www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Một Chút Tâm T́nh – II

Thầy Huỳnh Thanh Long

     Hôm rồi, ngày 23/9/2012 ḿnh trở lại Sóc Trăng sau nhiều năm xa cách. 37 năm khoảng thời gian đủ dài để quên đi nhiều điều, nhưng sao nh́n lại những cảnh xưa ḿnh thấy ḷng xao động quá. Hồi tưởng lại những khoảng thời gian ngắn ngủi ở đây thấy chập chờn lúc nhớ, lúc quên những bóng h́nh xưa cũ.
     Khoảng tháng 10/1973, nhận sự vụ lệnh từ Bộ Giao Dục về tŕnh diện thầy Hiệu Trưởng Lâm Cộng Hưởng để dạy ở Trường Trung Học Công Lập Hoàng Diệu tỉnh Sóc Trăng (Ba Xuyên). Với tuổi đời 22 c̣n non nớt kinh nghiệm sống nhưng lại mang trên ḿnh một nhiệm vụ không nhỏ: đi dạy học. Thật vậy, giáo dục khi đó với tôn chỉ “Dân tộc, khai phóng, nhân bản”, đă khiến người nhận nó mang một nhiệm vụ nặng nề, riêng về phần cao cả th́ dành cho xă hội phán xét. Bởi giáo dục ngoài truyền đạt c̣n phải nuôi dưỡng, dạy dỗ. Truyền đạt những điều đă học được cho đàn em mà c̣n phải nuôi dưỡng nó, nuôi dưỡng ở đây không mang yếu tố vật chất, mà là nuôi nấng, nâng niu những yếu tố tinh thần: hun đúc cho đàn em của ḿnh mai sau thành những người hữu ích cho gia đ́nh, cho xă hội. Trong cuộc sống với muôn vàn gian khó, lọc lừa, yêu thật, thương giả. Khi đó chỉ gia đ́nh và trường học là nơi yêu thương đùm bọc ḿnh nhất bởi lẻ đâu có cha mẹ nào ghét bỏ con cái và cũng đâu có thầy cô nào ghét bỏ học tṛ của ḿnh. Ḿnh yêu thích trường học là như vậy và cũng bước vào đời với hoài bảo vừa nêu.
     Tháng 12/1975, ḿnh rời khỏi trường Hoàng Diệu. Bước đi những bước buồn rơi lệ, thời cuộc đă làm. Nói theo một ông lớn nào đó “Một triệu người vui th́ cũng một triệu kẻ buồn”. Ḿnh thuộc về vế phía sau. Thời cuộc đă biến ḿnh thành một kẻ tha hương trên chính quê hương của ḿnh. Nhiều lúc ḿnh nghĩ ḿnh giống như một công dân hạng 2 của xă hội. Lỗi lẫm của những người làm chính trị? 37 năm lăn lộn ngoài xă hội ḿnh chẳng có một chuyên môn nào, bởi chuyên môn mà được đào tạo hẳn hoi th́ ḿnh đă từ bỏ nó hay là người ta đă từ bỏ ḿnh

     Từng chữ rả rời theo phấn trắng
     Bảng đen nḥa hai tiếng nghĩa nhân
     Bàn ghế ngu ngơ buồn số phận
     Bục giảng sao nghe tiếng ngậm ngùi?(!)
     (HTL
)

     Những tháng ngày của năm 1975 đó,có một số đồng nghiệp của ḿnh được “lưu dung”. Ḿnh không chịu nổi hai chữ đó. Trong sự xung đột tư tưởng lớn nhất của đời ḿnh: giữa lương chức và quyền lợi, ḿnh chọn lấy sự thiệt tḥi, v́ không thể nói với đàn em ḿnh trái với những điều ḿnh suy nghĩ. Bởi văn học nước nhà là sự h́nh thành của một quá tŕnh dài lập nước, chống ngoại xâm, chống đồng hóa, chắt lọc những tinh hoa của ngôn ngữ để tạo ra một nét đặt trưng riêng của văn học Việt. Chứ văn học nào phải phục vụ cho một cá nhân, thời đại chính trị nào. Ḿnh gan góc tâm sự những ḍng này các em đủ lớn chắc hiểu hơn những lời ḿnh nói. Bởi sự lựa chọn đó, nên bước chân ra khỏi trường mà ḷng ḿnh như muốn chết. Bao nhiêu năm đèn sách, công cha, áo mẹ, ơn thầy. Rồi từ đó, xuôi theo ḍng đời…
     Trước tết Nhâm Th́n năm 2012 vừa qua, nhân cuộc họp mặt giáo chức, học sinh của trường Hoàng Diệu tổ chức tại Sài G̣n ḿnh có tham dự sau nhiều lần đắn đo suy nghĩ, bởi lẽ công lao đóng góp của ḿnh cho trường Hoàng Diệu rất là hạn chế. Trong sự miễn cưỡng đó lại t́m được một bông hoa quí. Có một em đến nh́n ḿnh và hỏi “Thầy có phải là thầy Huỳnh Thanh Long dạy văn không ?”. Một nhạc sĩ đă viết “Vui sao nước mắt lại trào ?” Thật là xúc động, bởi 37 năm qua đâu có ai gọi ḿnh là thầy và nhiều lúc ḿnh quên rằng ḿnh đă từng làm thầy giáo. Cuộc gặp đó cũng là nguyên cớ dẫn ḿnh đến lại Sóc Trăng.
     Ngày trở lại Sóc Trăng nhân kỷ niệm 55 năm ngày thành lập trường, qua em Danh (học tṛ lớp 9A, năm 1975) ḿnh gặp thêm vài em khác. Có niềm vui chen lẫn nỗi buồn. Vui gặp lại nhưng thấp thoáng nỗi buồn của cuộc chia tay, ṿng lẩn quẩn của cuộc đời. Khi lắng đọng lại, hồi tưởng lại những nét trêu đùa, tinh nghịch của các em, nhớ những tà áo dài chưa rơ dáng (c̣n xúng xính quá) nay đă trở thành những thiếu nữ chửng chạc, lễ phép trong suy nghĩ, trong ứng xử. Xin cám ơn Thượng Đế đă cho ḿnh đậu vào sư phạm, để rồi đi dạy ở Sóc Trăng. Sự nghiệp thầy giáo của ḿnh tuy ngắn ngủi nhưng là những nét chấm phá đậm đà trong cuộc đời. Xin cám ơn các em Danh, Tuyết Mai, Thanh Tuyền, Hoàng Phượng, Trâm, Thanh Mai… và những em có học hay không học ḿnh đă đốt lên một đốm lửa sáng cho t́nh nghĩa cao đẹp của thầy tṛ. Xin cảm ơn cuộc đời tuy muôn ngàn vất vả nhưng đă hun đúc cho các học tṛ ḿnh ngày nào c̣n nhỏ xíu giờ đă trở thành những người hữu ích cho gia đ́nh, cho xă hội.
     Những năm bôn ba cuộc đời, có nhiều lúc nằm mơ thấy ḿnh đứng giảng bài, trước mặt thấp thoáng những khuôn mặt ngây thơ của học tṛ. Người ta thường nói, ước mơ những ǵ chưa trọn vẹn thường hay thấy lại trong chiêm bao, tỉnh dậy ḷng trống không với nhiều tiếng thở dài. Người xưa có câu: “Lục thập nhi nhĩ thuận tuổi già nói ǵ nghe cũng phải, chịu vậy cho xong. Và nếu sống được thêm 10 năm nữa chắc là mọi sự bỏ ngoài tai (bị lăng tai hay bị điếc cũng được).
     Cổ nhân nói chẳng sai “Chỉ có giáo dục mới làm nên nhân cách con người”. Một lần nữa xin cảm ơn các em đă gợi lại cho ḿnh những kỷ niệm đẹp của thời đi dạy học, em nhắc điều này, em gợi chuyện kia những điều đó như ngọn lửa ấm áp sưởi ấm ḷng của những người thầy bỏ nghiệp. Thi bất tận ngôn, cầu chúc các em nhiều sức khỏe. Hẹn gặp lại.

Ngày 06/10/2012

Thầy Huỳnh Thanh Long

Tái bút: Xin được xưng là ḿnh trong thư này. Bởi lẻ ngoài việc tâm t́nh với các em, ḿnh c̣n tâm t́nh với cả quảng đời của ḿnh nữa.



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved