www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Phiếm Luận

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Hồi đi kháng chiến chống Tây, quả thật tôi cũng tham gia vào một số đoàn Văn nghệ nhưng không phải hoàn toàn v́ năng khiếu mà phần lớn do hoàn cảnh bắt buộc. Tôi c̣n nhớ lúc đó 16 tuổi, gia đ́nh ly tán, lang thang một ḿnh, nếu không vào đoàn văn nghệ th́ cũng phải gia nhập quân đội mới có phương tiện để sống được. Nhưng thú thực cái món đánh nhau th́ tôi vốn chúa nhát. Trong thời gian theo đoàn đi lưu diễn cũng học được vài ngón đàn câu ca nhưng tiếc thay vào đến Mỹ quốc th́ họ đă cẩn thận discount hộ tôi 100% vốn liếng mang theo, có lẽ họ sợ bị nhiễm độc! Để bù lại tôi được tặng một món quà không mấy dễ thương là... bệnh ho. Thưa quí vị, hát và ho đâu có đồng hành mí nhau được. Trong gần 30 năm trên đất nước này, đă tham dự nhiều hội hè đ́nh đám nhưng chưa bao giờ tôi dám bước chân lên sân khấu để biểu diễn cái màn hát và ho cả.
     Tuy nhiên tôi là con người thích hoạt động, lại có tí máu văn nghệ, không thể cứ ăn rồi... nằm măi được, hơn nữa nhàn cư vi bất thiện mà! Ở trên tôi nói diễu cho vui chứ thật ra tôi không hát được nữa là v́ hết hơi. Gia đ́nh tôi có bệnh suyễn di truyền, ngay từ lúc c̣n nhỏ, hơi của tôi đă bị ngắn, khi hát thường không ngân dài được cứ phải lấy tiếng đàn lấp vào khuyết điểm đó. Về sau, càng ngày càng già, khuyết điểm cứ tăng dần cho đến bây giờ th́ đành... dẹp tiệm luôn. Cái ngón đánh đàn cũng không khá hơn bao nhiêu. Tôi chơi đàn guitar thùng lúc ở trong đoàn văn nghệ, mục đích chỉ để đệm cho ḿnh hát mà thôi. Tự ḿnh đệm đàn có cái lợi là khi lên cao, xuống thấp nếu ḿnh không theo nổi th́ dùng tiếng đàn để hoá giải cái nhược điểm đó. Đến khi vào sống ở vùng tự do tôi chuyển qua chơi classical guitar, món này hấp dẫn lắm, ḿnh chơi và tự thưởng thức vào bất cứ thời gian nào, đặc biệt không cần phải có thính giả. Nhưng cũng có cái bất tiện là rất khó tŕnh diễn ở chỗ công cộng v́ phải sửa soạn công phu lắm. Lúc c̣n đánh đàn được, tôi cũng muốn mời quí vị thưởng thức một chút cho vui nhưng nay th́ lực bất ṭng tâm, v́ các ngón tay đă cứng lại đâu có di chuyển lẹ làng như xưa được nữa. Thôi th́ chúng ta không có cái duyên để đàn hát cho nhau nghe th́ đành để... một ngày đẹp trời khác vậy nhé.
     Sau khi nghề đàn hát dẹp tiệm, nhưng không muốn bị thất nghiệp tôi bèn nghĩ đến chuyện viết Văn. Nói đúng ra tôi không có khiếu về văn chương, v́ nếu có, sao tôi lại là thầy giáo Toán? Nhưng viết Văn cũng có nhiều môn phái lắm, tôi nghĩ nếu ta chịu khó t́m ṭi, lựa chọn, biết đâu chả ṃ được một ngơ để vào. Tôi c̣n nhớ hồi trước 75, ở Sài g̣n có một vị giáo sư, Khoa trưởng Đại học Văn khoa đă phán một câu chắc nịch: Quốc văn có 3 lối cưa mà. Tôi bèn liệt kê các ngơ ngách, lối đi ra xem sao: tiểu thuyết, truyện ngắn, bút kư, phóng sự... th́ thấy cái món Hồi kư là hợp với tôi nhất. Viết Hồi kư tương đối giản dị và dễ dàng v́ mục đích của tôi chỉ là viết cho vui thôi. Đại khái như viết một tí về quá khứ, ôn lại vài kỷ niệm vui buồn, và không quên tặng nhau những nụ cười, thế là Hạnh phúc lắm dzồi. Hồi kư của quí vị làm chính trị thường chỉ đề cao cái Tôi, t́m cách giải thích những lỗi lầm của ḿnh trong quá khứ sao cho suôn sẻ và có lợi, đôi khi c̣n bóp méo sự thật nữa, nên khi đọc thường nhức đầu, nhàm chán. Cái quan trọng khi viết Hồi kư là phải có trí nhớ tốt, viết trung thực, rồi mới phóng tác một chút, thêm vào một tí tếu là vui vẻ cả làng. Một văn sỹ có nhận xét: "Khi một người nghĩ đến viết Hồi kư là Rose Hills đă thấp thoáng ở trước mặt rồi". Riêng trong trường hợp của tôi lại quá đúng, 80 tuổi rồi, c̣n non yểu ǵ nữa đâu, chỉ sợ... hơi trễ thôi.
     Bây giờ một vấn đề được đặt ra: ai sẽ đọc Hồi kư của ḿnh? Nhà máy sản xuất đồ nghề mà lại không có người tiêu thụ th́... vô duyên quá và làm sao có hứng để viết tiếp được. Bước đầu tôi lôi vợ và con ra để trắc nghiệm. Đọc tác phẩm đầu tiên của tôi, Nàng phán: truyện viết rắc rối, khó hiểu, chữ dùng lạ hoắc lại sai chính tả, em không thích đâu, anh chịu khó đi kiếm khách hàng khác vậy. Tôi đành đầu hàng, không giải thích ǵ được cả v́ Văn đâu có... ép được. Hay là Văn ai vừa... người ấy chăng? Có một điều lạ, Nàng làm thơ rất sớm, kiến thức cũng khá, tại sao lại hổng chịu được Văn của tôi?. Sau một thời gian suy nghĩ tôi đă t́m ra được chân lư. Th́ ra là thế này: Nàng là người miền Nam chính gốc, pha một chút Trung hoa, lúc c̣n bé thích đọc truyện của Hồ Biểu Chánh, B́nh nguyên Lộc, Sơn Nam... sau này biết... Yêu mới đọc tiểu thuyết lăng mạn của Tự Lực Văn Đoàn, tính nghiêm trang, không thích khôi hài, nhất là diễu theo kiểu Bắc kỳ th́ làm sao tiêu hoá được nên Nàng... chán là phải dzồi.
     Thế c̣n con, có khá hơn không? Thật là chán mớ đời, chúng bảo: truyện của Bố viết xẩy ra từ đời ông De Gaulle mọc mũi th́ làm sao chúng con hiểu được, thôi Bố cũng nên dẹp từ từ đi là vừa. Tuy nhiên tôi không chịu bỏ cuộc v́ chợt nghĩ đến cứu tinh của... dân tộc là mấy ông Bạn Già: Cụ th́ chống gậy, Cụ đang ngáp ngáp trên giường v...v... Tôi vội email thử một bài xem các Cụ phản ứng ra sao! Thật là tuyệt vời, Cụ nào cũng khen nức nở: Hay lắm, đúng tần số rồi, thừa thắng xông lên đi, những mẩu chuyện cậu kể ra chúng tớ đều đă qua cầu hết và rất thấm thía. Có nhiều đoạn cậu diễn tả thật cảm động đến rơi nước... mắm ra đấy. Ḷng tôi đang phơi phới, hồ hởi tự nhiên lại chuyển ngay qua hào hển, chán phèo khi đọc đến khúc dưới:
     À mà cậu phải viết chữ thật to, cỡ bằng con ruồi mới đọc được, tụi tớ mắt kém đọc mỏi mắt lắm, nếu được size 36 th́ tốt lắm. Nhớ phải viết thu gọn lại cho thật ngắn, nếu không, bài của cậu chắc phải đọc cả tháng mới hết được. Chao ôi, nếu chiều theo ư của quí Cụ th́ thà... nghỉ chơi cho tiện việc sổ sách.
     Tôi chợt có sáng kiến, tại sao ta không làm Thơ nhỉ? Thi sỹ đôi khi c̣n nổi tiếng hơn cả văn sỹ nữa đấy! Thơ thường ít chữ và ngắn, chỉ vài ba câu cũng thành... Thơ ngay. Chữ viết tha hồ bự, dễ đọc và nhanh lắm chỉ thoáng một cái là hết bài. Nhưng... từ thuở bé đến giờ ḿnh có thơ thẩn bao giờ đâu, vả lại Thơ cũng nhiều trường phái lắm biết dô ngơ nào đây? Tôi suy nghĩ, nếu ta là tay mơ th́ đầu tiên phải trốn thật xa các ngành, cả nhà nghề lẫn tài tử v́ dễ bị... lănh đạn lắm và cuối cùng tôi thấy chỉ có trường phái Con Cóc là thích hợp nhất.
     Tôi đọc một số chuyện tiếu lâm của văn sỹ họ Phạm, trong đó tôi lôi ra được mấy vần Thơ Con Cóc như sau: Con Cóc trong hang,Con Cóc nhẩy ra... và cứ nhẩy ra nhẩy vào hoài mà không biết mệt, thấy cũng là lạ và làm dễ ợt. Loại thơ này tôi sáng tác cả chục bài một lúc cũng không có vấn đề ǵ. Nhưng liệu làm xong có ai dám đọc thơ của ḿnh không? Và nếu được phổ biến rộng răi th́ có nguy hiểm ǵ cho hội viên khi tiếp xúc với quần chúng hay không?
     Vấn đề này giải quyết cũng không khó. Chúng ta sẽ dụ dỗ những người cùng chí hướng dễ thương như ḿnh lập ra hội Thơ Con Cóc, chủ yếu chỉ đọc thơ của nhau để nghe và tự thưởng thức mí nhau rồi... cười thoải mái là hạnh phúc dzồi đâu cần phải quảng cáo. Một điều thú vị nữa, đă là thơ Con Cóc th́ phải nhất thế giới, đâu có ai dám phê b́nh chỉ trích nữa, ta tha hồ múa gậy vườn hoang và an toàn trên xa lộ. Ngộ nhỡ có ai ṭ ṃ t́m cách nghe trộm và nếu xẩy ra những sự cố như stroke, heart attak... mà lăn đùng ngă ngửa phải khiêng vào bệnh viện th́ ráng chịu và hội ta hoàn toàn vô trách nhiệm.
     Với những lư do đầy thuyết phục như trên, từ nay tôi sẽ chỉ làm thơ Con Cóc, trước là để cho óc làm việc, đỡ bị bệnh lăng quên, sau lại được giải trí lành mạnh mà khỏi tốn tiền.
     Mời quí vị thưởng thức vài bài thơ Con Cóc do Hội tôi sáng tác trong thời gian gần đây và nhớ sẵn sàng để gọi... 911 nhé! Cũng nên nói thêm là thơ làm theo lối tập thể nên không có tác giả chính thức và cũng không có ai chịu trách nhiệm cho tiện việc... sổ sách.

     Thơ Con Cóc
    
Hội thơ Con Cóc tŕnh làng
     Ngô Vân, Phương Đặng cùng nàng Thu Lê
     Vân Bùi, Đường Nguyễn, vui ghê
     Điểm thêm Minh Ngọc, hiền thê Thầy Đường
     Ngũ Hoa khoe sắc trong vườn
     Thơ Văn tươi sáng, một trời yêu thương


     Trung Tâm Rắc Rối
     Nữ nhi, Con gái, Đàn bà
     Trung tâm rắc rối nhưng mà đáng yêu
     Xông vào cảm thấy như phiêu
     Xông ra lại nhớ tuy phiêu mà phiền.

     Rửa chén
     Nhà tôi chỉ thích làm Thơ
     Nhường nghề rửa chén cho tôi thật buồn
     Bao nhiêu chén bát trong bồn
     Tôi bèn rửa hết biết dồn cho ai
     Lỡ sinh ra kiếp làm trai
     Quanh năm rửa chén kêu ai bây giờ
     Mai sau hóa kiếp lên trời
     Xin làm phụ nữ cho đời lên hương.

Chuyện Phiếm
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved