www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Nhà Tôi

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     "Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
     Em đến tôi một lần..."
(Bến Xuân)

     "Nhà tôi" trong bài ca là cái nhà thật của nhạc sỹ Văn Cao, c̣n Nhà Tôi ở đầu bài là mỹ danh của người Đẹp, là Nàng, là Trung tâm rắc rối đấy. Tôi đă suy nghĩ kỹ khi viết bài Phiếm này v́ dễ gây hiểu lầm và có nhiều... rủi ro. Thú thật, bản chất của tôi, thuở ban đầu chỉ có hiền, nhát, thật thà và hơi tếu một tí thôi. Tuy nhiên sau khi đọc kỹ lại các bài viết, tôi thấy cần thêm vào một tính dễ thương nữa cho đủ bộ là... dại. Thôi chẳng qua cũng tại cái nghiệp, vả lại đă dại nhiều rồi th́ có thêm một lần nữa cũng không đến nỗi dại... hơn là bao nhiêu, phải không quí vị?
     Nàng và tôi hiển nhiên là... vợ chồng, tuy có nhiều điểm giống nhau nhưng cũng có một số điểm khác biệt. Một cái khác lồ lộ ra mà cả nước đều biết là Nàng trẻ và tôi già. Ngày xưa lúc mới lấy nhau tôi đă 31 tuổi, c̣n Nàng chỉ mấp mé ở tuổi trưởng thành mà thôi. Nàng và tôi đều sinh tháng 9, vào mùa Thu lá bay thật lăng mạn, tức là 3 tháng nữa Nàng mới đủ... 18 cái xuân xanh. Lúc đó nếu sống ở Mỹ quốc, có lẽ tôi đă phạm luật và rất dễ ủ tờ. Nhưng không sao, v́ chúng tôi đang sống ở VN cưa mà! Ở nước tôi các cụ có phán: "nữ thập tam, nam thập lục", ta cứ thế mà áp dụng thoải mái, nhập gia phải tùy tục chứ, không chừng Nàng c̣n hơi... già nữa đấy! Nhờ chơi thể thao từ nhỏ, vóc dáng tôi có vẻ trẻ hơn tuổi, nên khi đi chung với nhau vẫn thấy đẹp đôi như thường. Chắc quí bạn hơi thắc mắc: "Sao già mà... tham thế?" Đúng ra nếu so sánh cẩn thận, tôi c̣n thua đại thi sỹ Hữu Loan một bậc. Nếu tôi không nhầm th́ cô vợ đầu tiên của Hữu Loan chỉ là cô học tṛ bé bỏng mới có... 16 thôi hà, c̣n Hữu Loan lúc đó đă 32 tuổi và là gia sư của nàng đấy. Tội nghiệp, thi sỹ chỉ được hưởng hạnh phúc với người yêu trong một thời gian thật ngắn ngủi v́ cưới xong là... đi ngay. Trong khi đó, Nàng và tôi đă theo sát nhau từ thuở ban đầu đến nay, tính ra chỉ c̣n một năm nữa là... nửa thế kỷ rồi đấy! Thế nào, quí vị đă chuẩn bị quà cáp ǵ cho vợ chồng tôi hay chưa? Kỷ niệm... Vàng đấy nhé! Phần nữa, về phương diện nghệ thuật, thơ của tôi cũng ngang ngửa với thơ của thi sỹ, đâu có thua kém bao nhiêu. Trong bài thơ Mầu Tím Hoa Sim, có câu: "Tôi yêu nàng như yêu người em gái tôi yêu" th́ tôi chỉ đổi đi chút xíu: "Tôi yêu nàng như yêu người t́nh bé nhỏ tôi yêu" nghe cũng ướt át đấy chứ! Nói đùa một tí cho vui chứ thơ của Đại thi sỹ và Cóc thi sỹ dĩ nhiên là phải khác nhau rồi. Bài thơ Mầu Tím Hoa Sim, bản quyền h́nh như được bán với giá 100 triệu (tiền Hồ), c̣n thơ của tôi chỉ được thưởng thức... âm thầm trong Hội thơ Con Cóc, không dám đọc ở nơi công cộng, sợ bị ăn đ̣n hội chợ hay làm phiền xe Cứu Thương v́ sẽ có nhiều thính giả được xơi cái món stroke, hay heart attack lắm.
    Lúc hai đứa mới kết duyên mí nhau Nàng c̣n trẻ và h́nh như hổng biết làm ǵ kể cả nấu nồi cơm? Tôi không nhớ dạo đó đă có nồi cơm điện hay chưa, nhưng Bà già vợ, trước khi cho phép làm đám cưới, đă long trọng khuyến cáo: "Em nó ở nhà chỉ có cắp sách đi học thôi c̣n mọi chuyện khác đều... mù tịt, con ráng lo tất cả cho em nhé". Than ôi, thật là tin sét đánh! Từ thuở bỏ kháng chiến vào vùng tự do tôi chỉ học được hai tuyệt chiêu là Ăn   Chạy, đâu có chiêu Làm? Lấy vợ ngoài mục đích cao cả là để có người nối dơi. c̣n muốn dựa chút đỉnh vào việc chợ búa, bếp núc... cho khoẻ cái thân. Nhưng may quá, chắc cũng do Thượng đế sắp đặt, tôi c̣n một cô em gái sống chung nên mọi sự rồi đâu cũng vào đấy hết.
     Từ nay, tôi là chủ công ty, em tôi là phụ tá c̣n Nàng là nhân viên. Lại có thắc mắc: Ơ hay, sao vợ lại bị xếp hạng ba? Đầu đuôi nó như thế này:
     Thuở đó Nàng c̣n ngây thơ lắm, kém em tôi khoảng 5, 6 tuổi, tuy không ngờ nghệch nhưng hoàn toàn thiếu kinh nghiệm về cuộc sống thực tế ở ngoài đời. Khi đi chợ, em tôi thường đi kèm với Nàng, giúp đỡ ư kiến trong vấn đề mua bán để khỏi bị hớ. Tuy nhiên, điều này đôi khi làm Nàng buồn v́ cảm thấy tự ái bị thương tổn. Lẽ ra Nàng nói thật cho tôi biết, tôi sẽ giải thích và t́m cách sắp xếp để mọi người cùng vui vẻ. Nhưng bản tính Nàng kín đáo, ít thổ lộ và cứ giữ sự bất măn trong ḷng cho đến nhiều năm về sau. Nói cho ngay, anh em tôi chỉ được cái to đầu, nhiều kinh nghiệm, tuy cũng... thông minh nhưng lại hơi chậm hiểu nên thường không tháo vát bằng Nàng. Kinh nghiệm có thể từ từ học hỏi được nhưng thông minh là do Thượng Đế ban cho, làm sao cạnh tranh được! Thế rồi, vấn đề chi tiêu tiền bạc eo hẹp cũng làm Nàng không vui mà măi sau này tôi mới phát giác ra.
     Tôi sinh ra ở miền Bắc, chỉ cách biên giới Tầu chừng 100 miles, cái vùng b́nh thường năm nào cũng đói nên mọi người đều phải thủ thân kỹ lưỡng nghĩa là tiết kiệm tối đa. C̣n Nàng, may mắn được sinh ở vùng lúa gạo, tôm cá đầy đồng, đâu có biết đến chữ đói bao giờ. Khi Nàng gia nhập công ty mà tôi là chủ, dĩ nhiên Nàng phải chịu ảnh hưởng nặng nề, và cái cảm giác thường hay bị thiếu thốn, sống không thoải mái, đă đi theo ám ảnh suốt cuộc đời của Nàng .
     Thành thật mà nói Nàng rất năng động và nhiều sáng kiến. Nếu không lấy chồng sớm và được ăn học tử tế, Nàng sẽ không thua kém ǵ ai. Năm 1963, gia đ́nh tôi dọn lên Sài g̣n để sinh sống. Trong khi tôi học ở trường sỹ quan TB Thủ Đức, Nàng đă biết kiếm tiền thêm bằng cách may cắt quần áo con nít bỏ mối đi bán ở chợ Bến thành. Cũng xin nói rơ là năm đó Nàng mới có 19 tuổi. Đến năm 1968 khi tôi giải ngũ, về dạy tại trường LVD th́ công chuyện làm ăn của Nàng đă tiến triển tốt đẹp. Dưới tay Nàng lúc nào cũng có khoảng hai chục người vừa thợ may, thợ thêu và bắt đầu bán quần áo cho các đại lư để phân phát về các tỉnh. Tiền lương Thầy Giáo từ đây chỉ để dành đánh mạt chược và chơi tennis mà thôi. Đến đây xin tạm ngưng cái mục nịnh đầm, sợ lố quá quí vị ghét th́ tôi lại phải dẹp tiệm.
     Nàng hiền, dễ thương nhưng đôi khi cũng làm tôi khốn khổ v́ tính nhậy cảm và thường để tâm đến những chuyện nhỏ nhen, vớ vẩn. Những năm tôi ở trong trại tù, Nàng thăm nuôi đều đặn, tiếp tế đồ ăn ngon lành, cả những thứ mà ngày xưa ở nhà tôi ưa thích Nàng cũng ráng mua đem vào làm tôi cảm động và nhớ măi đến tận bây giờ. Thật sung sướng muốn khóc khi Nàng đưa cho ly la de lạnh để thưởng thức trong trại tù, cái ly đă được dấu kỹ trong bọc giấy để ngụy trang. Ngay lúc đó, quá xúc động, tôi chỉ muốn nắm lấy tay Nàng mà tụi vệ binh nó lại... hổng cho. Môt thời gian, sau khi ở trại tù về, bữa đó ông bạn hàng xóm rủ qua nhà đánh Mạt chược giải trí. Tôi mừng quá v́ được găi đúng chỗ ngứa nhưng túi th́ xẹp lép chẳng có đồng bạc nào. Cũng xin tiết lộ là vào lúc này, công ty ngày xưa của chúng tôi, về nhân sự đă được điều chỉnh lại như sau: Nàng là giám đốc c̣n hai anh em tôi tụt xuống làm nhân viên bằng nhau và không có... phó giám đốc. Hôm đó, bạn vàng thiếu chân đánh bài, từ trên lầu cao, réo xuống liên hồi làm tôi như gà mắc đẻ, đi qua đi lại liếc trộm th́ thấy Nàng vẫn lạnh lùng xếp đồ và không hề ngẩng đầu lên, nghĩa là Nàng đă lờ đi. Trong khi tiếng xoa bài lách cách như vỏ ốc trên cao vọng xuống, tôi chợt xót xa nh́n Nàng với cái Tâm vừa thương lại vừa ghét. Thương Nàng c̣n trẻ đă phải làm giám đốc nuôi ăn cả nhà, c̣n tôi già đầu lại phải làm nhân viên v́ lúc đó chẳng có nghề ngỗng ǵ để kiếm ra tiền. C̣n ghét Nàng th́ chắc khỏi cần giải thích. Dân có máu cờ bạc di truyền, ṣng bài lại ở bên cạnh mà no money th́ buồn ơi là buồn. Than ôi, bây giờ tôi mới thấy thấm thía và ngộ ra là phụ nữ mà trả thù th́ thật... ác liệt. Nhưng xét cho cùng th́ cũng do luật Nhân Quả đă được ứng nghiệm mà thôi.
     Mẹ con Nàng thường hay xúm lại bắt nạt tôi. V́ bản tính hiền, lại nhát nên tôi đành lặng lẽ chịu đựng mà không dám phản ứng ǵ cả. Những điều tôi hy sinh, làm tốt cho mọi người th́ đều bị coi là bổn phận, là tự nhiên nó phải... như thế. C̣n những điều mọi người phục vụ cho tôi đều đương nhiên là... phải tốt dù sự thật cũng rất đáng... nghi ngờ. Lái xe, xách đồ, móc bóp... mệt ră rời, về đến nhà mới ngả lưng chút xíu đă nghe léo nhéo từ trong bếp: "Lúc nào cũng thấy nằm, cứ ôm lấy cái máy, chẳng chịu nhúc nhích ǵ cả, thật... dễ sợ. À anh làm ơn ra thanh toán hộ lũ chén bát này để mẹ con em đi shopping nhé ". Nghe đến đây máu Tham Sân Si chợt nổi dậy nhưng tôi kiềm chế được ngay v́ chẳng lẽ Thầy Giáo lại đi căi nhau với vợ con th́ c̣n ra cái thể thống ǵ nữa!
     Từ khi sanh tật viết Hồi kư, mục đích để có một chút kỷ niệm với bạn bè, với các em học sinh thương mến, để mọi người cùng đọc cho vui, ai ngờ khi đọc xong Nàng nổi tam bành lên."À, thế ra anh lấy vợ bằng cách xếp hạng hả? Thế em là số 1 th́ c̣n số 2 số 3... những ai phải khai ra hết không th́ chít mí em. Rồi lại c̣n cái tội coi thường em nữa: ai là người dám ngang ngửa với em?. Đối với anh, em phải là nhất, không ai có thể so sánh được, nếu hổng chịu điều này th́ ngày mai lấy vé máy bay đi Las Vegas để... làm việc". Trời ơi, sao tôi lại dại thế! Thiếu ǵ mục để viết mà lại đâm đầu vào ổ kiến lửa, thật là dại và dại... cực kỳ.
     Tôi đă phải giải thích gần hết hơi để Nàng hiểu, Nàng là siêu số, những người kể trong bài viết là không có thật, phóng tác một chút cho vui, để người đọc tha hồ suy đoán vớ vẩn... như đố vui để học đó mà. Nhưng xui xẻo, có người không ưa tôi, bàn nhảm nhí thành ra chuyện đùa lại thành thật làm Nàng buồn và tôi rất ân hận. Năm đó tôi đă 31 tuổi, đâu có khờ khạo, chỉ hiền thôi. Tôi đă chọn đúng người bạn trăm năm và cho đến bây giờ, khi đi ra ngoài, Nàng vẫn giữ được những nét đáng yêu, dành được cảm t́nh của mọi người và tôi rất hănh diện. Dạo đó, nếu Nàng tặng tôi cái vỏ chuối th́ ngu hay sao mà không thỉnh thoảng ḅ về Sài g̣n, phục kích tại các trường dễ thương như Trưng Vương, Gia Long, Lê v Duyệt... Cứ kiên nhẫn chờ, rồi một ngày đẹp trời, thế nào tôi chả lọt được vào mắt xanh của người đẹp... nào đó. Và thưa quí vị, cái nghề phục kích th́ chắc tôi chỉ thua VC thôi, c̣n ở vùng tự do th́ chưa chắc ai đă thắng ai! Và để chấm dứt câu chuyện vui hôm nay, tôi tự hỏi không biết bài này liệu có... dại nữa không? Và nếu quả như thế th́ cũng phải chịu thôi, v́ có dại nào giống dại nào đâu!
     Được tin buồn, thi sỹ của "Mầu Tím Hoa Sim" mới qua đời tại VN, hưởng thọ gần 100 tuổi, tôi thương tiếc vô cùng. Trong đám văn nghệ sỹ dưới chế độ cộng sản, theo tôi, không ai có thể được xếp ngang hàng với thi sỹ Hữu Loan, về tinh thần bất khuất, ḷng can đảm và tính kiên tŕ của ông. Khi cuộc kháng chiến mới bắt đầu, ông đă theo CS v́ ḷng yêu nước, giống như mọi người khác trong đó có cả tôi. Nhưng sau khi thấy rơ bộ mặt thật của CS là... mắc gió, ông đă giác ngộ và quay lại chống CS. Ông trở về quê quán và trong một thời gian thật dài, đă sinh sống và nuôi gia đ́nh bằng nghề thồ đá, cầy cuốc... không thèm nhận bất cứ một ân huệ nào mà CS muốn tặng cho ông sau này.
     Thi sỹ Hữu Loan ra đi làm cả nước đau buồn, riêng tôi đă mất đi một nhân vật quan trọng để đem ra so sánh, đỡ đ̣n, mỗi khi bị thế gian thiếu ḷng bao dung, gán cho tôi cái tội không mấy dễ thương là "Già c̣n chơi... trống bỏi". Suy nghĩ lại, mọi thứ tôi có trên đời này đều... thua Đại Thi Sỹ hết nhưng chỉ có môt điều an ủi là tôi đă văn minh hơn Thi sỹ ở một điểm duy nhất: "Khi mới kết hôn, Người Đẹp của tôi đă già hơn Người Yêu đầu tiên của Thi sỹ những... gần hai tuổi!

Chuyện Phiếm
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved