www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

KhenVợ

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Giời ơi, viết về cáitôiđă đáng ghét rồi, nay lại sinh tật, viết để nịnh vợ nữa th́ quả là hết thuốc chữa! Nhưng suy nghĩ lại, trong đời sống vợ chồng, cưng vợ là một thái độ khôn ngoan, là một tuyệt chiêu để giữ hạnh phúc gia đ́nh, đâu có ǵ quá đáng! Tuy nhiên hăy cẩn trọng, đừng mở rộng cơi ḷng, vớ vẩn với vợ ông hàng xóm nhừ đ̣n đấy.
     do tôi viết bài phiếm này như sau:
     Hôm đi chơi Las Vegas về, trong lúc ăn uống vui vẻ, cô tài xế ỡm ờ hỏi Ngọc: Thưa Cô, em ṭ ṃ muốn biết, lúc làm đám cưới, Cô có yêu Thầy không? Thoạt nghe, Nàng bỗng tỏ vẻ đăm chiêu, mắt buồn xa vắng: Em ơi đừng nhắc lại quá khứ của cô làm ǵ. Những kỷ niệm vui th́ không bao nhiêu kỷ niệm buồn, nghĩ đến càng buồn hơn. Tự nhiên tôi cảm thấy xúc động, muốn xích lại gần, cầm tay nàng để an ủi xin lỗi, nhưng kẹt hai em gái bên cạnh nên phải lờ đi, đànhchờ dịp khác.
     Đă 7, 8 năm nay, tôi viết hồi , viết tếu, viết chơi đến cả  trăm bài, được post trên diễn đàn LVD. Thế Nàng chỉ đọc duy nhất một bài, rồi thề không bao giờ đọc bài tôi viết nữa. do làm tôi ngỡ ngàng: tôi khen ngầm người đẹp nhưng Nàng lại tưởng chê, chỉ ngôn ngữ Bắc Nam hơi... bất đồng! Bởi vậy mới bài viết này để Nàng hiểu tôi hơn, trước khi quá muộn thời gian đâu c̣n bao lâu.
     Thật tội nghiệp, sống bên nhau đă hơn nửa thế kỷ, 55 năm kể từ ngày thành hôn, mà người đẹp vẫn không hiểu được tấm ḷng yêu thương thầm kín của tôi. Nói một cách chân thành, trước khi cưới nhau, chúng tôi đă chưa có môt t́nh yêu đích thực, say đắm lăng mạn như những đôi uyên ương b́nh thường. do, đâu dám hẹn để những gặp gỡ riêng tâm sự. Chỉ hiểu nhau và thương yêu qua ánh mắt nụ cười thôi.
     Trời ơi, gặp nhau để chít à? Tỉnh Sóc Trăng dạo đó chỉ nhỏ bằng cái lỗ mũi: “đi dăm phút đă về chốn ” (thơ Nguyễn hữu Định). Thế th́ gặp nhau vào lúc nào và ở đâu đây? Không sợ học tṛ âm thầm phục kích bắt quả tang Thầy tṛ du dương nhau hay sao?
     Cuối cùng, để an toàn trên xa lộ, tôi bèn cứ đại lộ đi cho khỏi vấn đề, nghĩa theo cái lối bố mẹ ngày xưa đi hỏi vợ cho con ư !
     Tôi năn nỉ nhờ một đồng nghiệp, giáo dạy nữ công thị Chất, đến nhà trực tiếp gặp Bố Mẹ, để xin hỏi cưới Ngọc. Khi đă được bật đèn xanh, tôi bèn mau chóng rước Nàng về dinh, xây tổ ấm tại một căn nhà đă được mướn sẵn. Nhưng chỉ vài tháng sau, tôi được lệnh nhập ngũ vào học trường Bộ binh Thủ Đức. Vợ chồng tôi bèn giă từ quê vợ và mái trường thân yêu để khăn gói lên Sài G̣n, xây dựng tổ ấm mới.
     Đám cưới Thầy tṛ diễn tiến hồi hộp và thân mật ra sao, đă được viết đầy đủ chi tiết trong bàiNgười t́nh trăm năm”. Xin mời t́m đọc trong mục Hồi của tôi trên diễn đàn LVD. Cũng xin nhắc lại, chúng tôi lặng lẽ bỏ qua tuần trăng mật, v́ sở hụi cho đám cưới đă làm chú rể hoàn toàn phá sản. Điều này chính nỗi buồn sâu đậm đầu tiên của nàng sau hôn lễ, đời người con gá́ chỉ có một lần!
     Thời gian tôi học trường Bộ binh Thủ Đức, nàng mới 19 tuổi và đang có bầu. V́ cảnh nghèo nên đă phải vất vả may vá để kiếm thêm thu nhập, nghĩ lại thật muốn rơi nước mắt. Lương Thầy giáo của tôi làm sao chu cấp nổi cho nàng: tiền nhà, tiền ăn, tiền sữa, tiền hầm làng.
     Mẹ nàng, thương con đă lên phụ giúp một thời gian lúc nàng sanh đẻ, v́ tiền đâu mướn người làm? Năm 63, Nàng sanh con gá́ đầu ḷng, chính là Thu Hằng hiện đang cư ngụ tại tỉnh Irvine.
     Cuối năm 63, tốt nghiệptrường Sĩ quan Thủ Đức khoá 16 ra, tôi được thuyên chuyển về công tác tại Uỷ ban B́nh định Trung ương trong Bộ Tổng Tham Mưu, sau này được đổi thành Bộ Xây dựng Nông Thôn, toạ lạc ngay bên cạnh trụ sở Quốc hội.
     Thời gian qua mau, nghề dạy nghề, nhờ thông minh, tháo vát và chịu khó, Ngọc đă có dưới tay một số thợ may và thợ thêu, sản xuất quần áo con nít, bỏ mối đi các chợ ở Sài G̣n. Nên nhớ Ngọc chưa hề học qua một lớp cắt may nào. Những kiến thức cơ bản có được nhờ học mót trong sách vở, trong các mall: cóp kiểu, mua về tháo ra lấy rập, học cách pha trộn mầu sắc cho hài ḥa…v…v… nghĩa nàng rất thông minh và óc sáng tạo.
     Công việc làm ăn ngày càng phát triển và mở rộng theo năm tháng. Cho đến thời gian khoảng 66-67, cơ sở chúng tôi đă có thể sản xuất hàng bỏ mối đi một số tỉnh miền Tây. Vốn liếng, đa phần nhờ chơi hụi, đi vay mua chịu.
     Cái duyên mua chịu - Trong thương mại, vấn đề mua chịu là b́nh thường. Tuy nhiên được mua chịu hay không là dựa theo ḷng tin của người bán, tin chắc là người mua thể trả được. Ngọc thường mua vải chịu của ba Tầu Chợ Lớn và rất được mấy chú tin cậy. Có lẽ tại Ngọc có ngoại h́nh hiền lành, ăn nói dễ thương nên đươc các chú ưu đăi cho mua chịu thả dàn chăng?
     Sau khi được giải ngũ vào năm 68, tôi về dạy tại trường nữ Trung học LVD Gia Định. Cuộc sống của gia đ́nh bắt đầu khởi sắc, lên hương và tôi đă có thêm môt cháu trai sanh năm 66. Lần đầu tiên tôi đi dậy học phây phây bằng xe 4 bánh.
     Năm 69, gia đ́nh có thêm cháu gái út, tức là Thu Trang. Hiện nay chúng tôi đang cư ngụ tại nhà của cháutỉnh Hawthorne.
     Viết đến đây, tôi lại cảm thấy xấu hổ v́ lương Thầy giáo chỉ đủ để vui chơi, nhậu nhẹt, xoa mạt chược tennis với bạn hữu mà thôi. C̣n tất cả chi tiêu trong gia đ́nh như đi chợ, mua sắm, cho con học thêm, xây nhà 3 tầng lầu và cả xe hơi cho tôi đi làmhoàn toàn do Nàng gánh vác. Nàng đă hy sinh tất cả tuổi xuân thời son trẻ để phục vụ gia đ́nh mà trên danh nghĩa chính tôi là chủ và phải có trách nhiệm. Tôi chân thành ngả nón cám ơn cho Nàng điểm A++.
     Năm đó, Nàng mới 23 tuổi, đă là chủ một cơ sở sản xuất quần áo con nít, bỏ mối trực tiếp đi một số tỉnh miền Tây, thật đáng khâm phục. Những hôm rảnh rỗi, cờ bạc thiếu chân, trời mưa không chơi tennis được, tôi bèn lên lầu 3, quan sát cách làm việc của Nàng và nhóm thợ phụ giúp.
     Vải được trải dài ngay ngắn thật phẳng, thể tới 6, 7 chục lớp trên sàn xi măng. Nàng thoăn thoắt, tay cầm rập, tay cầm bút vẽ các kiểu quần áo trên vải. Sau đó máy cắt điện đưa ra cắt có thứ tự lớp lang. Vấn đề quan trọng phải xắp xếp, tính toán vẽ cách nào cho đỡ hao vải để đạt mục đích thu được lợi nhuận nhiều.
     Cắt xong, sản phẩm được xếp từng sấp trong bao vải để phân phát cho các thợ đến lănh, đem về nhà may. Số c̣n lại dành cho thợ may tại chỗ ở, tức nhà tôi.
     Sau khi may xong, một nhóm thợ khác sẽ đến lănh về thêu. Cuối cùng, khi đă hoàn tất, quần áo được xếp lại theo size riêng biệt, đem đi bỏ mối ở các chợ. Rồi một ngày đẹp trời, vợ chồng đến thu tiền, bỏ vào két sắt, nh́n nhau tràn đầy hạnh phúc!
     Biến cố 30/4/75 bất ngờ xẩy ra làm thay đổi cuộc đời gần như của tất cả mọi người. Tôi đi tù cải tạo 3 năm, Sài G̣n đổi tiền 2 lần. Tuy vẫn phải may vá kiếm tiền nuôi gia đ́nh và gửi quà cho tôi trong trại, Nàng vẫn giấu được mấy chục cây để dành cho Bố con tôi vượt biên sau này. Nàng quả là ngươi vợ tuyệt vời!
     Năm 80, bố con tôi vượt biên thành công qua Mỹ và măi đến năm 89, gia đ́nh mới được đoàn tụ đầy đủ.
     Trong thời gian gia đ́nh phân ly hai ngả, đời sống của mọi thành viên đều hết sức vất vả cam go.
     bên Mỹ, bố con tôi vừa đi làm vừa đi học, tuy không đến nỗi cực khổ nhưng tiền bạc chả có bao nhiêu. Do đó quà cáp gửi về VN cho vợ và hai con gá́ cũng chỉ lơ thơ liễucho lệ thôi.
     Viết đến đây, tôi mạn phép lại được  tiếp tục khen Nàng một nữa.
     Dưới chế độ CS toàn trị, Nàng đă phải tận dụng mọi khả năng, trí tuệ của một phụ nữ yếu đuối, 35 tuổi đời, để nuôi nấng, giáo dục hai con gá́ trong một xă hội đầy cạm bẫy, tệ đoan. Tôi thật không ngờ, ngoài việc cắp sách đến trường, các cháu c̣n được học thêm tiếng Anh, học nghệ thuật cắm hoa và cả đàn piano dài hạn với nhạc sỹ Nghiêm phú Phi nổi tiếng.
     Về phần Nàng cũng có vài t́nh huống tế nhị xẩy ra. Tuy nhiên  Nàng đă phản ứng một cách dứt khoát quyết liệt. Một bạn vàng thấy Nàng cô đơn lẻ bóng, bèn có ư định xấu, muốn lăm le xin giúp đỡ t́nh cảm. Nàng bèn nặng lời dạy dỗ, tặng cho một cái tát, đuổi khỏi nhà và cấm cửa luôn (theo lời con gá́ kể lại).
     Để thu nhập sinh sống nuôi gia đ́nh, Nàng cùng một số thợ cũ đă sản xuất lậu áo bà ba và đem bán chui cho khách quen. Giời ơi, vợ tôi sao lại thông minh tháo vát thế!
     Nhưng cũng nhờ việc buôn bán này, 9 năm sau, khi đặt chân lên đất Mỹ, gia đ́nh tôi đă có một số vốn nho nhỏ để thành lập công ty Minh Ngọc, cũng chuyên sản xuất quần áo con nít để bán Chợ Trời. Đặc biệt công ty này chỉ hai thành viên:
     Giám đốc: Du Mỹ Ngọc - vẽ kiểu, cắt may luôn
     Nhân viên: Nguyễn ngoc Đường - tài xế, cắt chỉ khuân vác.
     Lời bàn Mao Tôn Cương - Theo thiển ư, vợ tôi tương đối là một phụ nữ khá hoàn toàn. Ở đây tôi bỏ qua vấn đề thẩm định về ngoại h́nh, chủ yếu là nhan sắc. Lư do, người phụ nữ đẹp xấu là do người ngắm nh́n đương sự!
     Phong cách bên ngoài: vóc dáng vừa phải, chậm chạp, ít nói. Tính nết hiền lành, dễ thương, không hề biết căi lộn, hay nói lời thô lỗ cọc cằn. Tuy nhiên cách xử sự rất nghiêm chỉnh, quyết liệt, dứt khoát, không do dự.
     Ngọc ḷng nhân ái, thường hay giúp đỡ người nghèo khổ, khuyết tật. Đối với người làm hay thợ dưới quyền, có ḷng bao dung, nâng đỡ, không chèn ép bóc lột. Bởi vậy Ngọc được sự thương mến gần như của tất cả các bạn hữu khi đă được tiếp xúc, chỉ một lần.
     Đặc biệt với các thợ may cũng như người giúp việc năm xưa, nếu gặp hoàn cảnh khó khăn, Ngọc cũng gửi cho mỗi người một món tiền nho nhỏ làm vốn để sinh sống. Nàng rất chu đáo và không bỏ sót một ai.
     Trong gia đ́nh, Ngọc là một phụ nữ tuyệt vời: hy sinh mà không đ̣i hỏi. Nàng có khả năng làm việc đáng nể, say mê công việc, bất kể là ở trong bếp, ngoài vườn hay trước bàn máy.
     Giời ơi, khen vợ như vậy kể đă hơi… “cực kỳrồi. Nên ngưngđây vừa, vả lại đâu c̣n mỹ từ nào nữa để tặng thêm cho người đẹp!
     Chuyện về Nhân Quả - một phụ nữ nằm chết vô thừa nhận bên lề đường. Một người đàn ông đi qua thấy vậy, cảm thương người xấu số bèn đem đi chôn cất tử tế. Kiếp sau, người phụ nữ đầu thai làm vợ người đàn ông kia để trả nợ.
     Theo tôi, không chừng kiếp trước Ngọc mắc nợ tôi nên kiếp này Nàng phải trả cho tôi chăng?
     Nếu quả như vậy th́ kiếp sau xin Thượng Đế cho phép tôi được hoán đổi cách nào, để có cơ hội được trả lại món nợ kiếp hiện tại cho Nàng.
     Tâm sự người viết - Một số người ư kiến là viết về gia đ́nh, đời không nên trung thực quá. do, sẽ người khai thác các nhược điểm để chê bai, chỉ trích. Nhưng riêng tôi th́ không quan tâm lắm mục đích bài viết để dành cho vợ đọc, c̣n quư vị chỉ xin mời đọc cho vui thôi, đâu quan trọng.
     Bài này tôi sẽ chờ dịp thuận tiện gửi qua email cho Nàng thưởng thức. Tôi sẽ sửa lại những chỗ nhậy cảm để người đẹp đỡngượng.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved