www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Khung Trời Kỷ niệm

Hoài Nam

     Cứ tưởng thời gian và không gian thay đổi th́ kỹ niệm của thời xa xưa cũng mờ nhạt đi. Nhưng không, kỹ niệm vẫn nằm yên trong tiềm thức để rồi một lúc nào đó lại trổi dậy và đưa hồn ḿnh trở về dĩ văng …
     Thụy sinh ra trong mộy gia đ́nh trung lưu và là con út nên được cha mẹ và các anh các chị thương yêu nuông chiều.
Lúc nhỏ đi học, Thụy được xếp vào hàng khá giỏi và rất thích ca hát, nhưng cha của Thụy cấm không cho ca hát dù là ca hát nghêu ngao trong nhà mà nói Thụy phải lo học thôi. Nếu cha Thụy không cấm chắc có lẻ Thụy cũng thành ca sĩ rồi v́ Thụy có giọng ca trầm và ấm.
     Học đến năm Đệ Nhất (lớp 12), Thụy lại có ư định sẽ học y khoa. Vừa thi đậu tú tài II, mẹ Thụy lâm bệnh va mất đi. Mẹ mất rồi đâu c̣n ai chăm sóc va lo cho Thụy mọi thứ kể cả các buổi ăn uống và giấc ngũ. Thế là bỏ ư định thi vào y khoa, Thụy thi vào đại học Sư Phạm để sớm ra trường đi làm và có phương tiện lo cho ḿnh. Sauk hi tốt nghiệp đại học Sư Phạm Sài G̣n, Thụy bị đổi về tỉnh Sóc Trăng. Thụy nghĩ là bị đổi v́ Sóc Trăng là tỉnh nhỏ và quá xa Sài G̣n, nơi gia đ́nh Thụy đang sinh sống. Đường đi từ Sài G̣n đến Sóc Trăng cũng khá vất vả, phải qua 2 “cái phà”: Mỹ Thuận và Cần Thơ, đôi khi bị kẹt phà phải ngồi trong xe đ̣ chờ 1, 2 giờ đồng hồ.
     Đến tỉnh Sóc Trăng và tŕnh diện ông Hiệu Trưởng trường trung học Hoàng Diệu, Thụy được ông Hiệu Trưởng tiép đón nồng hậu va vui vẻ, Thụy cảm thấy an tâm. Thụy cũng được các bạn đồng nghiệp giới thiệu chở ở trọ gần trường, đi bộ vài phút là đến trường.
     Là giáo sư đệ nhị cấp mới ra trường, tuổi đời c̣n quá trẻ lại có dáng nhỏ như học sinh trung học nên Thụy phải cố tạo vẻ nghiêm một tí, cũng như cố gắng soạn bài giảng chu đáo dể hiểu để các em học sinh nghe không bị nhàm chán. Được trời thương ban cho Thụy cái năng khiếu giảng dạy nên vào lớp giảng bài các em học sinh chăm chỉ nghe và hiểu bài nhanh. Thụy sung sướng và có cảm t́nh với các em học sinh ngày càng nhiw62u hơn. Thụy cũng không ngờ ở tỉnh nhỏ mà tŕnh độ các em học sinh không kém học sinh ở Sài G̣n, và có thể nói các em học sinh trường Hoàng Diệu ngoan, chăm học, kính mến giáo sư hơn học sinh Sài G̣n.
     V́ mới xa gia đ́nh lần đầu tiên vào những ngày cuối năm, gió Tết tỉnh Sóc Trăng làm Thụy nhớ nhà, Thụy nhớ nhiều về người mẹ thân yêu. Ngày Thụy c̣n bé và mẹ c̣n sống, vào những ngày sắp đến tết Nguyên Đán, mẹ Thụy rát bận v́ phải dọn dẹp nhà cửa, lau chùi bộ đồng trên bàn thờ tổ tiên, mua sắm các chậu hoa va đủ loại bánh mứt để đón “Giao Thừa” va “Mừng Năm Mới”. Mẹ cũng không quên các bao “Ĺ X́” cho các anh các chị và Thụy. Dù cố gắng để hết tâm trí soạn bài để vào lớp giảng nhưng Thụy cũng mong mau đến ngày nghĩ tết để về Sài G̣n xum hợp với gia đ́nh trong những ngày đầu Xuân.
     Thời gian qua nhanh, thế là Thụy đă dạy ở trường Hoàng Diệu được 4 năm, niên học tới Thụy sẽ đổi về Sài G̣n. Trong 4 năm dạy tại trường Hoàng Diệu, v́ t́nh h́nh đất nước trong thời chiến mặc dù tỉnh lỵ Sóc Trăng vẫn yên ổn, nhưng Thụy không dám đi thăm những làng xă xa xôi và những cảnh đẹp ngoài thành phố. Ngoài giờ đi dạy, thỉnh thoảng Thụy cùng các bạn đồng nghiệp ở chung nhà trọ đi dạo phố Sóx Trăng. Thành phố có con đường chính là đường Hai Bà Trưng với những phố lầu, bên dưới dung làm thương mại, bên trên lầu gia đ́nh dùng để ở. Cũng có đôi lần Thụy đến “Hồ Tịnh Tâm” đễ hít thở không khí đồng ruộng. Hồ do cơ quan chính quyền tỉnh kiến tạo chớ không phải hồ thiên nhiên, có cạy cầu nhỏ sơn đỏ, có những chiếc ghế dài bằng gỗ, có những hang liễu rủ, có những khóm hoa màu vàng màu đỏ làm tăng thêm vẽ rực rỡ cho hồ. Hồ Tịnh Tâm không xa thành phố, nhưng ở giũa cánh đồng, cuối tuần vào buổi tối các ban nhạc của Tiểu Khu tỉnh và các ca sĩ địa phương đến ca hát, tạo không khí vui nhộn va sản khoái cho những người đi dạo quanh hồ.
     Thụy không có nhiều kỹ niệm về cảnh đẹp địa phương của tỉnh Sóc Trăng, nhưng bù lại Thụy có rất nhiều kỹ niệm với ông hiệu trưởng trường Hoàng Diệu, với các nhân viên văn pḥng của trường, với các bạn đồng nghiệp va các em học sinh thương mến của Thụy
     Thụy đổi về Sài G̣n dạy nhiều trường và có rất nhiều học sinh, nhưng chắc có lẽ v́:

     “ Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy
     Ngh́n năm hồ dể mấy ai quên”


     Nên sau hơn 40 năm vật đổi sao dời, thời gian va không gian hoàn toàn thay đổi thế mà giờ đây gặp lại các em học sinh trường Hoàng Diệu, “t́nh thầy tṛ” vẫn c̣n đậm đà và c̣n đậm đà hơn ngày xưa nữa. Gặp lại nhau nơi xứ lạ quê người, thầy tṛ tay bắt mặt mừng với niềm vui khó tả, kể lại những kỹ niệm của trường Hoàng Diệu trong những buổi tiệc hợp mặt ân t́nh và vui tươi, kể cho nhau nghe chuyện xưa nhiều hơn nay.
     Sau mỗi lần hợp mặt với các em cựu học sinh Hoàng Diệu, Thụy đều ghi them những nét đẹp của tỉnh Sóc Trăng, của t́nh người Sóc Trăng hiếu khách và chân thành. Khung trời kỹ niệm của tỉnh Sóc Trăng, của trường trung học Hoàng Diệu sống măi và đẹp trong tâm hồn Thụy dù tuổi đời hôm nay có tăng theo thời gian…

Hoài Nam



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved