www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Nếu Tôi Đi Mỹ...

Kim Diệu

     Đây ước đă từ lâu rồi, bây giờ vẫn một ước thôi. Tôi đangViệt Nam, rất nhiều người thích đi Mỹ lắm học hành, cuộc sống, đi đoàn tụ gia đ́nh, đi chồng việt kiều
     Nhưng tôi đi Mỹ để tôi được nh́n thấy tận mắt những tôi không thấy được trong bao năm qua tại đây.
     Khi đến nước Mỹ rồi, đầu tiên tôi sẽ đi thăm tượng đài chiến Việt Mỹ tại Westminster, để tận mắt nh́n thấy cờ vàng bao năm qua chỉ được nh́n, chỉ được thấy trên trang web Phiến đàm online, Cánh Thép, hội quán Phi Dũng. Đó một trong những trang web tôi đă coi qua, c̣n những trang khác th́ không mở được. Tôi sẽ nghiêm trang chào kính cờ mặc niệm những anh hùng đă chết cho quê hương miền Nam, cho đồng bào chúng tôi.
     Khi tôi đang viết những ḍng chữ này, th́ h́nh ảnh Ba tôi hiện về trong tâm trí. Ngược ḍng 36 năm về trước, Ba tôi phục vụ tại tiểu đoàn 21 tiếp vận đóng tại Sóc Trăng, trực thuộc đoàn 21 bộ binh đóng tại Bạc Liêu. năm 1974, Ba tôi mất bệnh tại tổng y viện Cộng ḤaSài G̣n.
     H́nh ảnh h́nh ảnh cứ tiếp nối hiện về khi tôi đă đọc qua những hồi về cái chết của các vị tướng Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Nguyên Vỹ, Văn Hưng, trung cảnh sát Nguyễn Văn Long, thiếu hải quân Anh Tuấn, trung úy không quân Trang Văn Thành cùng đồng đội đă ra đi trong ngày 30 – 4 năm ấy, sau 35 năm cả tám chú đă được cải táng tại nghĩa trang An Khánh, Thủ Thiêm. c̣n nhiều nữa, nhiều nữa những cái chết anh hùng, khi viết đến đây th́ ôi thôi ràn rụa nước mắt, làm cho mắt tôi mờ đi, phải rửa mặt tiếp tục viết.
     Kế tiếp, tôi sẽ đi thăm tượng đài thuyền nhân, những con người Việt Nam phải trốn chạy khỏi đất nước Việt Nam để ra đi với hai tiếng tự do, quá cay đắng, đau đớn, tủi nhục cho bao người đă không đến được bến bờ tự do, tôi căm thù bọn hải tặc Thái Lan, một đất nước Phật giáo tại sao chúng man giết hại người một cách man rợ. Sống trong nước không được, t́m đường ra đi lại gặp bọn chúng, sao quá nhiều bất hạnh cho đồng bào chúng tôi vậy. Tôi sẽ ngồi xuống từng phiến đá ghi tên những người xấu số vĩnh viễn nằm lạibiển đông, ở đảo Paulo Bidong, đảo Galang, đảo Kuku… khấn nguyện hăy an giấc ngàn thu.
     Tôi sẽ đi đến những con đường mang tên những người Việt Nam đă ra đi nhưng không bao giờ xóa nḥa trong con người của mỗi chúng ta.
     Tiếp đó tôi sẽ đi thăm bảo tàng thuyền nhân Việt Nam Cộng Ḥa tại San Jose, để thấy lại h́nh ảnh, di vật của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa hôm nay tại Việt Nam không bao giờ được, măi măi không xóa nḥa trong tôi một người con của người lính Việt Nam Cộng Ḥa. Những h́nh ảnh câu chuyện về thuyền nhân hạnh phúc khi đến được bến bờ bất hạnh khi nằm lại vĩnh viễn trong ḷng biển đông. Tôi đă được xem DVD của Asia về thuyền nhân, những h́nh ảnh bài hát, những câu thơ đă làm gia đ́nh chúng tôi khóc hết nước mắt khi xem.
     Trong những ngày đen tối đó, Mẹ tôi quá sợ hăi đă đốt Bảo Quốc Huân Chương của Ba tôi, đây một điều Mẹ tôi đă ân hận ray rức măi. Nhưng bây giờ suy nghĩ lại về thời gian đó cứ đốt hết giấy tờ liên quan đến Ba tôi, đến quân đội, th́ khi đi chứng lịch để thi cử, th́ ḍng chữ trong lịch vẫn theo chúng tôi đến muôn đời sau, th́ tại sao phải đốt đi, nuối tiếc buồn phiền cứ măi trong ḷng không quên. Chị em chúng tôi nhớ măi cái cảnh đi ra khóm, phường chứng lịch th́ rất sợ, cứ đùn đẩy nhau, cái ông chủ tịch khóm việt cộng nằm vùng nên biết gia đ́nh tôi rất ràng.
     Tôi sẽ đi thăm tất cả nơi chốn h́nh ảnh, con người, cuộc sống của các Bác, các Chú thuộc về Việt Nam Cộng Ḥa. Tôi sẽ mua đĩa về ngày Quân Lực, Những Sao Thời Lửa Đạn, các chương tŕnh đại nhạc hội Cám Ơn Anh c̣n nhiều nữa kia, tôi biết trong Youtube các video này nhưng không mở được đành chịu vậy.
     tôi sẽ đi thăm tượng Nữ Thần Tự Do, biểu tượng của nước Mỹ tại NewYork. Chính nước Mỹ đă bỏ rơi miền Nam Việt Nam cũng chính nước Mỹ đă cưu mang các Bác, các Chú gia đ́nh sau bao năm dài tối tăm trong trại cải tạo, nơi lam sơn chướng khí, rừng già heo hút, những cái tên Nghĩa Lộ, Ái Tử B́nh Điền, Suối Máukhông bao giờ quên trong tôi khi đọc những câu chuyện nước mắt cứ chảy tuôn ra, bất công đau khổ những Bác, những Chú đă nằm lại vĩnh viễn không bao giờ thấy lại Cha Mẹ, Anh Chị, Vợ Con của ḿnh. Bài hát rất cảm động của nhạc Thục một trong những người cải tạo bất hạnh đă ra đi bên kia thế giới trong trại miền Bắc. Xin cúi đầu vĩnh biệt các Bác, các Chú ra đi không về.
     hôm nay tôi vẫn đangViệt Nam.

Kim Diệu



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved