www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Nỗi Xót Xa Riêng

Nguyên Anh

     Tôi và nó bà con với nhau, nó con nhà cậu, c̣n tôi nhà cô, hai đứa xuưt xoát vài ba tuổi nên chơi  thân từ nhỏ, mỗi lần nghỉ hè th́ nó theo “mợ Năm” về thăm quê, ngang chợ ST mợ luôn ngủ lại một đêm với tôi lấy cớ đường xa nghỉ mệt, và lần nào vô mùng mợ cũng ôm tôi muốn ngộp thở, tôi nghĩ là mợ thương cháu gái vậy thôi. Sóc trăng của tôi chẳng có ǵ để khoe với nó ngoài cảnh đẹp ở “Hồ nước ngọt”nên tôi rủ nó lội bộ ra đó đi thơ thẩn rồi về ngang cầu Boong tôi đăi nó ly sâm bổ lượng, lần nào nó cũng ăn lẹ để “lấn” qua nửa ly c̣n lại của tôi… Rồi hôm sau mợ xin Má tôi dẫn luôn hai đứa vô Xẻo gừa chơi, v́ là “dân chợ” nên bọn tôi thấy cảnh quê cái ǵ cũng lạ nên thích lắm khi theo mấy đứa hàng xóm lội ruộng bắt cá lia thia đá chơi hay bứt cọng năng ăn cái li trắng gịn gịn… Lâu lâu th́ Má tôi dẫn lên Sàig̣n thăm bà con, nhà ai cũng nghèo chỉ có cậu Tám làm ăn khấm khá nhờ có cái xe lam chở hàng bông đi bán dạo, nghỉ hè cậu chở hết cả bầy con cháu ra “Cấp” chơi, khỏi nói là đứa nào cũng náo nức để được giỡn sóng biển xanh, đối với bọn tôi thời đó đi Vũng Tàu là một mơ ước xa xỉ.
     Cứ thế mỗi mùa hè là dịp để bà con gặp nhau, tôi lên Sài g̣n nhiều hơn là nó xuống Sóc trăng, hai đứa đi lang thang từ chợ cá TQT đến cầu Khánh Hội để chơi với đám con cậu tám cậu mười, nó lớn một chút nên cuối tuần theo cậu năm phụ hồ, để dành tiền bao tôi ăn ḅ bía ở “
Hồ con rùa”, ngược lại tôi cũng để dành tiền ăn sáng để mua báo “Tuổi hoa” cho nó coi mệt nghỉ. Hai đứa bàn luận chuyện trời trăng coi ṃi tâm đắc lắm, mà lạ, nó luôn tâm phục khẩu phục tôi trên bất cứ vấn đề nào, có lẽ tuổi tôi hơn nó, học giỏi hơn nó hay v́ tôi là người con gái duy nhất biết chia sẻ với nó những tâm t́nh của thời mới lớn mà nó tin cậy được. Không chắc là tôi “thông thái” ǵ ở tuổi ăn chưa no lo chưa tới, nhưng tôi siêng đọc sách và biết lỏm bỏm nhiều chuyện hơn nó. Con gái bao giờ cũng lanh hơn con trai ở lứa tuổi này.
     Tháng 4/75 tôi lên Sàig̣n trước khi băi trường v́ bà Ngoại tôi đau nặng… Cả thành phố lúc đó như muốn vở tung v́ những bản tin chiến sự hàng ngày, nhưng tôi và nó th́ vô tư trước thời cuộc, cái thờ ơ của người ngoài lề khi nghĩ đến chiến tranh đang xảy ra ở đâu đó xa xôi không dính tới phố thị của ḿnh, thật t́nh tôi không có khái niệm ǵ về chủ nghĩa CS, về sự chiến đấu của Quân đội VNCH, về cái đúng sai của chế độ mà tôi đang sống. Tôi hoàn toàn mù mịt đến ngu ngốc, thiên đường ngông nghênh của tôi là trường học, bạn bè và những bướm hoa lăng mạng… Tôi sẽ buồn nếu ngày mai ḿnh không đến lớp được nhưng không biết rằng từng giây hiện tại có bao người đă ngă xuống trong cuộc chiến kinh hoàng này để tôi biết xót xa đau đớn?! Ôi, cái tôi vô tâm đáng trách.
     Cả nhà “cậu mợ” tôi b́nh thản chờ đợi, “Cậu năm” tôi nói “sẽ có Ḥa b́nh, mọi người sẽ no cơm ấm áo”. Tôi và nó đều ngơ ngác nai vàng...
     Ngày 28/4/75, tôi và nó đi ṿng vo quanh khu chợ xem người ta “di tản”, thiên hạ ùn ùn kéo nhau đi đâu không biết, xe cộ ngoài đường hối hả phóng nhanh, tiệm giặt ủi ở đầu hẻm bổng nhiên liệng ra đường từng xấp quần áo kaki c̣n thẳng nếp hồ, ai cũng lo lắng khi chứa trong nhà những quân trang quân dụng của lính. Tôi và nó lượm được hai bộ đồ bay, áo dính liền quần với nhiều túi có dây kéo, để dành mặc ngũ ngoài sân gác, trùm kín mít thay mền. Nó cũng thú vị khi ôm về một thùng giấy trắng để dành đóng tập học, c̣n tôi th́ nghĩ đến việc để dành quay roneo mấy cuốn đặc san cho lớp... Vậy đó, tôi quanh quẩn dưới đáy giếng của ḿnh, hồn nhiên như rong rêu, củi mục lềnh bềnh trên nước đọng
, ngu ngốc dại khờ
     Tàn cuộc chiến, hoà b́nh đâu không thấy, chỉ thấy Sài g̣n bỗng chốc hoang vắng tha ma, màu đỏ như cổ áo quan chói chan nhức mắt. Ngoại bớt bệnh và tôi trở về phố nhỏ của ḿnh trong một chuyến xe đêm khoắc khoải, h́nh như có cái ǵ đó tan vỡ trong tôi, sự thất vọng, hoài nghi về một tương lai mịt mờ phía trước, Sóc trăng của tôi xơ xác như vừa qua cơn băo dữ, Thầy tṛ đến lớp bằng nỗi ngập ngừng dè dặt trên mỗi bước chân quen, bạn bè nói đến tên một ông Thầy quay súng vào đồng nghiệp kêu gọi đầu hàng và kéo cờ đỏ giữa sân trường sáng ngày 1/5/75 khiến mọi người sửng sờ, chết điếng. Cuộc họp đầu tiên của trường Hoàng Diệu ở rạp hát Nguyễn văn Kiển để nghe mấy ông Quân quản nói thánh nói tướng về một thế hệ tuổi trẻ HCM, nghe mà phát chán, cả bọn tôi lẻn về khi thầy T đang kêu tên tôi lên phát biểu ǵ đó như là “hồ hởi phấn khởi cám ơn Đảng mới có ngày hôm nay.” Xin lỗi thầy, em không thể làm con vẹt để nói những lời trân tráo đó, em chưa thấy “hoà hợp ḥa giải” với mấy ông CM này đâu thầy ơi! Lần đầu tiên tôi cảm nhận ra sự mất mát hụt hẩng của chính ḿnh
, tự dưng thấy như chới với.
    
Nhưng chuyện làm tôi bất ngờ sửng sốt nhất trong cuộc đổi đời này khi biết được tôi và nó là chị em ruột… Má tôi chính là Cô sáu, em của “Cậu năm”, bà không có con gái nên mới xin tôi về nuôi khi c̣n đỏ hỏn, làm khai sanh cho tôi lấy họ dượng, “Mợ năm” nể chồng không dám căi nên lâu lâu chỉ biết ôm tôi chặt cứng trong mùng và tôi cũng hồn nhiên rúc vào ḷng “mợ” t́m hơi ấm cho giấc ngủ thơ ngây. Hèn ǵ…
    
Trong khi tôi vùng vằng khóc hết nước mắt chia tay với Ba Má tôi để về Sàig̣n “đoàn tụ gia đ́nh” th́ nó vui ra mặt khi đón nhận tin này, nó gọi tôi bằng “chị Tư” đầy thân thiện, mấy ngày đầu thấy tôi mặt mày ủ ê rầu rỉ tiếc nhớ về Sóc trăng một thời yên ổn đă mất th́ nó lăng xăng lấy xe đạp rủ tôi đi uống sinh tố, chở tôi đi đây đó đỡ buồn, khi chạy ngang trường CVA, nó than với tôi là bạn bè của nó ngày càng vắng, không biết biến đi đâu. Tôi nói như hét “th́ lên rừng đi Kinh tế mới hay xuống biển vượt biên chớ đâu”. Không hiểu sao tôi lại bực dọc cau có với nó. Chuyện giải phóng này đâu phải lỗi của nó đâu?
     Xă hội mới xếp gia đ́nh tôi vào loại “lớp nghèo thành thị” nghĩa là thành phần nhân dân lao động không dính dáng đến “ngụy quân ngụy quyền” nên cho nó tham gia vào đội đoàn ṇng cốt của Phường khóm
. Nó đi học ngày họp đêm về chánh sách mới của XHCN, nó huênh hoang tự hào về lư tưởng, về chủ nghĩa vô thần của Mác Lê nin, người ta bơm thuốc trừ sâu vào cái đầu non nớt của nó “nào là thế hệ HCM vinh quang, nào là tổ quốc nằm trong tay của tuổi trẻ v.v và v.v” khiến nó tưởng ḿnh là dũng sĩ khi hăm hở t́nh nguyện đi “nghĩa vụ quân sự” đợt đầu tiên. Ngày nó về khoe với tôi là được kết nạp Đoàn, một danh dự cho thanh niên thời XHCN, tôi chỉ cười lặng lẽ khi nh́n con ngựa non háo thắng, không chắc là vẽ vang ǵ đâu nhóc ơi. Tôi chưa biết ǵ về CS nhưng tôi biết từ ngày “giải phóng” đến giờ, miền Nam trở thành nghèo đói, nhà nhà đều ăn bo bo, thực phẩm thuốc men cái ǵ cũng thiếu. Vậy mà no cơm ấm áo cái nổi ǵ, XHCN chỉ là viên thuốc độc bọc đường bằng những danh từ hoa mỹ, lừa dối ḷng dân thôi. Càng ngày nó như xa dần tôi với bộn bề “công tác”, tôi mơ hồ nhận ra giữa chúng tôi có một khoảng cách vô h́nh. Câu chuyện bùng nổ khi tôi phát hiện ra cục phấn tṛn vo trên tay nó “ở đâu em có cái này?” nó cười khẩy “em bẻ trong tượng Phật ra” Tôi hét lên như gặp ác quỷ, “Sao em lại làm việc điên khùng vậy, bà Nội sẽ giận lắm nếu biết em đập bể tượng Phật của bà để làm phấn viết bảng” nó nhởn nhơ trả treo “Phật thánh ǵ, chỉ là thạch cao thôi mà”. Thế là cuộc tranh luận xảy ra giữa hai đứa về tín ngưỡng, về tôn giáo về chủ thuyết vô thần của CS duy vật… Tôi giận nó từ đó... Ngày nó lên đường đi bộ đội cũng là ngày tôi rời bỏ gia đ́nh để dấn thân vào nơi nguy hiểm, tôi viết cho nó lá thư ngắn nhưng đầy xúc cảm “Có thể hai đứa ḿnh sẽ đứng trên hai chiến tuyến đối đầu nhau, nhưng măi măi chị vẫn là chị của em nhóc à!” Máu chảy ruột mềm, tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ bỏ rơi nó.
    
Mười ba năm sau tôi trở về xơ xác trong bộ đồ tù rộng thùng th́nh. Nó đón tôi tươi cười như hồi nào đón tôi mới lên Sàig̣n “đoàn tụ gia đ́nh”. Sự mất mát lần này tuy nhỏ hơn lần trước, nhưng làm tôi đau âm ỉ cả đời. Năm 75 tôi mất nước vào tay CS, c̣n bây giờ tôi mất cả thời thanh xuân trong “trại cải tạo”với mức án dài, chồng tôi bị tử h́nh v́ tội “phản động”. Cho tới hôm nay nhắc lại chuyện buồn này, tôi vẫn không ân hận về sự chọn lựa của ḿnh lúc đó, trong một cuộc chiến đấu, thua thắng là chuyện b́nh thường, chỉ có điều đau ḷng là đứa con trai duy nhất của chúng tôi, mới 1 tuổi phải ôm theo mẹ sống đói khổ bệnh tật suốt mấy năm trời trong trại giam, tới khi được một tổ chức quốc tế can thiệp đưa ra khỏi tù th́ thằng bé đă bị tật nguyền èo uột v́ suy kiệt… C̣n nó bây giờ có vợ đẹp con khôn, cửa nhà êm ấm, việc làm ổn định. Coi như trong cuộc sống, nó đang là người chiến thắng, tôi tự hào với chiến bại của ḿnh, nó bỏ ra một đêm để kể lể cho tôi nghe nhiều điều về nó trong thời gian xa vắng, nhưng tôi th́ không, tôi im lặng trước những bất hạnh của riêng ḿnh. Tôi có cái kiêu hảnh riêng tư, tuyệt nhiên không đứa nào đá động tới chuyện cũ, tới bức thư “hai đầu chiến tuyến” ngày trước. Mỗi người đều có mục đích để hướng về phía trước. Nó cũng biết tánh tôi ngang tàng, gai góc, cứ lầm lũi mà đi tới. Miền Nam mười mấy năm qua chắc nó cũng thấm đau khi nh́n ra thực tế của cái gọi là XHCN, quả bóng lư tưởng của nó đang xẹp dần bầu nhiệt huyết. Tuy không nói ra , nhưng chắc nó hiểu những điều tôi hiểu.
     Bước đầu trở về tôi sống tạm nhờ người chị họ xa ở TĐ, nhà chị nghèo đông con, ăn uống thiếu thốn, nó gởi tiền chị hàng tháng để lo cho tôi có nơi yên ổn. Mỗi ngày tôi cố t́m việc làm, đọc báo thấy gần nhà nó có cần người giúp việc, tôi vội vả đến. Chủ nhà c̣n rất trẻ, dân Bắc
kỳ 75 đanh đá chanh chua, tôi cần tiền nên cũng dẹp tự ái để làm con sen quần quật từ sáng sớm đến tối mịt mới ngă lưng nằm, nhiều lúc thấy tủi thân nhưng tôi phải tập cho ḿnh ḷng kiên nhẫn, một hôm con nhỏ chủ liệng cái quần lót từ tầng 3 xuống thau đồ tôi đang ngồi giặt rồi cười hăng hắc v́ “trúng mục tiêu” khiến tôi nổi giận thật sự. Tôi chửi con chủ toe tét rồi xách giỏ đi về, không cần đ̣i món tiền lương hèn hạ của đứa khốn nạn. Đang đứng đón xe bus trở lại TĐ th́ tôi gặp nó đi làm về, nó ngạc nhiên khi thấy tôi lang thang ở đây, nó kéo tôi vào một tiệm gần đó để ăn và gặng hỏi măi, tôi ấm ức kể cho nó nghe mọi việc. Nó cũng bực bội không kém, đ̣i tôi chỉ nhà để nó mắng con chủ thêm một trận nữa. Tôi nh́n nó tự dưng thấy nó vẫn y như “thằng nhóc” hồi nào, bênh chị và bảo vệ chị khi ở xóm có đứa nào gây sự. Bây giờ th́ khỏi cần nữa rồi nhóc à, “chị Tư” làm đại bàng rồi, cả xóm nghe tôi tù mười mấy năm, ai cũng ớn, có người không biết chuyện phán một câu “con mẹ đó tội ǵ mà dữ vậy, chắc cũng giết người mới ra nông nổi?!” Nhớ hồi trong trại, cán bộ hỏi cung gằn giọng chỉ vào mặt tôi “giết một người là bị tội tử h́nh rồi, c̣n chị th́ ghê gớm hơn, chị âm mưu giết cả chế độ, tội chị xử bắn hàng trăm lần cũng chưa đáng”. Tôi nhớ lúc đó ḿnh đă cười phá lên khi nh́n gương mặt khẩn trương của hắn “Có thật là tôi nặng tội đến vậy sao?” Thật buồn cười những từ đao to búa lớn nghe sợ chết khiếp!
     Sau lần đó nó năn nĩ tôi về ở với gia đ́nh nó, nhưng tôi từ chối... Mấy tên CA phường lâu lâu kêu lên tŕnh diện, hỏi han này nọ về lư lịch trích ngang, khiến tôi ngán ngẫm. Ở không được th́ đi, mà đi đâu bây giờ? Tôi không có một phân vàng lận lưng. Thời buổi nhất thân nh́ thế này dễ ǵ t́m một chổ làm ổn định… May nhờ mấy người bạn cũ chỉ giúp, tôi xin vào làm công nhân cho một xưởng gỗ trên BD, ban ngày làm 2 ca, tối về học thêm một khóa hàm thụ, biết thêm chút chữ nghĩa cầu may. Nó mua cho tôi một đống sách vở, ông Thầy cũ cho chiếc xe đạp... Bạn bè có đứa đóng dùm tiền học. Tôi ạch đụi chèo thuyền nước ngược mấy năm trời mới lấy được cái bằng “học đại”… Nhân buổi tiệc liên hoan của trường, tôi đứng lên kể về thành tích “cua rơ xe đạp” của tôi suốt mấy năm qua, từ B́nh Dương đạp về Quận nhất sau giờ tan ca để kịp giờ vào lớp học luyện thi, nhiều hôm trời mưa, xe cán đinh xẹp bánh, tôi lết về nhà cũng đến nửa đêm… Tôi nh́n xuống cuối giảng đường thấy gương mặt nó hân hoan chia sẻ, tôi đâu muốn rủ nó tới đây nhưng nó cũng tới để tự hào về gương vượt khó của tôi. Tôi biết nó xót thương tôi, nhưng nhóc ơi, chuyện nhỏ thôi mà, giải quyết cơm no áo ấm cho dân chúng trong cái XHCN của nhóc mới là chuyện lớn, hăy ngồi vào pḥng họp với mấy tay Đảng Ủy để nói thẳng với bọn họ rằng đừng lếu láo mỵ dân nữa, người ta chán cái chế độ đầy sự giả trá bịp bợm này rồi… Nói th́ nói vậy, chớ tôi biết nó cũng chỉ là thằng đảng viên quèn trong cái thời buổi bát nháo lưu manh giả danh trí thức, mua bằng cấp giả, bán hàng hóa giả, xài tiền giả, nhơn nghĩa giả… th́ mong ǵ có một tiếng nói trung thực trong cái chung của cả nước. Bạn bè của tôi cũng vậy thôi, danh vị đảng viên như cái nhăn dán bên ngoài nồi cơm của những gia đ́nh không có dính líu tới chế độ cũ nên c̣n chút cơ hội để vươn lên trong cuộc sống bon chen này. Tôi biết nó cũng mang trong ḷng đầy ắp nỗi thất vọng, leo lưng cọp dễ ǵ leo xuống, nó thừa hiểu nghĩa của cụm từ “thanh trừng nội bộ” là thế nào mà
, nó chỉ là con mèo nhỏ trong cái hang cọp đầy nguy hiểm, mơ ước bây giờ của nó là tiếp tục học lên cao học, nó muốn ra nước ngoài...
    
Những ngày tháng ṃn mỏi khoắc khoải, tôi vẫn chờ đợi cái ǵ đó xảy ra ở ngày mai, nhưng giống như con đĩa sống dai nhờ hút máu động vật, cái chế độ CS ác nghiệt hút máu đồng bào này vẫn tồn tại nhởn nhơ hơn 30 năm nay, không biết bao giờ mới sụp đổ. Trong khi người dân đen sống dở chết dở trong cái chế độ “ưu việt” này để làm giàu cho bọn tư bản đỏ phè phởn hưởng vinh hoa phú quư th́ cuộc sống của “nhân viên kế toán” cho một công ty nước ngoài không phải danh giá gì nhưng trong thời buổi người ta thiếu nhiều thứ mà nó đủ ăn đủ mặc, tiền bạc đủ xài là ấm quá rồi. Tôi th́ trôi nổi lên tận BD, dành dụm mua được miếng đất cất nhà, tưởng sống yên thân, ai dè nhằm khu giải tỏa, phường xă bẻ miếng đất ra dọc ra ngang gọi là lộ giới, viện cớ đất mua giấy tay nên khó đền bù, tôi chỉ c̣n mỗi cái nền trơ trụi vừa đủ cất cái nhà lá che nắng che mưa cho hai mẹ con, (cũng nói thêm là ở tù về tôi bước thêm bước nữa, nhưng bị đạp gai nên đau quá xin li dị sau đó vài năm, tôi lời được đứa con gái 3 tuổi thỏ thẻ dễ thương, đối với tôi đó cũng là cách giải quyết hợp lư nhất trong bước đường lênh lênh của ḿnh)
     Cuối cùng thì vận may cũng mĩm cười với tôi khi gặp lại người Thầy cũ sau mấy mươi năm biền biệt, duyên phận gắn bó chúng tôi thành vợ chồng, anh là người đàn ông rộng lượng mà tôi có thể tin cậy để tựa vào vai... Sau ngày cưới, anh ấy quyết định mang hai mẹ con tôi rời khỏi đất nước có quá nhiều bất trắc đau thương này. Quá khứ là điều đáng buồn, tôi cần phải ra đi, cho dù biết mình như đang trốn chạy một sự thật.  
     Ngày tôi lên máy bay, nó ra phi trường tiễn đưa bịn rịn, nó vẫn nắm bàn tay tôi thân thiết như dạo nào, tôi thấy lòng rưng rưng thương cảm, có lẽ mình cũng nên quên đi câu chuyện “hai đầu chiến tuyến” của thời hai đứa còn trẻ, quên đi những hận thù tủi nhục trong giai đoạn tù đày, quên những cái đáng quên và nhớ những điều đáng nhớ trong suốt năm tháng đã qua...
     Cánh cửa khép lại, tôi quay lưng đi mà còn thấy dáng nó đứng đó nhìn theo, cái bóng đổ dài gầy guộc cô đơn...


Nguyên Anh
Tháng 11, một trăm ngày em đi



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved