www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Một Chút Thoáng Qua…
(Nhân ngày Hợp mặt Hoàng Diệu 2010)
Nguyễn Hồng Phúc HD 67-72

     Hợp rồi tan” đó là qui luật chung của cuộc sống, một ngày ấm áp của mùa xuân năm 2010, tôi được gặp lại nhiều cả bạn bè cũ, thầy cô xưa của một thời Hoàng Diệu, ngày ấy đối với tôi sao trôi nhanh quá, tôi tưởng chừng như mới hôm qua .
     Lần đầu tiên sau 38 năm xa quê, tôi được  hội ngộ với tất cả, nào bạn bè cũ, Thầy Cô xưa, những kỷ niệm xưa tự trong tôi hiện về, ngày c̣n ngồi dưới ghế trường Hoàng Diệu, ôi sao thân thương quá, tôi mừng vui không tả được, cảm giác như sống lại tuổi học tṛ ngày xa xưa ấy, tôi c̣n biết thêm những cựu học sinh và tân niên Hoàng Diệu trong những ngày này, gặp lại bạn bè cũ mà ngày xưa ḿnh không quan tâm, hôm nay rất ngỡ ngàng khi gặp lại, v́ sao ngày xưa tôi đă không biết được họ. Những trăn trở sau 6 ngày vacation ở Cali và 4 ngày ở Texas, hôm nay tôi trở về Montréal. Ngồi trên phi cơ hơn 3 tiếng dài, tôi không sao chợp mắt được dù bao đêm bị mất ngủ! H́nh ảnh ngày hội ngộ và cuộc gặp gỡ với Thầy Cô, bạn bè sau bao năm xa cách, ḷng tôi lâng lâng, bồi hồi và ngậm ngùi khi phải chia tay, ai về nhà nấy để tiếp tục cuộc sống mà một kiếp người ai cũng phải chấp nhận.
     Sau bao nhiều năm xa cách, tôi sống một nơi rất ít người Việt Nam, gặp được một người Sóc Trăng đă khó đừng nói chi đến bạn bè cũ Hoàng Diệu! Mà lại là những người Thầy, người Cô và những bạn bè cũ cùng chung mái trường Hoàng Diệu 5 năm dài yêu dấu, 5 năm trời biết bao là kỷ niệm! Kỷ niệm ngọt ngào của thời cấp sách! Một cuốn phim của thời quá khứ, thời vàng son của tuổi trẻ gợi trong tôi những h́nh ảnh thân thương của Thầy Cô, bạn bè! Ôi không có hạnh phúc nào sánh được ở tuổi xế chiều nầy! Tôi thầm cám ơn Ban Tổ chức, đặc biệt là Hồng Nhan và Hùng Kiệt có công tạo “cầu nối” và điều kiện “nối ṿng tay lớn” để tôi gặp lại những thầy cô, đàn anh đàn chị, những bạn bè cũ và đàn em sau 38 năm dài xa xứ. Họ đă không quản ngại công lao, sức lực, tạo điều kiện cho chúng tôi một cuộc gặp gỡ đầy lư thú nầy!
     Trước ngày Hội ngộ Hoàng Diệu và theo lời mời của bạn cùng lớp là chị Tuyết, v́ là đàn chị nhưng có tuổi hơn chúng tôi nên phải gọi bằng “chị” cho đúng nghĩa, tôi ghé ở “tệ xá” của chị ở Sacramento để thăm chị và anh Quan. Thành phố Sacramento không to lắm, ít traffic và hiền hoà không như Little Saigon, nam Cali. Khí hậu ở đây rất dễ chịu, ngày mát tối hơi lạnh. Anh chị rất chu đáo tiếp đăi tôi. Tối đến, vợ chồng Thu Hương (nhỏ) và Cường cũng có đến dùng 1 bửa ăn lẩu thật đậm đà và hội ngộ buổi tối với tôi ở nhà chị Tuyết. Thật ngẫu nhiên tôi và Thu Hương có cùng đồng cảnh ngộ. Có nghĩa là “chồng bắc vợ nam” hay “chồng nam vợ bắc”. Chúng tôi thư thả tṛ chuyện và ẩm thực gần đến khuya mới chia tay và hẹn một ngày hội ngộ khác với màn ẩm thực hấp dẫn hơn. Ngặt nỗi là Thu Hương vướng bận việc làm cho nên không tháp tùng cùng chúng tôi để dự ngày đại hội. Trong suốt 4 ngày ở Bắc Cali, v́ ông trời c̣n luyến tiếc khí hậu Canada cho nên mỗi ngày thời tiết rất mát mẻ và thoải mái. Hôm sau chị Tuyết đưa chúng tôi đi ăn trưa ở Bánh cuốn Tây Hồ để tiện găp thêm những khung mặt mới như anh Nam (cựu Kỹ Thuật Vĩnh Long và Phú Thọ), Cường lớn (chồng Thu Hương) và Cường bé. Trước lạ sau quen, chúng tôi ăn uống tṛ chuyện vui vẻ. Sau đó chị Tuyết đưa chúng tôi tham quan Capitol Center nơi ông Arnold Schwarzenegger làm việc. Phải thành thật công nhận người Mỹ rất cởi mở. Nơi làm việc của những người làm chính trị chính em mà vẫn cho dân chúng vô xem tự do trong lúc họ làm việc, thật kính nể họ. Phần c̣n lại của buổi chiều chúng tôi đi dạo khu Old Sacramento.
     Thứ năm, một ngày trời mưa tầm tả anh Quan đưa chúng tôi đi Napa Valley để xem winery với những nơi làm rượu nổi tiếng như Artesa và Black Stallion, v.v.v…Cảnh trồng nho trên sườn đồi trông thật ngoạn mục và trữ t́nh. Riêng tôi cũng đă đi xem nhiều nơi trồng nho làm rượu nổi tiếng như Tuscany Ư, Bordeaux Pháp, dọc sông Rhin của Đức, Budapest ở Hungary, Niagara-on-the-Lake th́ rượu Napa xem rất có hạng và vườn nho khá đẹp.
     Sáng thứ sáu tinh mơ chúng tôi cùng với anh Quan chị Tuyết lái xe đi Lake Tahoe. Xem ra những người Cali chưa bao giờ gặp tuyết cho nên chị Tuyết rất “excited” khi nh́n thấy tuyết trắng phủ xuống hàng cây thông xanh tươi và mặt hồ phẳng lặng như ghi lại h́nh ảnh đẹp của chúng tôi. Riêng cá nhân tôi những cảnh ấy quá quen thuộc với dân Canada, làm chúng tôi càng sợ hăi mỗi khi nh́n thấy tuyết rơi mà chúng tôi thường cho là thời tiết xấu v́ phải mặt quần áo ấm và giầy mùa đông, thay bánh xe đi tuyết, ôi thôi lắm chuyện phải làm mỗi khi tuyết rơi chứ không chỉ đơn giản là thấy tuyết phủ trên cành cây ngọn cỏ…
     Sau 3 ngày viếng thăm quê hương thứ 2 của chị Tuyết ,tôi hồi họp chờ đợi ngày hội ngộ Hoàng Diệu cuối cùng rồi cũng đến. Sáng sớm thứ bảy anh Quan và chị Tuyết chuẩn bị hành trang đầy đủ để dự bị lên đường đến Santa Ana. Trong xe chị Tuyết gọi chi chí bạn bè bằng điện thoại cầm tay. Chúng tôi tṛ chuyện rất nhiều về vấn đề chính trị, những kỹ niệm dưới mái trường xưa, vấn đề giáo dục con cái, kinh tế xă hội, thầy cô, bạn c̣n bạn mất, v.v.v…Chúng tôi nói chuyện về gia đ́nh P. Hùng Kiệt mà tôi có học chung với anh hai của Kiệt thời tiểu học Nam tỉnh Lỵ Bất ngờ chị Tuyết mới nhớ ra rằng chị là người hàng xóm với mẹ của Kiệt ngày xưa và điện thoại ngay cho Kiệt đang trên đường I5 để đến Santa Ana, để cho Kiệt biết là phải gọi chị Tuyết bằng “cô” cho đúng “t́nh làng nghĩa xóm”. Chúng tôi đến đường Bolsa khoăng 14:00 chiều thứ bảy. Chúng tôi t́m đường đến nơi hẹn trước với em rể tôi là Dân tại tiệm phở Kim My. Ăn xong trưa anh chị Tuyết về nhà bà con anh Quan để tạm nghĩ, c̣n tôi quá giang em rể đưa về Aliso Viejo nghĩ ngơi để tối c̣n đi dự buổi Tiền Hợp Mặt lúc 19:00.
     Tôn trọng giờ giấc là bản tính của tôi, đúng 19:00 là tôi đă đến chổ hẹn. Tôi ngơ ngác t́m người quen trước cửa nhà hàng Seafood World. V́ đă 38 năm rời mái trường nên tôi chỉ nhớ rất ít những khuôn mặt thân thương, giờ đây ai cũng bạc mái đầu…lại càng khó cho tôi nhận ra người quen.
     Tôi đành phải đi dạo 1 ṿng…để thăm phố Việt nam. Sau 15 phút anh chị Tuyết mới lái xe đến. Anh chị đă cứu tôi đúng lúc. Nếu không gặp anh chị chắc tôi phải đợi lâu hơn nữa…dưới trời hơi nóng bức. Anh chị đưa tôi vào restaurant và giới thiệu vài người bạn quen như K. Công Thành, N. Ngọc Thạch, Ngọc Ánh và thầy Sâm. Vài phút sau Ngọc Thuỷ đến chào chị Tuyết. Chị giới thiệu Phúc với Thuỷ. Chúng tôi là bạn đồng môn năm lớp 10B1. Tay bắt mặt mừng. Mọi người ấy nấy đều nhanh tay chụp lấy những bức ảnh lưu niệm những phút giây đẹp ngắn ngũi này. Những bạn khác đến trễ như anh P. Trường Ân, N. Trọng Nghĩa (Pháp), anh Mả Diềm Sinh và chị Phương (Toronto), đều là bạn anh hai tôi, và nhiều bạn thế hệ trẻ hơn chúng tôi, 68-75 cũng đến dự đầy đủ.  Sau bửa tiệc đơn giản, Ngọc Thuỷ giới thiệu mấy bài hát bằng tiếng pháp, có lẽ để chào mừng dân Canada và Pháp sang dự đại hội chăng. Tôi thích nhất là bản “chào mừng Sóc Trăng” do anh Cảnh ca. Ngọc Thuỷ dạy chúng tôi nhăy vủ điệu Miên chứa đựng t́nh quê hương thân yêu này. Mà người ra sàn nhảy đầu tiên là anh Q. Hoàng Tuấn.
     Buổi Tiền Đại hội bắt đầu từ 19 giờ chiều cho đến 23 giờ tối. Thời gian không ít nhưng vẫn chưa đủ cho bầu không khí tươi vui, trẻ trung… hát, ḥ, ca nhạc pháp, phát biểu ư kiến và hàn huyên tâm sự hoài không hết… Muốn ở măi mà không chịu rời chân… Dù mấy lần nhà hàng buộc chúng tôi phải giải tán theo như lịch tŕnh đă định.
     Bởi có những người mấy mươi năm tưởng chừng đă mất, không ngờ gặp lại ở nơi đây. Họ tay bắt mặt mừng mà nước mắt rưng rưng ḍng lệ cảm động đầy ư nghĩa “trong cuộc dâu bể thăng trầm của quê hương, cuộc sống khốn khổ xứ người sau ngày biến cố của miền Nam. Nay ở xứ người xa xôi vạn dặm chúng ta vẫn c̣n có dịp gặp nhau…”
     Gần như hầu hết trong ḷng mọi người tham dự buổi Tiền Đại hội Hoàng Diệu đều có nhận xét chung: “Đây là một trong những buổi Tiền Đại hội trang trọng, nồng đậm t́nh đồng hương, cùng lớp, cùng trường…”
     Buổi tiệc tiền hội ngộ rồi cũng phải tan và hẹn ngày mai ở Emerald Seafood restaurant lúc 11:00, ngày chính thức của đại hội.
     Chúng tôi có mặt tại địa điểm lúc 11 giờ sáng, ngày 30 tháng 5 năm 2010. Đại hội sẽ bắt đầu từ 12 giờ trưa. Băi đậu đông nghẹt xe, ít c̣n chỗ trống. Chưa đến pḥng tiếp tân th́ chúng tôi đă nghe rền vang giọng nói tiếng cười của bạn bè cũ, Thầy Cô cùng quan khách (thân hửu, Thầy Cô, và bạn bè cũ) đến tham dự. Mặc dù tôi không nhận ra rất nhiều người v́ đă xa trường gần 40 năm...Tôi bàng hoàng xúc động khi vừa xuống xe nh́n hàng chữ “Ngày Hợp Mặt Cựu Giáo sư và Học Sinh Trung Học Hoàng Diệu 2010”. Tôi hồi họp cùng đi vào với những người bạn đă hẹn trước như chị Tuyết anh Quan, anh Nguyễn Minh Dũng/vợ chồng chị Mai, Trần Bá Long và vợ chồng anh Mả Diềm Sinh.
     Sau thủ tục ghi danh của Đại hội cựu giáo sư và học sinh Hoàng Diệu năm nay của trường, chúng tôi được ban tổ chức cho biết có trên dưới 170 người về dự Đại hội năm nay tại Nam Cali. Các nơi đến Santa Ana gồm có Thầy Cô ,bạn bè cũ  ở các tiểu bang nội địa nước Mỹ, Việt Nam, Sydney Úc, Montréal/Toronto Canada và Pháp...
     Sự sắp xếp khéo léo của ban tổ chức và người (MC) điều khiển chương tŕnh. Cho nên thời gian rất khít khao, chặt chẽ không thừa không thiếu cho ban tổ chức và quan khách cũng cảm thấy thoải mái dễ chịu.
     Trong pḥng Đại hội được trang hoàng lịch sự, trang trọng. Trên cao Biểu ngữ lớn Chào mừng Cựu Giáo sư, bạn hữu và thân hữu Hoàng Diệu 2010. Dưới khán đài khoảng 20 chiếc bàn tṛn đầy người.
     Trí nhớ người ta ví như cuốn sách có nhiều trang, nhưng không phải là một quyển sách đơn sơ mà những quá khứ càng xa là những trang giấy thường bị xoá nhoà bởi những trang mới.  Cuốn sách kư ức con người lại quá dầy đến nổi khối óc phải tự chọn lựa để chỉ giữ lấy những trang đặc biệt hay cần thiết.  V́ vậy mà gần nửa đời người, kỷ niệm hay h́nh ảnh ngôi trường nhỏ bé có dăm ba pḥng học với mái ngói nóng bức và một sân cỏ xơ xác có lẽ như đă lăng quên hay biến mất trong kư ức những người Trung Học HD nếu không có trang Web của trường và những buổi họp mặt như ngày hôm nay 30 tháng 5 năm 2010
     Thành thật cảm ơn những vị đă thành lập nên trường Trung Học HD, một mái trường nghèo xa cách chốn phồn hoa đô hội nhưng nơi đó có những vị giáo sư nhiệt t́nh, trách nhiệm… không ngại đường xa, không chê trường nhỏ, tận tâm giáo dục học sinh với tâm hồn Việt Nam để chúng em có được ngày hôm nay.  Hầu hết chúng em đều đă vượt qua trường đời gian khó để có thể trở về đây, dù trải qua bao nhiêu chông gai, dù mang bao nhiêu vết thương trong tim hay trên thân thể. Đă có những cánh chim lạc đàn hay ngả quỵ trên đường nhưng Thầy Cô ơi, đàn chim khi xưa c̣n đây vẫn nhớ trường, nhớ thầy cô, bạn bè nên đă trở về dù cánh chim đă mỏi, hay đă ǵà c̣m, yếu đuối hoặc găy cánh trên cuộc đời gian truân.
     Ối chao ơi! Một rừng người Việt Nam! Tay bắt mặt mừng, cười nói vang cả nhà hàng! Từng góc một, từng bàn một, từng nhóm một họ đang t́m về kỷ niệm!! Họ đang nhận nh́n nhau để ḥa chung một niềm vui vô tả! Tôi ngỡ ngàng ngó quanh, không t́m thấy một người quen! Đang căng mắt ra và cố sử dụng khối óc với trí nhớ ngày một phai dần theo năm tháng hầu t́m ra một vài h́nh ảnh của cố nhân! Bỗng một bàn tay ai vịnh nhẹ vào vai tôi: “Phúc con Năm Chánh phải không?”  “Ố! Chế Ngọc và anh Phong”. Rồi một cái bắt tay, một ṿng ôm xiết chặt như không muốn rời nhau... Thế rồi ḍng quá khứ như tuôn chảy, bao tâm sự vui buồn của hơn 40 năm lần lược khơi dậy... Chế Ngọc là chị của Trương Duy Bửu và cũng là hàng xóm của tôi. Chúng tôi ngồi ôn lại dĩ văng, hỏi han hiện tại và hứa hẹn tương lai như quên đi thời gian và không gian. Cứ như thế tôi gặp lại rất nhiều bạn cùng xứ, và cả bạn mới quen, bạn hàn vi cùng quê... Nhất là tôi cũng gặp lại người cô ruột – cô Trịnh Kim Liên đă xa bẵng 40 năm qua và đây là lần đầu tiên gặp lại cô. Ôi hạnh phúc nào bằng, một hạnh phúc mà tôi tưởng chừng đă đánh mất từ lâu... C̣n rất nhiều người tôi chưa được nói chuyện, mà tôi nghĩ nếu có th́ giờ ngồi nhắc lại kỷ niệm có lẽ chúng tôi sẽ nhận ra v́ toàn là người Sóc Trăng! Dù không là người Sóc Trăng th́ cũng là những dâu hiền, rễ quí của Sóc Trăng! Tôi nghe rạt rào niềm thương mến...T́nh đồng hương đă thấm sâu vào da thịt tôi từ lúc nào! Khi trở về Montréal tôi nghe vương vấn và hối tiếc v́ chưa làm quen được hết người Sóc Trăng, dù Ban tổ chức đă tỏ ra rất tế nhị và đầy kinh nghiệm khi tổ chức thêm hai ngày tiền và hậu Đại hội! Nhưng tôi vẫn c̣n thấy thiếu, v́ chưa đủ th́ giờ để nhận ra nhau...
     Đại hội ngoài ăn uống no, ngon miệng, hưởng được không khí tươi vui, c̣n thưởng thức thỏa thích những màn văn nghệ thật phong phú, dồi dào và đặc sắc.
     Buổi lễ có những MC tài ba, Ngọc Thuỷ và anh Ân, ăn nói lưu loát, đôi lúc pha tṛ dí dỏm…Thầy Cảnh Xuân, tuy có tuổi nhưng giọng nói c̣n rất khoẻ làm buổi hợp nhất là lúc bầu “ban chấp hành mới” rất sống động và cởi mỡ.
     Có quá nhiều quà lưu niệm rút thăm vào giờ chót. Vào đóng tiền, mỗi người đă được dán 1 badge  tên ḿnh vào áo. Nói thế có nghĩa là đă công nhận khả năng tổ chức và tài điều hành của Trưởng Ban Tổ Chức, anh Kim Long, Ngọc Thuỷ, Thành, anh Ân, anh Phong và Hồng Nhan. Bái phục! Bái phục!
     Một niềm xúc động nữa mà tôi nghĩ trong suốt cuộc đời c̣n lại của ḿnh khó phai mờ trong tâm trí: Đó là Thầy Cô ! Với tuổi ngày càng cao sức càng yếu mà cố gắng đến đây để chung vui với chúng tôi! Nhất là thầy Cảnh Xuân và thầy Phan.
     Gặp lại Thầy Cô: thầy Xuân, thầy Phan, cô Cúc, thầy Lục...quá khứ lại hiện về với tiết Toán, Lư, Hoá, Sinh, Nhạc...với buồn vui của tuổi học tṛ... với ngây ngô của thời cấp sách! Bao năm xa cách, với băo tố cuộc đời, với thăng trầm trong cuộc sống...giờ đây tôi c̣n được gặp Thầy, gặp Cô, được nh́n thấy Thầy Cô khỏe mạnh, tôi chỉ biết cám ơn Trời Phật và Thượng Đế đă cho tôi cái diễm phúc này!? Bất chợt trong tôi muốn ôm chầm lấy Thầy Cô để thốt lên hai chữ “Cám ơn” cám ơn Thầy Cô đă dạy dỗ chúng em, rèn luyện chúng em có được ngày hôm nay! Hạnh phúc trong tầm tay tôi lại liên tưởng đến những Thầy Cô khác: Cô Mười, thầy B́nh, thầy Lân, thầy Nhiều và thầy Thiếp... của tôi đâu? Thầy Cô giờ ở phương trời nào? Có c̣n khỏe mạnh chăng? Tôi nghe se thắt cả cỏi ḷng, chỉ biết nguyện cầu cho Thầy Cô tôi được an vui, có nhiều sức khỏe và trọn đời hạnh phúc.Tôi nhớ lại bài thơ tự đâu đấy:
     Khi sống dưới mái trường ấy, Thầy Cô mến yêu cho tôi bao điều hay.
     Áo trắng thấp thoáng bay, ghế đá dưới tàn cây, qua từng ngày chờ tôi đến đây.
     Nghe chiếc lá rơi nhẹ lướt, ḍng sông tuổi thơ trôi đi chẳng dừng lại.
     Nuối tiếc những tháng năm gắn bó suốt với nhau, vượt qua ngh́n trùng gian khó”.
     Và khi tôi lớn đến lúc thế giới nhiều đổi thay, sẽ không quên bao năm yên vui thời thơ ngây. Bạn bè nơi phương xa xin nghe lời thầy cô khuyên răn ta lẽ đời:
     Làm người không nên ch́m trong dối gian!”
     Bạn ơi xin hăy nhớ lấy tiếng nói thầy cô khi ta lớn khôn:
     “Cố gắng sống có ích cho ngày mai ”.
     Cuộc đời luôn luôn đẹp tươi cho những ai thành người để thầy cô hé nở nụ cười.
     Mọi người tham dự Đại hội cựu học sinh Hoàng Diệu năm nay, gần như hưởng được không khí thật nồng ấm của t́nh đồng môn nghĩa thầy tṛ. Và tất cả mọi người dự Đại hội ra về trên tay đều có cuốn Đặc San Hoàng Diệu, do ban tổ chức trân trọng tặng (ủng hộ 10$ cho mỗi tập).
     Cuộc vui nào cũng tàn, có hợp th́ có tan! Chúng tôi bùi ngùi nh́n nhau mắt ươn ướt nói lời chia tay, chúng tôi vội vả chụp những bức h́nh lưu niệm dù biết rằng “nhan sắc đă tàn phai” nhưng cũng cố lưu lại nhũng h́nh ảnh thân thương, t́m về quá khứ vàng son để vui vẻ yêu đời ,hầu sống nốt quảng đời c̣n lại...
     Một lần nữa tôi cám ơn Ban tổ chức đă vất vả rất nhiều để tạo điều kiện cho chúng tôi có cuộc hội ngộ đầy thú vị và xúc động nầy. Nó để lại trong tôi một dấu ấn khó phai mờ! Hy vọng trong tương lai sẽ có nhiều cuộc gặp gỡ nữa để cuộc đời nầy c̣n có chút hương hoa!...
     Hậu Đại hội được tiếp tục ở tư thất cô Ngọc Ánh & thầy Phan trên đường đi Las Vegas. V́ đường xá xa xôi tôi không tham dự được buổi hậu đại hội ,nên tôi nhận lời mời của anh Ân đến “tệ xá” của anh cùng vợ chồng anh Sinh để tiếp tục ‘’nhậu’’.
     Dù bất cứ nơi đâu, những nơi tôi đă đi qua đều có nét đặc thù của nó. Trong mọi khía cạnh và nhiều mặt: đẹp, thô thiển, sắc thái, giàu, nghèo, sang, hèn… Những thứ đó, đều do cảm nhận của mỗi người.
     Chiều về được anh Ân mời về “tệ xá” để tiếp tục “nhậu” cùng vợ chồng anh Sinh ở Vista, gần San Diego. Trời chiều đă dịu cơn nóng bức, bạn bè có được một bửa ăn với nhiều ’’món nhậu’’ họp khẩu, ngon lành. Anh Ân cho chúng tôi nếm món rượu đỏ do chính bà cụ làm. Trong đó tôi tâm đắc nhất là món dê, gà xé phai và nộm với bánh ḿ ḍn. Ngoài ra c̣n có hai ba loại trái cây như dưa hấu và mít ta! Cảm ơn anh chị Ân và các đầu bếp fast food ở khu Bolsa.
     Ngày hôm sau chúng tôi đi dạo 1 ṿng khu Phước Lộc Thọ để mua ít quà kỹ niệm để đem về Canada. Đây là lần thứ 5 tôi trở lại khu Phước Lộc Thọ, quan cảnh chợ thê thảm hơn lần cuối tôi ghé thăm năm 2001 rất nhiều. Người thưa thớt hơn và tiệm đóng cửa khá nhiều. Chứng tỏ nền kinh tế khó khăn đă gây ảnh hưởng nặng với người tiêu thụ hàng. Như hẹn trước Trần Bá Long đến đón tôi và em rể đi Santa Monica để tham quan và…”nhậu” tiếp ở băi biển…cho đến chiều th́ chúng tôi chia tay và hẹn kỳ hợp mặt năm tới…
     Thứ ba, tôi lên máy bay đến Fort Worth và Austin để thăm Thu Hương (lớn) và Trần Đ́nh Phú. Vừa bước chân xuống phi trường Dallas là tôi đă cảm nhận được sự nóng bức của trời Texas, 92 độ F (38 độ C). Những ngày ở Fort Worth Thu Hương và anh Viết lo lắng cho chúng tôi rất chu đáo. Nhà cửa và đời sống ở Fort Worth nói riêng và Texas nói chung khá rẽ so với Cali. Ngày hôm sau anh Viết đưa chúng tôi đến gặp Phú nơi làm việc của Phú ở Nova Body shop đường Lamar. Tay bắt mặt mừng. Phú giới thiệu anh vợ và nhân viên rồi đi một ṿng quan xát cái shop. Phú đưa chúng tôi về “tệ xá” cách đó 8 miles. Theo tôi Texas là đất rộng người thưa. Đất nhà nào cũng to rộng từ 1 cho đến 4 mẫu (30,000 sq-ft cho mỗi mẫu đất). Phú đưa chúng tôi đến viếng thăm nhà ông bố vợ - có hồ nuôi cá Nhật, nuôi gà, heo và ḅ, hàng trúc xinh xinh nghiêng bóng, cây sen và vài cây bông sún, rất nhiều rau và hoa quả và hái cho chúng tôi 2 túi mận (plums) để đem về ăn dọc đường. Đang ngồi để biên vài đôi ḍng về chuyến đi này tôi vẫn c̣n ăn vài trái mận cuối cùng của Phú đem về từ Texas…Sau đó Phú đưa tất cả chúng tôi về nhà anh, trong khi chị Hiền, bà xă anh cũng vừa sửa xoạn xong buổi ăn trưa với mấy món lẫu hấp dẫn. Với thời tiết nóng bứt của Austin, chúng tôi uống vội vài chai bia Shiner. Sau đó Phú đưa chúng tôi đi dạo phố Austin, thăm Capitol và down town center. Trước khi chia tay Phú c̣n đưa chúng tôi đi dạo bờ hồ, mà tôi quên bẳng cái tên, để uống càfé thay tiệc chia tay và tṛ chuyện trước khi lái xe về lại Forth Worth lúc 18:30 chiều.
     Anh Viết nghĩ làm thêm ngày hôm sau để đưa chúng tôi đi tham quan Stockyard Exchange, phố cổ Fort Worth và Gaylord Resort ở gần phi trường Dallas/Fort Worth. Chiều đến Thu Hương đăi tôi 1 bửa cơm tối cuối cùng với “bún nước lèo” thật quê hương và ngon miệng để tôi nhớ măi về t́nh bạn này. Ngày cuối ở Fort Worth Thu Hương đưa tôi đi mua sắm vài món đồ vặt cho bà xă trước khi lên máy bay trực chỉ Montréal lúc 12:00 trưa cùng ngày.
     Cuộc họp mặt đă qua, những ǵ c̣n lại sẽ là những tinh tuư trong tâm thức mỗi người. Kư ức chúng ta đă quá đầy, v́ vậy chỉ chọn lọc những ǵ đáng nhớ và bỏ qua những ǵ đáng quên để chuẩn bị tốt đẹp cho hội ngộ lần sau. Hy vọng những cánh chim hôm nay sẽ trở về đông đủ và c̣n rủ theo nhiều cánh én mùa xuân nữa v́ thời gian dù trôi đi, nhưng t́nh cảm của người THHD vẫn tồn tại cũng như mái trường THHD sẽ măi măi phát triển hết thế hệ nầy đến thế hệ khác để đào tạo những người con Việt-Nam tài đức sẳn sàng phục vụ quê hương, xă hội và luôn kính yêu thầy cô, các bậc anh chị cũng như thương mến bè bạn và các đàn em.
     V́ trong thực tế Hoàng Diệu chỉ c̣n hiện hửu trong tâm tưởng nên tôi càng quư, cố gắng giữ ǵn và sẽ giở trang kư ức, ôn lại luôn luôn để được gần gũi cho tới những ngày cuối của cuộc đời.
     Cầu mong cho tôi vẫn c̣n trí nhớ tốt để c̣n được sống với dĩ văng. Tôi vẫn c̣n quê hương thần tiên thuở xưa. Tôi vẫn c̣n Sóc Trăng nên thơ ngày cũ. Tôi đă trải dài tâm tư:
     Hạnh phúc cho tôi và cho ai đó được đến Bắc Mỹ, đặt chân lên mảnh đất xinh đẹp và an b́nh. Hết sức cảm kích nước Mỹ và cảm ơn quư vị hiện diện, cùng các bạn tôi, đă cho tôi được gặp những người bạn tốt, sống những ngày tuyệt vời nơi đây.”
    
Nguyện ôm giữ măi kư ức đẹp trong tim ḿnh. Những ngày đẹp và đầm ấm t́nh đồng hương, cùng mái trường Hoàng Diệu. Phút chia tay hăy xít lại gần nhau, bạn bè ơi không thể nói thành lời, thầy cô ơi hăy giữ măi nụ cười….

Nguyễn Hồng Phúc
(HD67-72, Taberd Saigon 72-73)
Edited by Nguyễn Thị Tuyết



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved