www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Mất Dấu Kiệt Lùn

Hồ Quốc Lực

     Sau khi tắm rửa, sắp xếp hành lư xong, tôi cùng nứng Cường tṛ chuyện, uống cà phê ngoài hiên sau nhà. Khoảng không khá rộng, có nhiều cây cảnh lạ như trúc đen, thấy không gian rất là thanh thản, nhàn hạ không thua quang cảnh khu rừng bên nhà. Nhưng mỗi nơi một vẻ, nơi có bàn tay người sắp xếp nên trật tự, nơi c̣n thiên nhiên nên hoang sơ. Tṛ chuyện một đổi về quá khứ, về cuộc sống cũng thấy đủ, lại kéo nhau vô nhà cùng Thu Hương, Hai ăn sáng do hai nữ đầu bếp chăm lo. Có trứng chiên, bánh ḿ nướng và nem do Thu Hương làm rất ngon. Rồi tôi dọn hành lư, cùng lên xe tới nhà Phạm Kiệt cho biết. Gần hai tiếng chạy xe từ Sacramento lên San Jose, nơi Phạm Kiệt sinh sống. Nhà Phạm Kiệt trong khu hết sức yên tỉnh, có láng giềng đồng hương!
     Phạm Kiệt cùng em gái sông Hàn chung nhà mà Phạm Kiệt gọi là hiền thê ra đón. Con gái Phạm Kiệt đă đi học. Ngồi nhau nhắc chuyện hôm kia! Lúc mà không ai nhớ ḿnh đă nói ǵ, làm ǵ…Lúc đă đứt phim trong trí nhớ, để cười và để nhớ.
     Tôi và Kiệt chỉ cùng thời, ít biết nhau lúc trung học v́ khác ban học. Gần đây tôi có liên lạc với Kiệt qua Minh Cảnh, hai tôi nói chuyện cũng ăn ư lắm. Và hôm ở nhà Thu Hương là lần đầu tôi gặp Kiệt kề từ 1975. Nh́n kỹ, Phạm Kiệt có tướng đẹp hơn tôi nghĩ. Ở quê nhà, trước khi đi thăm bạn, tôi có hỏi các bạn học của Kiệt. Tùng ông ngoại nói hồi trung học phá dữ lắm, tướng tá chỉ hạng… kém trung b́nh, nôm na tên huư bạn đặt là Kiệt lùn! C̣n sức học hơn tướng tá một chút! Nhưng Phạm Kiệt trước mắt tôi khác hẳn, to, hơi cao, cân đối và đậm nét phong sương với mái tóc hơi dài đă lấm tấm muối tiêu. Giọng Phạm Kiệt chậm vừa, điềm tỉnh, dễ nghe. Chắc công việc kỹ sư phần mềm đă giúp chàng có nét lăng tử này có phong thái khác hẳn như các bạn tả lúc thời trung học. Có bằng kỹ sư, vậy là tŕnh độ học vấn của Kiệt chạy theo tỉ lệ với chiều cao của ḿnh! C̣n đâu bóng dáng Kiệt lùn!
     Cả nhóm kéo nhau ra sau, thăm hậu viên nhà bạn. Bất ngờ khi tôi thấy mấy núi vỏ chai! Vỏ chai rượu và bia. C̣n vỏ bia lon bị đập dẹp, chắc do hết chỗ chứa! Tôi nhớ chuyện… hôm kia, khi Phạm Kiệt ồn ào tới nhà Hương Cường chung vui. Lần đầu tôi gặp Kiệt, nhưng tôi thấy như là bạn quen cũ thuở nào, ăn nói cởi mở vui vẻ từ phút đầu tiên. Bên bàn rượu, Kiệt hô hào đội bóng bàn rượu vùng San Jose phải tiến lên! Đội bóng rượu San Jose gồm nứng Ngôn, Cảnh hù, Phước và do Kiệt làm trưởng đội! Đội bên đây có tôi, nứng Cường, anh Quan. Cuộc giao chiến kéo dài tới hai giờ sáng, c̣n tôi với Kiệt ở phút cuối. Mục đích tôi tới để thăm bạn, nhưng vui quá, càng vui uống càng nhiều, uống càng nhiều càng sớm đứt dây nhớ. Ít khi tôi uống tới đứt dây nhớ, nhưng tối đó tôi không c̣n nhớ đoạn cuối bàn rượu, tôi đă mầy tao, thậm chí c̣n chửi thể tay đôi với Kiệt. Mà phần này do các bạn nói lại thôi, chớ tôi đứt dây rồi, lấy ǵ mà nhớ. Thậm chí tôi lên lầu vô pḥng ngủ c̣n không nhớ ai kè lên. Vậy mà vô pḥng c̣n lịch sự: Em xin phép ngủ chung anh Tứ Lễ, em ôm anh ngủ… Chỗ này Thu Hương tả lại khi gặp tôi sáng hôm sau, không biết Hương có dặm thêm gia vị không!
     Do đứt phần cuối, nên tôi không biết kết quả trận đấu bên bàn rượu, nhưng khi thấy mấy núi vỏ chai, tôi mới biết ḿnh thua chắc thôi, không c̣n tính khả năng hai bên cùng…hoải nữa! Phạm Kiệt rèn luyện thường xuyên quá, ai chịu thấu! Chắc cái xứ Mỹ này chưa bạn nào qua mặt Kiệt về khả năng… ẩm tửu. Tôi đă gặp Độc Cô Cầu Bại mà không hay! Ở quê nhà tôi gặp nhiều cao thủ bia rượu, nhưng chắc không hề có kho vỏ chai nhiều như vậy. Có lẻ ở nhà, người ta có thói quen đi quán, vừa có người phục vụ, vừa có không khí vui chung, vừa tránh được… sự la rầy! C̣n nơi xa xứ, qui định kiểm soát an toàn rất nghiêm khắc, có hai chia bia trong bụng mà lái xe, nếu bị kiểm tra là mất… chân như chơi. Mất chân làm sao đi mần, đi chơi…. Nên đành đóng cửa luyện vơ cho chắc. Phạm Kiệt mới kể là chiều cuối tuần, mấy anh em rănh rỗi gặp nhau, nói chuyện xuông không vui, nên có chút rượu bia cái miệng nó trơn hơn. Và cái núi kia là kết quả một quá tŕnh dài. Sáng hôm sau lúc c̣n ở nhà Thu Hương, sau khi tiếp câu chuyện bỏ dở hồi đêm tới một giờ chiều, Phạm Kiệt lên xe lái được một đoạn là giao vô lăng cho hiền thê v́ c̣n mệt trong ḿnh. Đúng là Phạm Kiệt có hiền thê thứ thiệt. Tới nhà là Kiệt… ngủ, tới nữa đêm mới… ăn được! Té ra Độc Cô Cầu Bại cũng… mệt với đội tuyển Sacramento!
     Miếng đất nhỏ sau nhà Kiệt có cây chanh và cây bưởi, cây nào cũng sum xuê trái. Thu Hương có dịp leo trèo nên cùng Hai hái chanh. C̣n bưởi rụng đầy gốc, bởi trái nhiều ăn không xuể. Xứ Mỹ cây nào thấy cũng tốt tươi, đầy trái. Chắc phần do khí hậu, phần do giống và cũng có phần chăm lo của chủ… cây. Trước nhà có nhiều hoa lạ. Thu Hương thích, chủ nhà chiều, cầm kéo ra cắt nhánh để nứng Cường cất vào xe. Độc Cô không chỉ có rượu, bia mà c̣n có hoa, trái. Vậy mới đáng mặt trưởng đội San Jose chớ. C̣n tôi mang mấy tấm h́nh Kiệt về đưa Tùng ông ngoại coi, chắc sẽ được câu: Thằng Kiệt lùn sủn tao rành, không phải thằng này!

Hồ Quốc Lực



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved