www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Những ngày... đen tối

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Nói về sự đau khổ của Tù Cải Tạo trong chiến tranh VN th́ nhiều tác giả đă viết rồi, rất phong phú, sâu sắc và thật bi thảm. Giả sử có viết thêm nữa cũng chỉ thừa, v́ thú thực, cá́ mục kể khổ này tôi diễn tả không đạt lắm và nhất là... biết rồi, khổ lắm.... C̣n bàn về chính trị nơi quê hương yêu dấu của ta th́ nát như tương do quá nhiều phe phái, "sư nói sư phải, văi nói văi hay". Những dữ kiện mọi người đưa ra thường nhiều cảm tính, chủ quan, rất khó kiểm chứng và không đủ thuyết phục. Chỉ có mục chửi bới, hạ nhục nhau th́ đúng là trăm hoa đua nở, nhà nhà cùng chửi, ồn ào như một cái chợ!. Quốc gia, Cộng sản chửi nhau chán rồi, xoay qua chửi Mỹ cho tiện việc sổ sách v́ người Mỹ đâu có giỏi tiếng Việt để đáp lễ! Cũng xin nhắc nhở quí bạn: Trên cơi đời này, hiếm có nước nào lại dại dột hi sinh quyền lợi của ḿnh để đi bảo vệ tự do, dân chủ, nhân quyền... cho một người, hay một nhóm người nào đó v́ quân tử Tàu chính hiệu h́nh như đă chết từ lâu rồi! Thẳng hoặc nếu c̣n sót lại một tí th́ cũng chỉ để an ủi, giúp nhau trong những điều kiện hạn chế cho vui rồi th́ đường ai nấy đi cho khoẻ. Để tránh vướng vào những lí do vớ vẩn này, bài tôi viết sẽ không có phê b́nh, chỉ trích hay tố khổ ǵ cả, mục đích chỉ để mua vui, kể lại trung thực một số kinh nghiệm, vài kỷ niệm riêng tư cả vui lẫn buồn, mà tôi đă trải qua trong thời gian đi Tù Cải Tạo. Chắc có bạn thắc mắc: Thế nghĩa là tôi ba phải hả? Lập trường dấu ở đâu? Tôi xin phép được hỏi lại quí bạn. Tôi sinh ra ở tận Thái Nguyên, một tỉnh giáp Trung quốc, khùng hay sao mà lại di chuyển đến 40,000 km qua Mỹ để khơi khơi trở thành vô sản chân chính và trốn sang đây để xơi hamburger hả? Hơn nữa " Đâu có nơi nào đẹp bằng quê hương của ta" chính ông Carnot năm xưa đă phán như vậy cưa mà!
    
Hôm đó là ngày 29 tháng 4/75, cả thành phố Sài g̣n đều ch́m trong cảnh hỗn loạn, hoang mang, mạnh ai nấy chạy. Mọi người hốt hoảng t́m đường trốn thật xa nơi Thủ đô đầy bất trắc hiểm nguy. Người th́ kiếm xe đ̣ về quê nếu gốc gác là dân địa phương, người có phương tiện th́ t́m cách di tản ra nước ngoài bằng máy bay, riêng dân Bắc kỳ di cư, một số như gia đ́nh tôi th́ đành chịu trận chờ bộ đội miền Bắc vào để định đoạt số phận. Ngoài đường phố, súng ống, quân phục đây đó vứt ngổn ngang trông thật thê thảm. Thỉnh thoảng nghe vài ba tiếng súng tức tưởi của một số quân nhân thay v́ bắn quân thù lại bắn ngay vào đầu ḿnh để kết liễu cuộc đời của người chiến binh oai hùng năm xưa v́ thượng cấp đă cao chạy xa bay, bỏ lại những người con thân yêu như rắn mất đầu. Tuy nhiên, để thử thời vận, gia đ́nh tôi, năm người, cũng khăn gói kéo nhau ra bến Bạch Đằng thăm thú t́nh h́nh, nhưng đến nơi, thấy cảnh tượng người người chen lấn đẩy nhau xuống sông để dành chỗ lên tàu làm tôi ngao ngán, lại dắt díu nhau trở về mặc cho số phận đưa đẩy. Tôi lái xe vào sân tennis bộ Tổng tham mưu để thăm ḍ xem có nhờ vả được Tướng Tá nào không th́ chỉ gặp duy nhất ông Đại Tá Truyền tin, bạn tennis, đang ngơ ngác như con nai vàng. Tôi hỏi: Đại tá chưa đi à, sao c̣n vớ vẩn ở đây làm ǵ, hay là chờ đón VC? ĐT cười rất dễ thương: Ông Giáo ơi, tôi đành phải sống với VC thôi chứ Mỹ quốc th́ tôi chán lắm rồi. Tôi đă học mấy năm ở bên đó và quả thật không cảm thấy thoải mái. Tiếc rằng lúc đó chúng tôi lại không mang theo vợt tennis, nếu có chúng tôi sẽ chơi với nhau một trận cuối cùng trên sân bộ Tổng Tham Mưu của VNCH trước khi nó rơi vào tay VC, và sẽ là trận đánh lịch sử rất đáng ghi nhớ! Một thời gian sau, ĐT và tôi đă khăn gói quả mướp cùng đi Tù Cải tạo, riêng tôi được về sớm, chỉ có 3 năm, c̣n ĐT v́ cấp bậc cao nên bị đưa ra ngoài Bắc, lao động khổ sai mút chỉ cà tha, không biết có vác được cái thân già về với gia đ́nh hay không v́ từ bữa chia tay tôi đă không có duyên được gặp lại người bạn già thân mến này nữa.
      Hồi tưởng lại cái ngày đen tối năm xưa tôi chợt suy nghĩ. Tại sao tôi dại thế? Sao không lái xe phom phom đưa gia đ́nh về quê vợ ở Sóc Trang rồi từ từ t́m đường vượt biên? Lúc đó tôi c̣n giữ được cái xe hơi và vưỡn đủ tiền để mua xăng cưa mà. Nghĩ cho rốt ráo th́ ra tôi vừa tiếc của lại vừa nhát. Cái nhà ba tầng cao nghều nghệu, một lũ máy giặt, máy xấy, tủ lạnh... rồi lại c̣n cái đàn piano đồ sộ, tất cả đều do công lao của bà xă, bỏ đi là mất hết, thật đứt ruột. Người ta khôn th́ bỏ của chạy lấy người, c̣n tôi khôn hơn hay là...dại th́ lại liều cái mạng cùi để giữ của! Tôi nghĩ vớ vẩn: Thế chạy về quê rồi, liệu có bị địa phương nó túm không? v́ hồ sơ lính tráng của ḿnh c̣n nguyên con trong bộ Tổng tham mưu, có thiêu huỷ kịp đâu, tan hàng lẹ quá mà! Sau này mới biết lũ cán ngố mù tịt chẳng biết khai thác cái hệ thống điện toán IBM ǵ cả. Chứng cớ là quân nhân công chức đạp xích lô, buôn bán ngờ ngờ ở thành phố mà có á bị bắt đâu, rồi từ từ họ cũng vượt biên được hết, chỉ trừ những người bị kẻ xấu chỉ điểm là dính mà thôi.

     Trảng lớn
     Trại Tù đầu tiên - Sau vài tháng hồi hộp chờ đợi, th́ đây, ngày oan nghiệt đă lù lù dẫn xác tới. Theo lệnh của Uỷ ban Quân quản Sài g̣n, các sĩ quan cấp Uư, tôi lúc đó Đại uư, phải mang theo lương thực 10 ngày, tŕnh diện ở một số địa diểm nhất định để chuẩn bị đi học tập. Tôi chọn chỗ gần nhà, h́nh như là trường Nguyễn bá Ṭng? trong Chợ lớn và thật bất ngờ tôi gặp lại Thầy B cũng có mặt nơi đây. Thầy B được cán bộ chỉ định làm toán trưởng và từ nay chúng tôi nhận lệnh của cấp trên qua trung gian của Thầy B. Toán tôi khoảng 30 người được dồn vào sinh hoạt trong một lớp học với các đồ nghề lỉnh kỉnh như ba lô, túi xách, ca, lon, thuốc...
      Chiều hôm đó mọi người được thưởng thức một bữa tiệc do nhà hàng Đồng khánh phục vụ và dĩ nhiên phải... trả tiền. Thế rồi, khoảng 11, 12 giờ đêm, một đoàn xe Molotova bít bùng kín mít, lừng lững tiến vào rồi lại âm thầm chạy ra trong đêm khuya buồn thảm, mang theo một đoàn quân chiến bại mà lúc đó v́ c̣n quá sớm nên lư do thua trận vẫn c̣n mù mờ chưa được sáng tỏ.
      Mỗi xe được nhồi nhét vài chục mống, không đủ không khí để thở và không ai nhúc nhích cục cựa ǵ được cả. Trong khi di chuyển lúc nào tôi cũng bị ọc, oẹ liên tục, mệt ră rời không có th́ giờ để mà buồn và xe chở đi đâu tôi cũng mặc xác v́ đă nôn ra tới mật xanh mật vàng rồi, chỉ khổ cho mấy bạn ngồi cạnh, quần áo hôi hám kinh khủng. Nhưng rồi th́ cũng đến được thiên đường Trảng Lớn.
      Đầu óc của tôi bây giờ thật quá tệ, tôi không c̣n nhớ Trảng Lớn hồi xưa là căn cứ của công binh hay pháo binh nhưng lúc chúng tôi đến chỉ thấy một cảnh tượng hoang tàn đổ nát hiện ra và đây đó c̣n lại rải rác vài căn nhà nhỏ mái tôn xiêu vẹo. Mọi người tranh nhau đi kiếm bất cứ cái ǵ có thể ngả lưng được v́ di chuyển suốt đêm, tất cả đều đă hết hơi. Sáng hôm sau t́m được nước để đánh răng cũng thật vất vả, có lẽ hồi xưa quân đội xài nước do xe nhà binh mang tới nên giếng nước cũng không có.
      Những ngày sau đó đám tù khốn khổ bắt đầu phải theo một thời khoá biểu lao động khắc nghiệt và ăn th́ lúc nào cũng đói. Buổi sáng, cuốc đất trồng rau, trưa về xơi cơm, chiều tiếp tục lao động và tối th́ họp tổ, kiểm thảo, phê b́nh, tự phê b́nh rồi ca hát cho đời thêm tươi.... Riêng cá́ món gạo th́ ác liệt lắm và VC thật thâm độc. Ngày xưa họ trốn ở trong rừng, phải xơi gạo chôn ở dưới đất, lâu ngày sâu bọ sinh sản nhung nhúc ḅ lổm ngổm trông thật vui mắt. Giờ đây họ là kẻ thắng trận bèn cho kẻ bại trận thưởng thức cái món gạo sâu đó cho có đi có lại, c̣n họ th́ xơi gạo trắng hạt dài hạt ngắn thơm phức cho bơ những ngày cơ cực.
     Một cuộc đấu lư - Một nhóm vài anh em thân cận nằm cùng giường thường hay bàn luận về thời sự để giải trí. Cái đinh của buổi nói chuyện hôm nay là: đúng 10 ngày họ có cho chúng ta về như đă hứa không? Tôi đứng về phe Tù, lư luận: họ sẽ cho về đúng hẹn v́ ḿnh đă nằm trong tay họ làm sao mà trốn được. Hồ sơ, lư lịch c̣n y nguyên trong bộ Tổng tham mưu. Hơn nữa các địa phương cũng thiếu ǵ dân nằm vùng, chạy đâu cho thoát. Và một điều quan trọng nữa là việc ǵ họ phải lừa ḿnh, sẽ bị mất uy tín trên thế giới. Chao ơi, lư luận mới nghe tưởng chắc như bắp nhưng thật sự toàn là tào lao vớ vẩn và không có cơ sở.
     Một bạn, giầu kinh nghiệm về cộng sản có ư kiến: Tôi là VC sẽ giam các bạn thật lâu, để khi trở về sẽ thân tàn ma dại, mất hẳn ư chí phấn đấu và chỉ c̣n chờ để lên bàn thờ mà thôi. Ai tin được các bạn? mấy trăm ngàn người, súng ống bạn dấu ở đâu làm sao chúng tôi biết được. Hơn nữa dân miền Nam ít có cảm t́nh với dân Bắc kỳ, thả các bạn ra họ sẽ che dấu, đùm bọc các bạn để quật lại chúng tôi th́ chết dzồi. Thôi th́ giữ các bạn trong tù cho chắc ăn. C̣n vấn đề uy tín th́ chúng tôi không quan tâm lắm, khi cần chúng tôi vẫn cứ xé rào như thường và rồi đâu lại vào đấy ngay. Vả lại chắc các bạn hiểu lầm, chúng tôi có hứa cho các bạn về sau 10 ngày học tập đâu. Chúng tôi chỉ bảo mang theo lương thực 10 ngày c̣n sau đó th́ sẽ... có cách giải quyết khác chứ đâu phải là... cho về, sao các bạn thông minh mà chậm hiểu thế!
     Bế tắc đại, tiểu tiện - Thế rồi cái ngày đau thương đó đă từ từ đến. Đêm nay là đêm thứ mười, mọi người đều thao thức không sao nhắm mắt được nhất là tôi, chỉ mong lư luận chắc nịch của ḿnh trở thành hiện thực để mọi người lé mắt coi chơi. Mỗi lần nghe tiếng xe lửa x́nh xịch từ xa th́ tôi lại hồi hộp cứ ngỡ là nhân dân cho xe lên đón những người con thân yêu trở về trong ṿng tay nhân ái. Nhưng tiếng xe lửa lại xa dần và mất hút trong đêm khuya lạnh lẽo, cuối cùng chỉ c̣n nghe tiếng thở dài năo ruột của những anh hùng... ngă ngựa. Măi đến lúc đó tôi mới sáng mắt ra và biết cả nước đều bị lừa và đành ngủ luôn cho tiện việc sổ sách.
     Sáng hôm sau mặt mọi người có vẻ như dài ra và không ai buồn nói chuyện chỉ lặng lẽ đi lao động như thường lệ. Riêng tôi có lẽ v́ quá tin VC, nay bị thất vọng ê chề nên bỗng bí đại tiểu tiện. Cái bụng tự nhiên căng lên, đau quặn dữ dội đến nỗi phải khiêng lên bệnh xá để chích thuốc an thần, giải phóng cho nước t́ểu trong bọng đái chẩy ra và cái bụng mới từ từ xẹp xuống. Kể từ hôm đó đám tù nhân không c̣n tơ tưởng ǵ đến ngày về nữa và thầm nghĩ chắc là c̣n lao động đến mút mùa lệ thuỷ. Than ôi! Ngày về xa tít mù khơi. C̣n ǵ đâu nữa mà mơ với ṃng.

     Long Khánh
     Trại tù thứ hai - Một ngày đẹp trời, đoàn Molotova quen thuộc lại chở chúng tôi đến trại tù thứ hai thuộc tỉnh Long Khánh, h́nh như ở phía Đông Sài g̣n. Trại mới, chỗ ở có vẻ tươm tất, tương đối có những tiện nghi tối thiểu và tôi linh cảm là sẽ đóng đô lâu dài ở địa điểm này. Sau khi đă thu xếp xong chỗ ăn ở, biên chế lại các tổ, đội... th́ bắt đầu có màn khai lư lịch. Thật ra tờ lư lịch đầu tiên đă được thực hiện ở Trảng Lớn rồi nhưng lúc đó rất đơn dản, bây giờ mới có nhiều chi tiết rắc rối và sau này đă phải khai đi khai lại nhiều lần cho đến khi đạt yêu cầu của Nhà nước. Vậy th́ yêu cầu của Nhà nước là ǵ? Là các tù nhân phải nhận đă có tội với nhân dân, bằng giấy trắng mực đen, dù có làm bất cứ nghề ǵ trong xă hội như bác sĩ, kĩ sư, thầy giáo, thầy tu, linh mục ...v...v... Có một bs khai măi mà vẫn không đạt v́ không t́m ra tội của ḿnh bèn hỏi quản giáo th́ được trả lời: Sao anh là bs mà tối dạ thế. Anh chữa bệnh cho mọi người th́ tốt thôi nhưng đứng trên lập trường nào? Nếu anh chữa cho bộ đội cách mạng th́ tốt lắm v́ đứng trên lập trường nhân dân. C̣n chữa cho quân đội Mỹ Ngụy để chúng nó mau lành bệnh tiếp tục tàn sát nhân dân là đứng trên lập trường tư sản th́ c̣n phải học tập dài dài, c̣n lâu mới về được. Thế c̣n mấy tu sĩ chỉ biết cầu nguyện th́ có tội ǵ? Cầu nguyện cũng phải có lập trường, dĩ nhiên phải là lập trường nhân dân nghĩa là phải cầu cho lũ Mỹ Ngụy xuống địa ngục để thưởng thức cái món vạc dầu, bể lửa, lột da ...v...v... để chúng sợ chết rồi trốn quân dịch. C̣n cầu cho chúng mau giải thoát vế cơi vĩnh hằng sống phây phây trên thiên đàng với Phật, Chúa th́ chúng đâu có sợ chết càng đánh khoẻ là đứng trên lập trường tư sản, là học tập chưa tốt, c̣n lâu mới được về với vợ. Bây giờ các anh về làm lại tờ lư lịch đi, tôi chắc chắn lần này các anh sẽ thành công.
     Văn nghệ - Tôi đă giao du khá lâu với CS trong thời kỳ kháng chiến nên biết rơ cái môn văn nghệ rất đắt khách v́ dễ thu hút đám đông và là văn nghệ b́nh dân nên tương đối cũng dễ hành nghề. Đối với CS, lao động là ưu tiên sau đó là văn nghệ để xả hơi cho bớt căng thẳng chứ lao động hoài chịu sao thấu. Biết điểm quan trọng này nên có cơ hội là tôi t́nh nguyện làm Quản ca khỏi cần phải bầu bán ǵ cả. Vả lại đă lao động cái miệng rồi th́ chân tay phải được nghỉ chứ! Thế là trong khi mọi người phải cuốc đất th́ tôi dẫn một số ca viên ra gốc cây tập hát để thi đua với các đội bạn trong các dịp lễ lạc,hội hè.
     Trường ca Sông Lô - Bữa đó tôi hướng dẫn anh em tập hát bài Trường ca Sông Lô của Văn Cao để so tài với bài Du kích Sông Thao của Đỗ Nhuận do đội bên cạnh đưa ra để thi đua. Thật là điếc không sợ súng, bài trường ca này rất khó tập, một phần v́ dài, phần khác phải hát bè mới hay mà tôi lại chơi luôn ba bè cho hách. Đến lúc đội bạn tŕnh diễn bài Du kích Sông Thao có harmonica hướng dẫn làm chuẩn tôi mới té ngửa v́ tôi có một miệng làm sao bắt giọng được cả ba bè! Thế là bài Sông Lô thay v́ ba bè lại nở ra thành mười bè nghĩa là hát... tự do cho tiện việc sổ sách. Tuy nhiên, khi tiếng hát vừa chấm dứt, các Quản giáo đều đứng dậy vỗ tay ào ào với sự phụ họa nồng nhiệt của đám tù cải tạo tưởng đến vỡ hội trường.
     Gói quà đầu tiên - Ở tù được một thời gian, tôi không nhớ rơ là bao lâu th́ được tin Nhà nước sẽ cho gia đ́nh gửi một gói quà 3 kg cho tù cải tạo do bưu điện chuyển đến. Mọi người đều vui mừng và xúc động v́ sẽ được biết rơ sinh hoạt của gia đ́nh và nhân thể cũng được thưởng thức một số thực phẩm mà lâu nay đă vắng mặt trong bữa cơm hàng ngày. Buổi sáng hôm đó, nhận được quà tôi vội vàng mở ra và... thật sung sướng, nào là thịt chà bông, lạp xưởng, tôm khô... cứ hoa cả mắt và tất cả đều thơm như múi mít. Bức thư để trong gói quà do người vợ yêu quí viết vắn tắt: "Anh cứ yên tâm học tập, gia đ́nh vẫn b́nh yên, các con được đi học b́nh thường. Tuy đời sống vất vả, khó khăn nhưng em sẽ ráng lo chu toàn mọi việc để chờ ngày gia đ́nh được đoàn tụ. Em yêu." Thế rồi ngày vui cũng qua mau và thức ăn th́ cứ cạn dần...

     Katum
     Trại tù thứ ba - Lại một ngày đẹp trời khác, một đoàn xe lù lù tiến vào di chuyển một số tù, trong đó có tôi, đi về Katum, một địa danh xa lắc sát cạnh nước bạn Cao Miên. Trước đó mấy hôm đă có tin đồn, một số tù học tập tốt sẽ được chuyển trại để ra ngoài lao động, chuẩn bị được trả tự do trong những ngày sắp tới. Tôi thật bất ngờ khi bị... xếp vào thành phần học tập tốt. B́nh thường tôi chỉ lao động cá́ miệng, trường hợp không trốn được th́ cuốc đất như găi ghẻ. Có lần đến lượt phải gánh phân lỏng đi tưới rau muống, tôi đă làm đổ tung toé ra đường, bắn đầy vào quần áo hai bạn phụ tá bị họ cho nghe tiếng Đan Mạch muốn tắt bếp. Cả ba về tắm rửa cách nào th́ mấy hôm sau đi đâu cũng bị mọi người xa lánh v́ người ngợm luôn luôn toát ra một mùi hương thật dễ thương !
     Katum, ôi cái tên nghe... dễ sợ, nó ở gữa rừng già, cây cối um tùm, ít khi thấy ánh nắng mặt trời. Ngay ngày hôm sau chúng tôi đă bắt tay vào làm việc để có chỗ ở càng sớm càng tốt, dưới sự chỉ huy của một bạn tù có nghề Kiến trúc sư. Hàng ngày mọi người chia nhau đi chặt tre, kiếm lá, xếp đầy ở một chỗ nhất định rồi chuẩn bị để dựng nhà. Đúng là: " Chém tre, đẵn gỗ trên ngàn. Hữu thân, hữu khổ phàn nàn cùng ai" trong bài Lính Thú Đời Xưa.
     Thế rồi mấy cái lán cũng được dựng xong và lũ tù khốn khổ bắt đầu phải hoàn tất một công tác đặc biệt là hạ cây, chặt từng khúc có kích thước đàng hoàng để làm củi, rồi khiêng ra ngoài đường cái, xếp lại thành từng đống để xe Nhà nước chở về thành phố cho nhân dân xài. Công tác này mới nghe tưởng ngon lành nhưng thực ra nguy hiểm chết ngưởi v́ đồ nghề Nhà nước chỉ phát cho mỗi nhóm có một con dao bự để chặt cây, phát nhiều quá sợ nổi loạn th́ sao? Hạ những cây lớn phải có kỹ thuật, không khéo có thể bị nó đè chết như chơi. Quả thật lúc mới lên đây chúng tôi thấy rất khổ sở v́ phải làm việc nặng nhọc nhưng sau một thời gian lại cảm thấy thoải mái v́ được hưởng một chút không khí tự do dù vẫn hạn chế. Chúng tôi được đi lại tự nhiên kể cả tiếp xúc với dân chúng và không bị ai kiểm soát cả. Thật ra dân địa phương sống quanh đó đều là tai mắt của Nhà nước, muốn trốn trại cũng không phải là dễ.
     Ngày nghỉ, chúng tôi, từng nhóm lang thang ở trong rừng để lấy măng, nấm rơm, được tiếp xúc tự do với dân địa phương để mua lương thực và vài thứ lặt vặt như chuối, đậu phọng, trứng gà, kim chỉ... Lúc đó chúng tôi đă được Nhà nước cho đổi tiền nên cũng có lai rai để xài. Bây giờ tôi mới hiểu cụm từ "Ra ngoài lao động" nghĩa là chúng tôi đă được Nhà nước phần nào tin tưởng rồi. Chuyến đi Katum này chỉ là để trắc nghiệm mà thôi.
     Một hôm, chúng tôi được lệnh tập trung tại một địa điểm ở sâu trong rừng để nghe giảng bài. Trong các nhóm đến tập trung, tôi gặp lại Thầy Căn, Thầy Sơn nhưng không nói chuyện được nhiều v́ sợ bị liên lụy và từ đó không bao giờ tôi có dịp gặp lại các Thầy nữa.

     Long khánh
     Ngày trở về - Hôm đó, bỗng nhiên chúng tôi được lệnh khăn gói lên xe để trở về tổ ấm. Đến nơi được các bạn cũ ra đón tiếp thật niềm nở nhưng đă hỏi một câu làm tụi tôi quê một cục: Tưởng các cậu được Nhà nước cho về hết rồi hoá ra lại vưỡn như thường lệ. Thế th́ ở lại như tụi tớ lại khoẻ khỏi phải di chuyển đi đâu cho đời ... mỏi mệt. Sau đó tất cả đều trở về đơn vị cũ của ḿnh và mọi sự đều hoạt động b́nh thường trở lại.
     Ngày Thăm nuôi lịch sử - Nhà nước báo tin cho phép các thân nhân và Tù Cải Tạo đươc gặp nhau để tâm sự và tiếp tế thực phẩm không hạn chế. Thật là một tin vui động trời, v́ đă lâu không được nh́n thấy mặt vợ con, nhớ tưởng đến phát khùng nhưng lại ngán vệ binh sợ nó giam vào thùng sắt nên phải ḱm lại ngay. Hôm gặp nhau ḷng như mở hội, nh́n người đẹp muốn khóc nhưng sợ mắt mờ không kiểm soát được các thùng quà nên lại phải tạm ngưng. Ôi thôi sao nhiều quà quá dzậy, lại có cả cặp gà mái để hàng ngày đẻ trứng cho chàng xơi cho chàng... phát điên lên chắc! Tóm lại Nàng đă tặng tôi cả một kho thực phẩm với đủ thứ trên đời mà tôi không thể kể hết ra đây được. Rất tiếc v́ xa quá nên các con không tháp tùng theo mẹ được. Khi chia tay nước mắt mới từ từ chẩy ra v́ lúc đó quà cáp đă được yên vị cả rồi. Thấy tôi lúng túng không sao khiêng hết quà về được, bạn Nguyễn Thanh Thu (tác giả bức tượng Thương Tiếc) đă gánh dùm lũ quà về chỗ tôi ở và sau đó c̣n vẽ tặng tôi bức ảnh Chân Dung để kỷ niệm thật là cảm động.
      Ngày tháng như mưa bay, gió thổi, thấm thoắt đă gần 3 năm trôi qua. Môt buổi sáng, tôi đang hướng dẫn các bạn tập hát dưới gốc cây để chuẩn bị thi đua th́ anh bạn cùng pḥng hốt hoảng chạy lại báo tin buồn: "Cặp gà mái của cậu đang ngáp ngáp đấy, giải quyết ra sao?" Tay vẫn không ngừng bắt nhịp, tôi ngoái cổ lại ra lệnh: "Kho gừng" làm mọi người ôm bụng phá lên cười.

     Hóc Môn-Thành Ông Năm
     Trại Tù cuối cùng - Được chuyển về trại Hóc Môn, rất gần Sài g̣n, chúng tôi linh cảm thấy là ngày về với gia đ́nh sẽ không c̣n xa nữa. Trong một thời gian dài, sống lần lượt qua các trại tù thỉnh thoảng đă có những cuộc chuyển trại âm thầm, đưa những thành phần nguy hiểm đối với chế độ như t́nh báo, quân báo, tâm lư chiến, chiến tranh chính trị ...v...v... đi các trại khác chắc là để hành hạ và khai thác. C̣n lại hiện nay đa số là thành phần các chuyên viên kỹ thuật, bác sĩ , dược sĩ, giáo sư... Nhà nước có thể sử dụng được ngay mà không sợ nguy hiểm. Từ nay chúng tôi đă phần nào yên tâm v́ có hi vọng được trở về chứ không c̣n mù mịt như những năm đầu tiên nữa. Thực phẩm khá dồi dào v́ được cung cấp dài dài và chúng tôi, sau những giờ lao động đă có những phương tiện để giải trí như đánh cờ, đánh đàn, chơi domino và chơi cả bài mạt chược nữa, quân bài do các kỹ sư chế tạo bằng gỗ và khắc rất công phu,mỹ thuật.
     Mười bài Chính trị - Ban Quản giáo thông báo tất cả Tù Cải tạo hăy chuẩn bị tinh thần để học 10 bài chính trị do các chuỳên viên hàng đầu ở Hà nội vào giảng dạy. Đề tài các bài chính trị tôi đă quên hết v́ nhớ làm ǵ cho nhức cái đầu, vả lại toàn là chửi Mỹ Ngụy không hà!
     Sau mỗi bài gjảng thường có phần giải đáp thắc mắc. Có những câu hỏi khá hóc búa tưởng là khó trả lời nhưng giảng viên giải thích dễ dàng v́ lúc nào họ cũng đứng trên lập trường nhân dân nghĩa là ở phía đa số dân nghèo khổ, bị bóc lột nên ta đành phải thua thôi. Thí dụ: Một học viên hỏi: “Tại sao ta không tôn trọng hiệp định Geneve, lại đi xé rào. Công pháp quốc tế phải được thi hành chứ?”
     Giảng viên trả lời: “Anh có là phải người VN không? Anh có muốn cho cuộc chiến tranh này sớm chấm dứt để nhân dân đỡ đói khổ, được sống trong hoà b́nh,hạnh phúc không?” Vậy th́ ta xé rào là đứng trên lập trường nhân dân dĩ nhiên là phải đúng thôi, c̣n công pháp quốc tế th́ tôi có bao giờ được học đâu mà biết! Cả hội trường bèn tịt mít, không ai dám hỏi nữa v́ làm sao thắng nổi Lập trường Nhân dân hả quí vị!
     Phái đoàn Quốc tế phỏng vấn Tù Cải tạo - Hàng ngày tôi thường đi nhặt lá khô đem về tích trữ để dùng vào việc thổi cơm riêng v́ không sao kiếm được củi. Chao ôi, thổi cơm bằng lá là cả một nghệ thuật, c̣n bằng rơm có lẽ dễ hơn. Phải luôn tay giữ hơi nóng v́ cơm dễ sống và hay khê lắm. Hôm đó tôi đang nhặt lá bên kia đồi, nh́n về phía chỗ tôi ở thấy đông người tụ họp lại có cả máy quay phim và người ngoại quốc nữa. Ṭ ṃ, tôi bèn chạy về pḥng th́ vừa tḥ đầu vào cửa sổ đă thấy lố nhố, bỗng một ông Tây chỉ tôi và nói vài câu với người thông ngôn, ông ta bảo tôi: Phái đoàn muốn phỏng vấn anh vài câu, mời anh vào và cứ trả lời tự nhiên, đừng sợ ǵ cả. Tôi bèn hiên ngang bước vào, đâu có ngán, v́ ngày xưa  ở trong rừng, Tây có bao giờ dám cho tôi gặp mặt đâu!. Đại khái Tây hỏi: anh ngủ chỗ nào, tôi chỉ ngay chỗ tôi đứng. Quần áo để đâu, tôi chỉ lên mấy cái kệ trên vách. Mấy cái túi đựng lá khô để làm ǵ, không sợ cháy nhà hả. Tôi trả lời, lá đốt lên để nấu cơm v́ trại không có củi. C̣n cháy nhà th́ đă có Nhà nước lo. Về thực phẩm anh có bị thiếu thốn ǵ không? Tôi trả lời: đầy đủ hết, Nhà nước cung cấp không thiếu một thứ ǵ ngoại trừ chỉ thiếu có cái... ấy thôi. Chữ.đó tôi đọc khẽ lắm nhưng mấy đứa bạn mắc.gió cũng nghe được bèn cười khúc khích. Riêng ông thông ngôn th́ mặt cứ ngẩn ṭ te.ra, không biết họ cười cái ǵ và cũng không biết dịch từ đó ra sao, chắc phải về tra tự điển Bách khoa? Buổi phỏng vấn này được quay phim đàng hoàng và mấy bạn ở bên Mỹ cũng được thưởng thức khúc phim lịch sử này và khen tôi trả lời dí dỏm lắm. Sau buổi phỏng vấn ngắn ngủi th́ vài tháng sau, tôi và một số anh em khác đă được trả tự do, về xum họp với gia đ́nh.
    Đến đây tôi mạn phép được dứt điểm bài "Những ngày... đen tối" v́ đă quá dài. Thật ra có thể thêm vào 2 đoạn nữa là "Chuyến Thăm nuôi cuối cùng" và "Ngày Ra Trại" nhưng viết dài đọc nhức đầu lắm, vậy xin dẹp tiệm ở đây cho khoẻ nhé.

Hồi kư
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved