạn VN đă về hưu ở các địa phương có điều kiện nhà cửa rộng răi c̣n pḥng bỏ trống, con cái đă lớn ở cùng hay đă ra ở riêng th́ có thể cho các du khách như Việt kiều chúng ta ở thuê vài tháng trong 1 năm, ăn uống theo kiểu gia đ́nh và thanh toán theo thị trường ṣng phẳng. Làm dịch vụ này các bạn ở VN cũng có thêm thu nhập vào lương hưu và có thêm bạn mới cho ḿnh và với chúng ta th́ cũng là điều kiện gặp quen thêm bạn mới cũng như có địa chỉ tin cậy để con cái ở nước ngoài yên tâm là bố hay mẹ nó đang ở đâu, có ai biết khi cần t́m.
     Người già ở hải ngoại hầu như ai cũng muốn về bên nhà nghỉ ngơi và du lịch khi họ có thời giờ 2-3 tháng trong năm, họ cũng có rất nhiều nhu cầu về y tế, tham quan du lịch khi đến một địa phương mới nên rất cần có chỗ tin cậy để hỏi han tư vấn thêm mà nhiều khi chỉ có những người nghỉ hưu mới hiểu nhau được. Theo chúng ta dịch vụ "Homestay" này rất cần có và phát triển.
     Sau bao năm ở xứ người, đa số chúng ta đă thành công khá nhiều trên đường đời và có được một khả năng kinh tế và một công việc có lợi tức khấm khá so với đồng hương tại Việt Nam, nhất là trong thời buổi khó khăn này. Thêm vào đó con cái chúng ta đều thành đạt và có thể đă ra riêng. Vào gần tuổi về hưu, chúng ta cảm thấy tâm hồn trống rỗng, không có một người bạn tri kỷ mà chúng ta có thể chia sẻ một phần những tâm sự trong đáy ḷng tuy rằng bạn bè chơi thể thao, đồng nghiệp để đi ăn trưa và tán gẫu có rất nhiều. Chúng ta tự hỏi những sự thành công của ḿnh có giá trị ǵ không?
     Anh Tri, sang Canada du học những năm 62 và cũng đă trải qua 2 đời vợ và có 4 con. Người vợ đầu cùng hai đứa con gái hiện sinh sống bên Pháp. Người vợ thứ nh́ cùng 2 con hiện sống ở Canada, một gái một trai.
     Cuộc sống vật chất độc thân của anh Tri gọi là tạm ổn sau 2 lần tan vỡ. Tuy nhiên những cuộc t́nh bất trắc nào cũng có cái giá của nó.
     V́ đă có 2 đời con cho nên t́nh nghĩa cha con xem ra có vẻ nhạt nhẽo quá.
     Hai đứa con gái của vợ đầu là Phương và Liên đă có gia đ́nh riêng hiện sống ở Pháp với chồng con êm ấm mặc dù không gần gũi với cha chúng ở Canada.
     Hai người con ḍng vợ kế, trai tên Phát và gái tên Mai ở tuổi 24 và 26 đều ra trường và làm việc tạm ổn sau vài năm anh chị chia tay.
     Nói chung anh Tri bây giờ rảnh rổi không c̣n vướng bận trách nhiệm làm cha ở cái tuổi ngoài 60.
     Làm việc đă hơn 40 năm và bây giờ anh đang dự định về nghỉ hưu với lương hưu hàng tháng trên dưới 3,000 đô.
     Ở Bắc Mỹ với số lương hưu như thế th́ vừa đủ sống. Nói là vừa đủ sống chứ không thể cho là dư giả được. Anh Tri lại có mộng giang hồ muốn đi khắp nơi cho biết đó biết đây. Ngày xưa khi làm việc bên Ả Rập anh đi du lịch nhiều Âu Châu và làm quen chị Anh, người Tàu gốc Indo và anh chị quyết định lấy nhau rồi trở về Canada sinh sống được hơn 20 năm sau đó với hai mặt con Phát và Mai.
     Anh Tri ở khá lâu bên Canada, anh có lắm bạn bè cho nên cuộc sống không đến đổi nhàm chán sau khi chia tay với người vợ thứ nh́.
     Hằng đêm, anh đều mơ về thăm gia đ́nh ḍng họ vui vẻ nơi chôn nhau cắt rốn, t́m lại chốn xưa với những bữa cơm gia đ́nh với bố mẹ em út và bà con xa gần đầy đủ. Anh luôn muốn đi t́m lại bà con ḍng họ mà mấy chục năm qua anh không có dịp tiếp xúc. Anh đón xe đi Phụng Hiệp, một làng lớn thuộc Thị xă Cần Thơ để thăm đa số bà con thuở xưa. Đến nơi anh nh́n thấy bà con đầy đủ hội họp và dự lễ ở ngôi chùa quen thuộc. Anh bước vào th́ h́nh như mọi người vẫn vui vẻ tṛ chuyện huyên thuyên ngày tết, kẻ cầm nhang xá lạy, người ngồi bệt xuống đất nhưng không ai để ư đến sự hiện hữu của anh Tri.
     Anh bước lại gần chị Ba, người chị họ con bác Ba mà 50 năm trước anh rất thân với chị. V́ chị cùng tuổi và đến nhà anh Tri ở trọ để học Trung học trường tỉnh ngày xưa. Thế mà 50 năm sau gặp lại chị Ba không thể nhận ra anh là ai nữa, lại thêm con cháu đầy dẫy. Một lúc sau chị Ba tiến về phía anh Tri và rạng hỏi:
     “Thằng Tri con chú Năm đấy hả, ối cha trông mày lạ hoắc v́ thế không ai buồn để ư đến người lạ trong lúc lễ lộc vui vẻ cả, tệ thật…”
     Thế rồi chị Ba lần lượt giới thiệu từng người, nào anh em của chị và cháu nội cháu ngoại đến những hơn 20 đứa. Thế là anh Tri đành móc túi ra ĺ x́ tờ 50,000 đồng cho mỗi đứa con cháu của chị… Thế là 1 triệu bạc VN ra đi trong chớp nhoáng. Những đứa cháu vui vẻ đón nhận tiền nhưng chúng nó chỉ biết là có một người chú Việt kiều luôn sẵn sàng móc tiền túi ra khi chúng cần để chơi bầu cua cá cọp, v.v.v… Trong thâm tâm anh cảm thấy vui vui v́ dầu sao cũng thỏa nguyện v́ t́m lại được một phần cuộc sống thời ấu thơ.
     Khi giật ḿnh thức giấc và trở về với hiện tại anh mới cảm thấy lạc lơng không có ai chung quanh ḿnh mặc dù con cái và gia đ́nh ruột của chính anh cũng không ít đang ở Canada và Pháp.
     Thế rồi để cho cuộc sống đở buồn tẻ anh quyết định quay về VN làm lại cuộc đời với chị Chi, 47 tuổi tức kém hơn anh đến những 18. Chồng già vợ trẻ là tiên ba đời mà lị.
     Cuộc t́nh mới với người vợ trẻ bắt đầu với anh như trăm hoa đua nở. Nhờ chị làm giáo viên một trường trung học ở Thủ Đức cho nên chị t́m cách giới thiệu anh vào dạy trường Sunderland University vừa mới mở ở Thủ Đức. Trường đại học trực thuộc Sunderland University bên Anh quốc dạy bằng sinh ngữ. Thế là anh Tri may mắn nhận ngay việc dạy ngành điện Truyền thông (Telecom) v́ khi c̣n ở Canada anh có 30 năm kinh nghiệm về hăng điện thoại và truyền thông (Telecom) sau đó anh ra ngoài dạy đại học Concordia University ở Montreal về truyền thông hơn 10 năm trước khi anh về hưu.
     Vợ chồng anh Tri mua một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Sài g̣n, ở Thủ Đức th́ đúng hơn. V́ nghỉ hưu nên anh chỉ nhận dạy 2 cours để rảnh rang có th́ giờ hưởng cuộc sống nhàn hạ với cô vợ trẻ. Anh Tri bắt đầu có thêm bạn mới, mà đa số là giáo sư đồng nghiệp dạy cùng trường.
     Thời gian rảnh rỗi anh đi du lịch trong và ngoài nước VN. Buổi chiều sau giờ dạy học anh chơi tennis miễn phí tại trường với bạn đồng nghiệp.
     Tóm lại, trong ba năm hưởng hưu và làm việc đi dạy bán thời gian ở Thủ Đức những tưởng cuộc sống của anh Tri đă yên bề gia thất. Những lúc tṛ chuyện bằng điện thoại hay những lúc anh về lại Canada nghỉ hè trông anh Tri ra phong độ lắm.
     Sau ba năm với cuộc sống mới ở VN sức khỏe anh Tri bắt đầu yếu dần. Anh Tri buộc phải tạm nghỉ chơi tennis v́ thỉnh thoảng anh bị chóng mặt. Anh cảm thấy hơi lo lắng về sức khỏe anh. Những khi lâm bệnh anh Tri không dám vào dưỡng bệnh ở bệnh viện v́ nhu cầu sạch sẽ vệ sinh là một vấn đề lớn hiện nay. Anh buộc phải đi bệnh viện nước ngoài tại Sài G̣n và trả một giá khá đắt như bên Canada.
     Mùa hè 2011, anh trở lại Montreal và tṛ chuyện rất nhiều với chúng tôi về cuộc sống phiêu lưu mới của anh tại VN. Đối với đồng nghiệp đại học Sunderland họ vẫn xem anh như một Việt kiều mặc dù anh Tri đă ở VN hơn bốn năm. Mỗi lần trường tổ chức hay đi dự tournament về tennis th́ mỗi hội viên phải góp 100,000 đồng nhưng với anh Tri họ đ̣i phải đóng 100 đô. Con cháu bây giờ có thiếu thốn ǵ cũng đến vay tiền và nhờ vả anh. Nhưng dần dà rồi anh bị lợi dụng triệt để. Không cho vay mượn th́ ḍng họ đ̣i tẩy chay anh, họ viện cớ anh quá bủn xỉn keo kiệt. Cuộc sống xô bồ cộng với hàng xóm thiếu ư thức như họ đứng đái ở hàng rào nhà anh để chọc tức anh như là chuyện b́nh thường mặc dù anh cảnh cáo họ vài lần. Họ c̣n thách anh đi thưa công an nữa chứ. Anh Tri bắt đầu cảm thấy cuộc sống ở VN quá bực bội và không c̣n thích hợp với anh nữa. Anh bàn chuyện làm giấy tờ passport cho chị để 2 vợ chồng về lại Canada sinh sống và dưỡng già. Chị Chi có công ăn việc làm và một cuộc sống khá ổn định tại VN. Bây giờ sang Canada với cái tuổi gần 50 mà chị phải bắt đầu lại từ đầu là điều làm cho chị suy nghĩ nhiều lắm và chị chỉ muốn sang Canada chơi và ở tạm một thời gian ngắn rồi chị vẫn muốn về lại VN để sinh sống và làm việc nơi đây.
     Anh Tri lại một lần nữa đứng ở ngă ba đường. Tiếp tục ở VN th́ không thích hợp, bực bội bởi xóm giềng và bị hàng xóm xích mích. Về Canada ở vĩnh viễn mà bỏ hết gia tài sự nghiệp ở VN th́ chị Chi không đồng ư. Trong khi con cái ruột của anh Tri - ở Canada và Pháp đối xử nhạt nhẽo với anh và xem như anh chưa hề hiện hữu đối với chúng.
     Tâm trạng Việt kiều về hưu như anh Tri là thế đó ư!
     Anh Tri lúc này tỏ ra trằn trọc khó ăn khó ngủ và không tài nào t́m ra biện pháp hay nhất cho cuộc sống c̣n lại trên đời này: cần một hệ thống bảo vệ sức khỏe tốt và cuộc sống b́nh an với bạn bè chung quanh vui vẻ thoải mái.
     Tâm trạng của một Việt kiều nhiều khi gây trong chúng ta nhiều bức xúc và nhất là những ai cận ngày về hưu cần phải suy nghĩ nhiều hơn.

Nguyễn Hồng Phúc
(Theo chuyện kể lại của một người bạn thân)



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved