www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Kỷ Niệm Dấu Yêu

TTK

Kính gửi đến Quư Thầy Cô với ḷng biết ơn vô hạn

     Năm 1958, trường Trung học Công Lập Khánh Hưng mở khóa thi tuyển học sinh đầu tiên vào đệ thất, tôi là một trong những học sinh được vinh dự học trường công duy nhất của tỉnh nhà.
     Ngày ấy tất cả học sinh đều mặc đồng phục, nữ: áo dài trắng; nam: áo trắng, quần dài xanh, gắn huy hiệu trên ngực áo. Kể từ đây, tôi gia nhập vào một đại gia đ́nh, ngoài thầy Hiệu trưởng chủ nhà, có nhiều cha mẹ trẻ là quư thầy cô đứng lớp và các ông chú giám thị, tổng giám thị. Có điều măi đến bây giờ mới biết, tôi có được thật nhiều anh chị em thân thiết, là những bạn đồng môn cùng xuất thân từ cái nôi thân yêu này.
     Nói sao cho hết những bỡ ngỡ, e ngại buổi ban đầu: trường học khang trang có nhiều dăy lớp, nền gạch cao, pḥng ốc sáng sủa mát mẻ mới tinh, sân trường rộng bao la. Bạn bè xa lạ, ai cũng dè dặt không dám đến gần làm quen. Chương tŕnh học mới, học theo tiết, mỗi môn học với một vị thầy hay cô, khác hẳn hồi ở tiểu học.
     Song chỉ một thời gian ngắn, chúng tôi kết thân với nhau từ khi nào không hay, trở thành những nhóm bạn chí cốt, vui đùa hồn nhiên. Thường ngày hẹn nhau bên xe nước đá, đậu xanh đậu đỏ, bánh lọt nước cốt dừa trước cửa hàng Xuân Kư, cùng ăn chè bàn tán “chí chóe” sôi nổi ồn ào,.. c̣n dấm dúi cho nhau những quả ổi xanh, trái cóc chua, me dốt, đem vào lớp chờ cơ hội thưởng thức, hưởng thú ăn vụng.
     Mặc áo dài, mang guốc dông, đi khua lốp cốp ra dáng vẻ nữ sinh yểu điệu, người lớn, thực ra chúng tôi vẫn là những đứa trẻ con vô tư, ngây thơ. Những khi cần quét lớp hay tưới khoai trong khoảng sân trường được phân chia trồng trọt thi đua, bọn con gái lớp tôi, chỉ cần giắt mép tà áo vào lưng quần thế là xong. Có bạn tinh nghịch chờ lúc ḿnh mất cảnh giác, len lén cột mép tà áo của 2,3 đứa lại với nhau, đến khi đi bị dính chùm không rời được, hoặc dán sau lưng những mảnh giấy ghi nội dung lung tung, ḿnh vô ư không phát hiện tự nhiên đi tới đi lui, trở thành diễn viên hài bất đắc dĩ cho cả lớp một trận pháo cười.
     Hồi ấy lớp tôi toàn nữ sinh nên rất thoải mái, chúng tôi đă có những trận cười nghiêng ngả gần vỡ bụng với những pha diễu hài. Thừa lúc đầu giờ học thầy, cô chưa kịp đến, các bạn gái tinh nghịch đi lên phía trước lớp, giả giọng nói, bắt chước giống hệt dáng đi, điệu bộ của thầy cô như: Thầy Vĩnh đi đến cạnh cửa lớp, xoay người bẻ cua thật gắt để đi vào. Thầy Thiệt đi rất nhanh nhẹn, vừa vào đă bảo mở tập ra tập trung ngay, rồi nào X, Y, Z nào từ N đến M (anh đến em). Cô Đính (chúng tôi gọi lén là Lưu Kim Đính giải giá Thọ Châu)  cười với đôi má ửng hồng: vừa khóat tay cho ngồi xuống vừa nói assez-vous, s’il vous plait … Thầy Diệp đi từng bước từng bước oai vệ. Thầy Sơn đi lắc vai (được đặt là petit Sơn) v́ dáng thầy thấp bé. Cô Hồng Mộng (được đặt là cô Nhật Bản), có đôi mắt giống người Nhật. Thầy Thủy với dáng hơi gù, Thầy Sĩ dạy Vạn Vật: rằng th́ là con ruồi đẻ ra con ǵ… rằng th́ là…
     Gi
Pháp văn, thầy An ngồi gác chân lên bàn, giày hở mơm, thầy đang dạy chúng tôi đọc nào là: la table, le cahier… dưới lớp liền có tiếng vang lên: le demon (le đế ṃn). Thầy Quốc dạy Hán văn vừa nói: Nhất tề (đồng loạt) th́ có tiếng: “một con khỉ”. Thầy Long đọc định luật Ohm, được sửa là định luật “ôm”. Chúng tôi c̣n chuyên nghiệp nói leo (ăn cơm hớt) và vuốt đuôi.
     Hôm thầy Ngọc mặc chiếc áo xanh mới được tṛ khen ngay: thầy mướt quá. Có một lần vào lớp, thầy H. ở nhà lơ đăng thế nào ,cạo c̣n sót một bên râu,thấy chúng tôi nh́n chằm chặp, ráng nhịn cười, chừng đó thầy mới phát hiện, lấy tay che miệng đi thẳng lên văn pḥng…
     Giờ thầy Báu, thầy Tháo, thầy Định, thầy Đường, thầySinh, thầy Lâu, thầy Học, thầy Thoại, thầy Hội, thầy Hiển, thầy Linh, thầy Lục…chúng tôi im thin thít ngoan ngoăn chăm chỉ, không dám hó hé, v́ quư thầy nghiêm trang, uy nghi, hoặc do thương kính thầy hiền lành.
     Chúng tôi sợ nhất lúc thầy cô cầm cây bút, rà trên sổ chuẩn bị gọi tên trả bài, nếu hôm ấy lỡ ḿnh không thuộc bài, lấm lét nh́n cây bút đang ở đoạn nào, có gần tên ḿnh không!? Căng thẳng vô cùng, tự dưng mồ hôi lạnh toát ra ướt cả chân tay…cố thu ḿnh lại, nếu lúc ấy đất dưới chân chịu nứt ra được độn thổ th́ hay biết mấy, thầy chịu nh́n mặt chắc chắn bắt đúng ngay những tên không thuộc bài, và thở phào nhẹ nhơm khi thầy đóng sổ, chuyển sang giảng bài mới, đó là giây phút “ tử thần “, bất cứ ai trong đời học tṛ ắt hẳn từng nếm trải…
     Hồi đó, thầy Vũ Tiến Căn vừa làm Tổng Giám thị vừa dạy văn lớp tôi, trái với bề ngoài cứng rắn khó thân thiện của “ông ngáo ộp” là một tấm ḷng chan chứa t́nh thương học tṛ. Thầy dẫn chúng tôi đi tham quan bằng xe đạp: vườn dừa Băi Xàu, vườn táo Sóc Vồ.
     Không phải lúc nào cũng quậy phá, lí lắc, có những tiết chúng tôi chăm chú say sưa nghe giảng, cả lớp im phăng phắc, không ai dám thở mạnh, đến nỗi nghe được tiếng ruồi bay và quên bẵng thời gian. Nhất là những giờ Văn, với các tác phẩm: Nhị thập tứ hiếu, Lục vân Tiên, Chinh phụ ngâm, Đoạn trường tân thanh,Thiếu phụ Nam Xương, Anh phải sống, Những tâm hồn cao thượng… Được quư thầy tận t́nh giảng dạy xuất thần, ḥa nhập vào tác phẩm- “Những kỹ sư tâm hồn ấy”-đă vẽ những nét chấm phá đầu tiên trên tờ giấy tâm hồn trinh bạch của chúng tôi. Từ đây chúng tôi được giáo dục hướng về Chân Thiện Mỹ cùng những đức tính căn bản, khơi dậy t́nh cảm biết yêu thương… h́nh thành nhân cách đạo đức, trở thành một người hữu dụng giúp ích dược cho gia đ́nh và xă hội.
     Tôi vẫn c̣n nhớ những giờ thầy Thiệt dạy toán, bằng tất cả hăng say đầy nhiệt huyết, thầy đă truyền cho tôi ngọn lửa đam mê ham thích môn học này. Năm 63, có dịp đi Sài G̣n, tôi ghé thăm thầy ở đường Cao Thắng, gặp tṛ cũ thầy mừng lắm, dặn ḍ dạy bảo, vài năm sau tôi trở lại t́m th́ thầy đă đổi nhà. Tôi thầm nhủ sau này có điều kiện nhất định tôi sẽ t́m thăm. nào ngờ đó là lần cuối cùng tôi gặp thầy. Mới đây nhân được tin buồn, thầy đă qua đời từ thập niên 80 trong khốn khó. Ḷng tôi chùng xuống với vô vàn xót xa!!
     Cách kiểm tra bài của thầy rất đặc biệt, kẻ 2 bảng thành 6 ô cho 6 học sinh viết đề và giải ngay tại chỗ. Sau 5 hoặc 10 phút thầy gơ thước, tất cả ngưng viết, thầy giải đáp, chấm điểm trực tiếp và công khai. Điều này thôi thúc chúng tôi phải cố gắng học để khỏi phải đứng “chào cờ” trên bảng, xấu hổ v́ điểm thấp. cho nên giờ học Toán rất sôi nổi, chúng tôi tiến bộ nhanh chóng. Sau này, đi dạy tôi đă áp dụng phương pháp trên cho học sinh, và tạo ra một phong trào ham học như thuở xưa.
     Giờ học Pháp Văn của thầy Phan, ngoài ngoại ngữ thầy c̣n ân cần đưa vào đầu óc non nớt của lũ trẻ con chúng tôi, những tư tưởng lớn bằng những câu danh ngôn, được viết treo trên tường lớp, để từ từ thấm sâu, như: “..Học như nghịch thuỷ hành chu, bất tiến tất thoái.Tâm tự b́nh nguyên, mục mă dị phóng nan thu. Nhất ngôn phát xuất, tứ mă nan truy..”. Thầy c̣n quan tâm như một người cha đối với con gái, khi nh́n thấy bàn chân các con bé miền nước mặn, phơi nắng đen thui, Thầy bảo “chân đen ś ś, về nhà lấy bàn chải đánh cho sạch”, thầy c̣n dạy các bài ca Pháp :oh ê… oh ê…
     Nh
ờ những giờ nữ công gia chánh của cô Chất, giờ nhạc của thầy Thiên, thầy Thế, giờ vẽ thầy Phiêu, thể dục thầy Ẩn, thầy Tường, sau này bọn chúng tôi biết đến kim chỉ, vá may, có thể may cho con chiếc áo vạt ḥ, hay sang sợi vá cho chồng chiếc áo rách. Với những hiểu biết sơ đẳng về nữ công, hội họa, âm nhạc, thể dục… tôi có thể dạy cho các con lúc chúng c̣n ấu thơ.
     Không bao giờ
tôi quên được thầy Lư Như Phát, dạy lớp nh́ [lớp 4] đă thương lo tṛ cũ hết ḷng, dơi theo từng bước chân trên đường đời, vào những năm đầu tôi sống tự lập. Tuổi thầy đă cao dù vậy thầy không quản ngại cực khổ tự thân t́m kiếm từ những người quen biết, có nhu cầu gia sư giới thiệu cho tôi, thầy khéo léo thu xếp, tránh cho tôi bị mặc cảm, tự ái. –con nhớ măi,Thầy ơi!-.
     Tôi không thể nào quên cô Hồng Mộng, dạy Lư Hoá, sau này gặp lại, lúc ấy tôi vừa dạy vừa học đại học, cháu nhỏ hay đau ốm. Cô có cửa hàng thuốc tây bán đầy đủ thuốc với giá phải chăng. Thật bất ngờ và hết sức lúng túng khi cô không chịu nhận tiền mua thuốc của tôi. C̣n chân t́nh hỏi nhỏ “Em cần cô giúp ǵ không?” Tôi rưng rưng xúc động!!! Về sau lúc cô gặp hoàn cảnh khó khăn, mặc dù tôi không giàu có, vẫn quyết tâm t́m đến, để được dịp đáp lại tấm ḷng của cô ngày xưa: “Thưa Cô,Cô cần em giúp ǵ không?..” Cả hai cô tṛ, không ai chịu sự giúp đỡ của ai, song có lẽ trong ḷng cô lúc ấy cũng ấm áp, yêu đời như cơi ḷng tôi ngày trước.
     Có bằng đại học, tôi xin về Hoàng Diệu dạy, lên Bộ không ngờ tôi gặp thầy Hồng dạy Anh văn lớp đệ tam B1.Thầy nhiệt t́nh giúp tṛ cũ đạt thành ư nguyện.
     C̣n biết bao kỷ niệm, mang dấu ấn t́nh thương của quư thầy cô in sâu vào tâm khảm. Với trang giấy hạn hẹp này tôi không thể nào trải hết nỗi ḷng ḿnh. Là những học sinh có diễm phúc, được thụ giáo từ những vị thầy cô đáng kính. Người đă ươm mầm, gieo những hạt giống tri thức cùng t́nh thương vào mảnh đất tâm hồn trong trắng, non trẻ của chúng tôi,và bằng cách sống đạo đức, thật đời thường, đă cho chúng tôi niềm khâm phục, sự ngưỡng mộ, măi măi là những tấm gương sáng để chúng tôi noi theo.
     Thế hệ chúng tôi luôn luôn yêu kính biết ơn quư thầy cô. Cũng như chúng tôi luôn tôn kính Thầy Hiệu trưởng  dạy dỗ, giáo huấn chúng tôi vào những buổi chào cờ sang thứ hai hàng tuần. Sẽ là thiếu sót nếu tôi không nhắc đến t́nh cảm thương mến xem đám học sinh như con cháu của quư thầy giám thị: Tô hạt Châu, Sử Xuân, Ngô Văn Trường……

C
ựu học sinh Hoàng Diệu
TTK



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved