www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Một Thoáng Cộng Đồng

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Hôm nay đẹp trời, sức khỏe tốt, tự nhiên tôi có hứng, muốn mạn đàm một chút về chính chị chính em mà lâu nay tôi đă vô t́nh... b quên! Thật ra, trong thâm tâm, tôi không hề dị ứng với món này, nhưng kiến thức vốn hạn hẹp, lại không thu thập đủ dữ kiện chính xác nên không dám đi sâu vào vấn đề. Tuy nhiên, đặc biệt hôm nay, trong lúc trà dư tửu hậu, xin được bàn phiếm một chút, nếu có ǵ sơ sót, mong quư thân hữu niệm t́nh bỏ qua, tôi thành thật cám ơn.

     V
ề cộng đồng - Sau một thời gian vận động nhiệt t́nh và bầu cử nghiêm chỉnh, cộng đồng VN tại quận Cam đang từ "ba" đă được chuyển hoá êm dịu thành "hai", nghĩa là có tiến bộ! Tuy nhiên cũng vẫn chưa đạt yêu cầu v́ c̣n thua các cộng đồng bạn, họ chỉ có "một" nên dễ thông cảm và đoàn kết với nhau hơn. Một số ư kiến cho rằng nên có hai cho vui v́ nhờ Trời sẽ có nhiều dịp được hội họp để thảo luận và căi nhau thoải mái cho đời thêm tươi. Như nước Mỹ chẳng hạn, lúc nào cũng có hai đảng thường trực mà vẫn nhất thế giới, đâu có yếu đi tí nào! Nhưng cũng xin lưu ư, đây là nước Mỹ và dân xứ Cờ Hoa có truyền thống là tuy đấu vơ mồm dữ dội trên diễn đàn nhưng lúc có biến cần phải đoàn kết th́ lại hết xẩy, cụ thể như vụ "Trân châu cảng" trong đại chiến thứ hai.
     Trở lại với phe ta, tuy ba được thu lại thành hai nhưng chỉ sợ đang "nát bét" được cải thiện thành "nát" th́ cũng chưa được yên tâm lắm. Rằng vui th́ thật là vui. Nhưng vui mà vẫn nát th́ vui lại hóa buồn!

     Về Tự do, Dân chủ và Nhân quyền - Đă 40 năm nay, dân tỵ nạn VN trên khắp thế giới, lúc nào cũng nhiệt t́nh, dấn thân tranh đấu đến mỏi... miệng và mong một ngày đẹp trời, sẽ trở về quang phục lại quê hương yêu dấu. Tuy nhiên, nghĩ cho rốt ráo, phương tiện tranh đấu của chúng ta chỉ bao gồm vỏn vẹn có cái "miệng" và cái "hầu bao" là chủ yếu. Hôm nay tôi mạn phép chỉ nói về cái "miệng", c̣n "hầu bao" xin để dành vào một dịp khác.
     V
ề cái miệng hay mồm, đại khái như: truyền thông báo chí, kiến nghị, thỉnh nguyện thư, rủ nhau mít tinh biểu t́nh, tẩy chay...v...v... Cái món này th́ chúng ta đă xài hoài, năm này tháng nọ, không ai dám động đến cái lông chân miễn là phải thượng tôn pháp luật. Nhưng nghĩ cho cùng, tranh đấu kiểu này h́nh như không mấy hiệu quả, mà nếu có th́ cũng chẳng được bao nhiêu! Viết đến đây tôi chợt nhớ đến mấy vần thơ của thi bá Vũ hoàng Chương: "Hai chân tanh tách làm luôn măi. Cái khối to lù cứ thế thôi", rơ thật chán mớ đời. Lư do, một phần v́ sự chia rẽ nội bộ, không chịu thỏa hiệp nhường nhịn, thân ái ngồi lại với nhau, tạo thành một khối mạnh để hướng tới mục đích cao đẹp chung là Dân chủ, Tự do, Nhân quyền. Phần nữa, CS xưa nay vẫn nổi tiếng là gian xảo, nhiều thủ đoạn, chuyên sử dụng bá đạo, làm bất cứ điều ǵ miễn là độc tài, nắm giữ hết quyền lực để có phương tiện tham nhũng họ mới toại nguyện. Và quả thật về phương diện thông tin tuyên truyền, theo thiển ư, xưa nay ta vẫn thua CS một mức nên cả lũ mới phải lưu lạc dắt nhau qua đây, không biết tại sao? Vấn đề này khá phức tạp, cũng xin dành vào một dịp khác để có thời gian thong thả hơn.
     Gần đây, một số tù nhân lương tâm được chính quyền CS thả ra để làm cảnh hay trao đổi ǵ đó, tôi v́ thiển cận nên không nắm vững vấn đề. Nhưng rơ ràng là phe ta lại có thêm mấy cái... miệng để ḥ hét. Tôi nhớ h́nh như đầu tiên là nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, kế đó là luật sư Cù Huy Hà Vũ, và mới đây là nhà Truyền thông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải. Hai vị đầu mở màn th́ cũng chỉ nhúc nhích cục cựa một thời gian, nhưng sau đó lại ch́m nghỉm, ít thấy tăm hơi ǵ nữa. Riêng ông ĐC, nhờ có duyên lại đẹp trai, được Tổng thống Obama nhắc đến hoài nên rất sáng giá và được mọi người chú ư hơn. Khi tới Mỹ, ông được cộng đồng VN chia làm ba phe để tiếp đón với tâm trạng khác nhau: phe thứ nhất th́ hồ hởi nồng nhiệt, phe thứ nh́ th́... hào hển lạnh nhạt, c̣n phe thứ ba th́ nghi kỵ chờ xem...
     Mới đây ông ĐC được mời đến Quốc hội để điều trần về một số vấn đề. Tôi may mắn nghe được một khúc khá lư thú, vắn tắt như sau: "Tôi, ĐC không chống việc cho VN vào TPP nhưng xin quư ông trước khi ok, hăy bắt chính phủ VN "hứa" là sẽ phải...v...v..." Nghe thông dịch đến đây, mấy ông dân biểu bèn nh́n nhau cười mím chi và phán: Ối dào, tin theo lời hứa của CS th́ cứ đổ thóc giống ra mà ăn, chúng tôi đă có nhiều kinh nghiệm với người anh em CS rồi, chỉ từ chết đến... ĺa trần mà thôi. Thế ông ĐC có được nghe nhóm từ "Hứa cho nhiều rồi lại quên" trong một ca khúc của nhạc sỹ VTA chưa?
     Từ khi Internet được phát triển mạnh cho tới nay, mọi sự kiện xẩy ra trên hành tinh này, bàn dân thiên hạ đều biết hết và chỉ trong một thời gian chớp nhoáng. Nước VN ta tuy chậm tiến nhưng nghe đâu có đến nhiều triệu công dân đă biết xài iphôn, ipad... và ra vào Internet như đi chợ rồi! Thế th́ đâu cần phải mất công dùng "truyền thông" để thông tin hoặc dạy dỗ họ về dân chủ, nhân quyền... nữa! Vấn đề cốt lơi là từ "biết" đến "hành động" c̣n có một khoảng cách và chủ yếu là phải do chính người dân trong nước san bằng, và điều này, khẳng định là không thể nhờ ai làm hộ được.
     Chúng ta, dân tỵ nạn, may mắn được sống trong một nước có Tự do Dân chủ, luôn tích cực vận động thế giới buộc chính phủ VN phải tôn trọng nhân quyền, tự do tôn giáo... đối với đồng bào khốn khổ của ta. Nhưng than ôi, quả là như nước đổ lá khoai, 40 năm đă trôi qua, họ lúc nào cũng "vô tư" trả lời: Ô hay, sao quư ông lại xía dzô nội bộ của nước tôi, phạm luật quốc tế đấy nhá. Vả lại nhân quyền của tôi khác với nhân quyền của các ông, sao lại bắt tôi phải theo, độc tài hả? Thật vô duyên lăng xẹt. Thế là ḥa cả làng, lúc khác lại căi nhau tiếp và cứ như thế... muôn năm!
     Trên th
ế giới ta bà ngày nay, theo thiển ư, không có nước nào sẵn sàng hy sinh quyền lợi của ḿnh để đ̣i hỏi hay bênh vực cho nước khác về cái mục nhân quyền cả. Nếu có một chút, chẳng qua cũng chỉ để an ủi cho vui và sẽ lại ân cần "hứa": bạn cứ yên tâm, tôi không quên đâu, nhưng hăy để chờ dịp khác thuận tiện hơn. Đó là một thực tế phũ phàng mà những nước nhỏ khốn khổ như VN, luôn phải chấp nhận dù muốn hay không.
     Đ
ối với các cường quốc dù dân chủ hay độc tài, vấn đề an ninh và kinh tế của họ luôn được xếp vào hạng nhất, sau đó mới đến "nhân quyền" của nước khác. Thế th́ ta đành chịu thua hay sao? Cũng có cách và không đến nỗi tuyệt vọng, nhưng rất vất vả, phải hy sinh nhiều, đôi khi phải đổ máu mới hy vọng đạt được mục đích mong muốn.
     Nh́n qua một số nước bên Trung Đông, họ phải đánh đổi mạng sống, đôi khi cả mấy chục ngàn người mới giật sập được một chế độ độc tài. C̣n bên Âu châu, nhờ có "lănh tụ" anh minh, dân trí khôn ngoan biết đoàn kết một ḷng nên cuộc lật đổ chế độ đă êm ả, đỡ phải đổ máu, thật là tuyệt vời. Tuy nhiên, một kịch bản thứ ba dễ xẩy ra nhất là CS ù lỳ đi hàng hai như thường lệ, áp dụng chiến thuật "mềm nắn, dắn buông" để tiếp tục tồn tại. Nếu Mỹ áp lực quá về nhân quyền, họ sẽ thả một số tù nhân lương tâm để xoa dịu, sau đó lại bắt một số khác để dành và cuộc chơi cứ diễn tiến như thế cho đến khi nhân dân quá sức chịu đựng th́ kịch bản 1 hoặc 2 sẽ xẩy ra để chấm dứt chế độ.
     Vậy th́ nước VN bất hạnh của chúng ta có "khả năng" rơi vào kịch bản nào và bao giờ ? À mà chưa hết, c̣n kịch bản thê thảm thứ tư nữa cũng có thể xảy ra là VN sâm thầm trở thành một khu tự trị của nước Tầu phù, khỏi phải đánh đấm và bắn một phát súng nào cả. H́nh như tất cả đă được an bài từ lâu qua những văn thư, hiệp ước bán nước... thuở xa xưa rồi. Giờ đây chỉ c̣n chờ đến ngày đến tháng là đem ra thi hành thôi. Nghe đâu, trên chứng minh thư của dân Hà Nội hiện nay đă có thêm một hàng chữ Tầu để trang trí cho đẹp rồi đó?

     K
ết luận - Chuyến đi của Tổng Trọng vừa qua có ảnh hưởng sâu đậm ǵ đến t́nh h́nh chính trị, kinh tế... tại VN hay không? Dĩ nhiên là phải có nhưng ở chừng mực nào th́ hăy phải... chờ xem. Những kư kết quan trọng về quốc pḥng... s được giữ bí mật, đâu có công bố cho mọi người biết. Về chính trị, có thể một vài sửa đổi nhỏ trong hiến pháp sẽ được thực hiện nhưng quyền lợi của nhóm chớp bu th́ hầu như không thay đổi và điều mắc gió này sẽ được Mỹ... âm thầm chấp nhận để... đổi lấy cái khác! Tuy nhiên, đời sống của tuyệt đại đa số nhân dân th́ than ôi sẽ "vũ như cẫn" cho đến khi có phổ thông đầu phiếu thực sự, dưới sự giám sát công bằng của Quốc tế. Thời gian bao lâu hoàn toàn do ta quyết định, nếu cứ tiếp tục chờ... sung rụng th́ đến bao giờ và biết đến... bao giờ?
     Đến đây tôi xin tạm chấm dứt bài phiếm khá nhậy cảm, có nhiều khả năng được xơi guốc này. Thân ái mời quư thân hữu, nếu có hứng xin bàn tiếp để trao đổi cho rộng đường dư luận. Cám ơn quư bạn đă chịu khó đọc v́ bài hơi dài.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved