www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Hoàng Diệu, Sóc Trăng, Một Thời Để Nhớ

Lạc Long Huỳnh Quốc Phú

         Ngày tôi c̣n bé tí teo, người ta gọi quê tôi là Sóc Trăng. Nếu phải nói cho rơ hơn là ḿnh ở tại thành phố th́ người ta gọi thêm là tỉnh lỵ Khánh Hưng. Một thành phố nho nhỏ, mộc mạc, khiêm nhường, có thể nói là nghe hơi...miên v́ cái tên gọi của nó bắt đầu bằng chữ Sóc...Tôi nhớ lại,  người thầy giáo đầu tiên chỉ cho cả lớp vị trí của Sóc Trăng trên tấm bản đồ nước Việt Nam, lúc ấy tôi chẳng biết ǵ về cách coi bản đồ, tuy nhiên tôi biết rằng, quê hương của tôi nó nằm gần mút tí tè phía dưới của một nước Việt Nam dài lê thê. Cả lớp đều xăm xoi nh́n vào hai chữ mà lúc ấy tŕnh độ của chúng tôi phải đánh vần th́ mới đọc được là K.h.á.n.h...H.ư.n.g.
        Cuộc đời học tṛ của tôi bắt đầu từ lớp sáu. Đúng vậy, lớp sáu, tuy nhiên, xin quí vị đừng tưởng lầm là tôi quá thông minh mà được học ngay lớp sáu. Thời ấy, người ta xếp lớp lớn nhỏ bằng cách đếm ngược, có nghĩa là lớp sáu, tương đương với lớp mẫu giáo, là lớp nhỏ nhất, c̣n lớp nhất là lớp lớn nhất, tương đương với lớp năm bây giờ. Cứ thế tiếp tục, lên đến trung học, lớp đệ thất là nhỏ nhất và lớp đệ nhất là lớn nhất. Hơn nữa, v́ Ba tôi cho tôi vào học trường Tabert của mấy Thầy Ḍng (sau này đổi lại là La San) nên mới có lớp sáu, chứ trường nhà nước không có lớp sáu mà chỉ bắt đầu từ lớp năm mà thôi, và dĩ nhiên tôi bị bắt buộc đi học sớm một năm so với những đứa trẻ cùng tuổi...buồn năm phút. Phải nói rằng, với cái tuổi quá trẻ của tôi lúc đó mà phải học trong trường của những Thầy Ḍng khó căm căm th́ quả thật đời là bể khổ. Ngày đầu tiên, lợi dụng giờ ra chơi, tôi đă trốn về, chun lỗ chó vào nhà và trốn dưới gầm giường, vậy mà cũng bị Má tôi phát giác. Sau một màn hăm dọa, tôi bị cưỡng bức trở lại trường học mà ḷng thật là đau đớn. Vậy mà thấm thoát tôi cũng chịu đựng được ba năm tại trường Tabert. Tôi học được rất nhiều trong những năm đầu đời của ḿnh dưới sự canh gác của roi vọt, đồng thời tôi cũng thấy mê đạo Chúa một cách vô tội vạ v́ được nghe giảng giáo lư và phải đọc kinh ba bốn lần một ngày trong lớp.
         Sau ba năm, v́ vấn đề tốn kém, khi lên lớp ba, Ba tôi quyết định cho tôi sang học trường nhà nước, tức là trường không phải đóng học phí.  Lúc đó ngôi trường này không có để bảng tên một cách rơ ràng, tuy nhiên v́ nó nằm trước mặt chùa Tịnh Độ Cư Sĩ, nên mọi người gọi nó là Trường Tịnh Độ Cư Sĩ. Tôi vẫn c̣n nhớ rất rơ tôi học lớp ba (56-57)của Ông Giáo Lâm, pḥng học là căn thứ nh́ từ trong đếm ra, căn đầu th́ được ngăn ra để cho nhân viên của trường làm cư xá. Trong năm học này có xảy ra một trận băo lớn vào lúc ban đêm đă làm nhiều cây cối găy đổ và rất nhiều nhà bị tróc nóc, khi tôi đến trường vào buổi sáng hôm sau th́ chỉ có bốn học sinh tới lớp trong đó có tôi. Dẫy trường này hai năm sau, được sát nhập vào Trường Trung Học Công Lập Khánh Hưng, tức là Trung Học Hoàng Diệu sau này. Đồng thời sau hai năm xa cách trường Tabert, khi không c̣n nghe giảng đạo, cũng như không c̣n phải đọc kinh mỗi ngày, tôi cũng quên mất tất cả giáo lư về Chúa mà tôi đă học lúc trước, đúng là xa mặt cách ḷng mà.
         Lên lớp nhất, năm cuối cùng của bậc tiểu học, tôi phải đi xa hơn đến Trường Nam Tỉnh Lỵ ở tận đường Yersin. Ngôi trường mới xây này rộng lớn, chia làm hai dẫy, một bên là Trường Nam Tỉnh Lỵ, một bên là Trường Nữ Tỉnh Lỵ. Một điều may mắn là bắt đầu từ năm này, nếu đủ điểm trong lớp, học sinh được miễn thi bằng tiểu học, tuy nhiên đến cuối năm, học tṛ lại phải cặm cụi gạo bài để thi vào Trường Trung Học Công Lập Khánh Hưng. Thầy Phờ, thầy giáo lớp nhất A của tôi nổi tiếng với cây thước bảng. H́nh phạt ít nhất của thầy là mười thước bảng vào tay cho những tṛ lười biếng, tuy nhiên nhờ vậy, khi kết quả cuộc thi vào Trường Công Lập được công bố, học tṛ của thầy là đậu nhiều nhất, trong đó có tôi, cám ơn sự dạy dỗ của thầy.  
         Thế rồi tôi trở thành học tṛ lớp đệ thất cấp trung học năm 1959. Cũng vào khoảng thời điểm này mà tôi không nhớ chính xác, tỉnh Sóc Trăng của tôi cũng đă đổi thành tỉnh Ba Xuyên, Trường Trung Học Công Lập Khánh Hưng trở thành Trung Học Hoàng Diệu theo sự bành trướng của ngành giáo dục. Kinh Nước Ngọt Ba Xuyên cũng được đào vào khoảng thời gian này. Tôi vẫn c̣n nhớ Ông Tỉnh Trưởng lúc đó là Thiếu Tá Hoàng Mạnh Thường. Ông này gốc người Huế, dáng người to lớn, ông trông rất uy nghiêm trong bộ quân phục màu trắng vào mỗi buổi chào cờ sáng Thứ Hai tại Công Trường Bạch Đằng. Những việc khác tôi không biết nhiều về ông Tỉnh Trưởng Hoàng Mạnh Thường, tuy nhiên, phải công nhận rằng, ông có công lớn trong việc huy động dân chúng để hoàn thành công tác đào  kinh lấy nước ngọt từ Kế Sách về tỉnh lỵ, đồng thời tạo ra một công viên với một nhà thủy tạ và một hồ nước được đặt tên là Hồ Tịnh Tâm. Ông đă để lại một di tích lịch sử và hữu ích cho tỉnh Ba Xuyên. Lúc ấy người dân ở tỉnh rộn rịp đi xem tŕnh diễn văn nghệ được tổ chức vào mỗi tối Thứ Bảy tại nhà thủy tạ này. Những cô ca sĩ, lúc đó họ đều là đàn chị của tôi, thay phiên nhau cất giọng oanh vàng để cho mọi người thưởng thức, trong đó có cả bà chị thứ hai của tôi, thật là vui.
         Theo kư ức của tôi, khi tôi học lớp ba và lớp nh́ (56-58) tại dẫy trường trước mặt chùa Tịnh Độ Cư Sĩ, th́ lúc đó trường Trung Học Công Lập Khánh Hưng được thành lập với dẫy lớp đối diện, tức là dẫy ngay cổng chính của trường. Cũng trong thời gian này, dẫy lớp nằm ngang trong cùng đang được xây cất. Khi tôi trở lại vào năm đệ thất (59) th́ trường đă có ba dẫy lớp nằm theo h́nh chữ U. Ngoài ra, trước mặt trường, nằm dọc theo đường Mạc Đĩnh Chi, hai bên cổng chính của trường là hai dẫy lớp của một trường trung học bán công gọi là Trường Phụ Huynh Học Sinh. Tôi không biết chính xác tại sao gọi là trường bán công, tuy nhiên tôi biết chắc là học sinh trường này phải đóng học phí. Sau đó, trong thời gian tôi c̣n ở tại Hoàng Diệu th́ một dẫy lớp của trường Phụ Huynh Học Sinh trước mặt cũng đă sát nhập vào Trung Học Hoàng Diệu. Dẫy lớp này một nửa được phá ra lấy chỗ để xe đạp cho học sinh, số pḥng học c̣n lại dùng để cho sinh hoạt học đường.
         Khi trường có ba dẫy lớp, Trung Học Hoàng Diệu được coi là một trường lớn đối với một tỉnh lẻ như Ba Xuyên. Tuy nhiên, tiện nghi của trường c̣n rất thô sơ. Sau những cơn mưa nặng nề, sân trường ngập nước nhiều nơi. Một góc của chữ U giữa dẫy lớp văn pḥng và dẫy nằm ngang nước ngập lên đến đầu gối. Nước ngập như vậy đến ba bốn tháng trời, ngập lâu đến nỗi nơi này thành một chỗ dung thân cho cá. Trong lúc ra chơi, học sinh có thể đứng trên thềm của lớp nh́n người ta nhấp cá lóc ngay trước mặt lớp ḿnh. Một điều kinh hoàng là cái nhà cầu cho cả trường lại nằm trong cái góc sân bị ngập nước đó, tội nghiệp cho mấy cô, mỗi lần phải cần đến nhà cầu này th́ quả thật là một sự bất đắc dĩ. Trong mấy năm liên tục, những lớp nam sinh chúng tôi được huy động để làm công tác trị thủy này. V́ xi măng và đá rất đắt, nên lúc đó đất đỏ là vật liệu duy nhất chúng tôi được cung cấp, đất đỏ là do đất sét nung lên cho cứng, đập nhỏ ra và nó có màu đỏ. Những năm sau đó chỗ này không c̣n bị ngập nước nữa, tuy nhiên, v́ làm bằng đất đỏ, cho nên mặt đất không thật sự cứng đều như xi măng. V́ vậy sau những trận mưa ướt đất, mặt đường đi rất là nguy hiểm, nhất là cho mấy cô mang guốc có gót hơi cao, nó bị lún và có thể bị té một cách dễ dàng. Cái đám học tṛ nam chúng tôi tinh lắm, nh́n mấy cô ăn mặc điệu bộ, mang guốc có gót hơi cao là tên nào cũng nh́n chầm chầm vào bước đi của người ta. Nếu như người con gái ấy bị lún đất và suưt té là cả bọn vỗ tay cười ồ lên một cách khoái trá, đúng là học tṛ.
         Cái thuở thiếu thời ấy, tôi thích nhiều thứ lắm. Tôi thích câu cá, tôi thích bắn chim, tôi thích đá banh.v.v...Đối với Mỹ tất cả những sở thích trên đều được gọi là sport, nói đúng hơn tôi thích những tṛ chơi mà người Mỹ gọi là outdoor. Tuy nhiên, những môn tôi thích mà người Mỹ gọi là sport đó không được gia đ́nh của tôi khuyến khích mà c̣n có ư ngăn cấm nữa. Lúc năm tuổi, lần đầu tiên tôi câu được một con cá nhỏ xíu ở dưới một cái mương, để rồi từ đó tôi rất say mê câu cá. Mặc dù là sinh trưởng ở thành thị, tuy nhiên những môn câu cá tôi đều rất rành. Tôi thích nhấp cá lóc nhất v́ khi con cá lóc táp mồi nó cho một cảm giác mạnh nhất, ngoài ra, cắm câu, giăng câu tôi đều biết rất rành. Tôi rất ít khi cúp cua, tuy nhiên năm tôi học lớp đệ tam, một người bạn cùng lớp rủ tôi cúp cua giờ Anh Văn của thầy Định để đi câu cá, v́ thấy thầy Định rất dễ dăi (nice guy) nên tôi nhận lời ngay. Thầy Định là thầy dạy Việt Văn, tuy nhiên lúc đó có lẽ v́ thiếu giáo sư nên thầy kiêm luôn Anh Văn sinh ngữ hai cho lớp đệ tam. Nếu bây giờ thầy mà biết được em cúp cua giờ của thầy th́ chắc thầy cũng cười thôi v́ đă hơn bốn mươi năm rồi thầy ạ.
         Mùa mưa th́ câu cá, c̣n mùa hè th́ bắn chim. Hầu như lúc nào trong lưng của tôi cũng có cây giàn thun. Chim chóc mà thấy mặt tôi là  chúng nó bỏ chạy từ xa. Nghĩ lại, so với chim chóc ở Mỹ, tôi cảm thấy tội nghiệp cho chim chóc ở Việt Nam quá. Chúng sinh ra làm chi ở một xứ nghèo để mà bị loài người săn bắt một cách tận t́nh như vậy, thật tội nghiệp!
         Trong khoảng thời gian ở trung học, đá banh có lẽ là môn thể thao được học sinh ưa chuộng nhất. Năm tôi học lớp đệ lục, cả lớp chỉ có được một trái banh do quỹ hiệu đoàn cung cấp, tuy nhiên quả banh này lúc nào cũng bị những anh lớn tuổi và lớn con trong lớp giành chơi. Những học sinh nhỏ tuổi và nhỏ con như tôi bị bỏ rơi không thể cạnh tranh được. Tức quá, khoảng hơn mười thằng nhỏ con như tôi về năn nỉ xin tiền nhà, hùn lại để mua cho bằng được một trái banh riêng cho ḿnh. Có một lần, trái banh của mấy anh lớn bị bể trong một cuộc tranh tài với nhau, anh trưởng lớp đến năn nỉ xin mượn trái banh của chúng tôi, dĩ nhiên là chúng tôi không cho mượn mà c̣n sỉ vả mấy anh lớn con một trận để trả hận cho việc lúc trước ḿnh bị bỏ rơi... Ngoài ra tôi c̣n nhớ trong một cuộc tranh tài giữa hai phe trong lớp, lúc đó có cả thầy Mạc Kỉnh Học (Pháp Văn) và thầy Nguyễn Đ́nh Sinh (Triết) tham dự. Phải nói rằng, khi giảng bài, hai thầy rất là nhuyễn, nhưng trên sân cỏ, hai thầy trông hết sức là yếu đuối. Thầy Sinh vừa cận nặng, vừa hút thuốc nhiều quá chạy không nổi nên đá không trúng banh. C̣n thầy Học cũng chẳng hơn ǵ, thầy đă có một vợ và mấy con nên bị lỏng gối, chạy được một lát, thầy xin được gĩư gôn cho khỏe cái thân, trông thật tội nghiệp.
         Bắt đầu từ lớp đệ tam, một sự t́nh cờ đă đưa tôi vào tham gia sinh hoạt văn nghệ của trường. Thưở ấy có một ban nhạc rất nổi tiếng là AVT, những bản nhạc trào phúng châm biếm theo kiểu người Bắc này rất được nhiều người ưa chuộng. Trong số bạn bè của tôi, Nguyễn Ngọc Mạnh rất  có khiếu bắt chước những bản nhạc này. Từ chỗ hâm mộ cái khiếu của Mạnh, tôi và Trương Giám Nam gia nhập để họp thành một ban mang tên ba thằng là Nam Mạnh Phú. Trong ba đứa tôi là người đánh đàn, thật ra lúc đó tôi cũng chỉ mới học đàn guitar, tuy nhiên dù sao cũng c̣n hơn Mạnh và Nam chưa từng học. Ba đứa họp lại hát nghêu ngao cho vui chứ chẳng có ư định tŕnh diễn cho ai xem cả. Đúng vào dịp tất niên năm đó, v́ bị cả lớp thúc đẩy quá, ba thằng lên hát đại, không ngờ lại được hoan hô quá sá và c̣n được chấm hạng nhất nữa, quả thật là không ngờ. Để rồi từ đó chúng tôi c̣n tham gia vào những chương tŕnh văn nghệ khác của trường. Vào năm cuối cùng, v́ một sự hiểu lầm giữa những người trong ban tổ chức văn nghệ với thầy Hiệu Trưởng Phan Ngọc Răng, sự hiểu lầm này đă làm thầy Răng phê vào phiếu học bạ của Mạnh là vô kỷ luật. Cũng v́ lời phê đó, Mạnh không thể xin được học bổng để du học mặc dù Mạnh đậu cả hai bằng tú tài hạng b́nh. Sau đó, v́ tương lai mù mờ của một người con trai thời loạn, Mạnh đă t́nh nguyện vào Trường Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, để rồi sau đó trở thành một người quân nhân phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Nếu không có ba chữ “vô kỷ luật” của thầy Răng, có lẽ cuộc đời của Mạnh sẽ khác, thật đáng tiếc.  
         Chiến tranh, đúng vậy, hầu hết cả đời niên thiếu của tôi đều sống trong chiến tranh. Sau hiệp định Geneve 1954 chia đôi đất nước, người dân miền nam được sống thanh b́nh vài năm. Đến năm 1960 Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ra đời, để rồi từ đó, chiến tranh càng ngày càng tràn ngập  đời sống an lành của những người dân miền nam hiền ḥa. Chiến tranh đă len lỏi vào học đường từ những năm đầu tiên của tôi ở trung học. Những đứa học tṛ trẻ tuổi ăn chưa no lo chưa tới như tôi cũng bị lợi dụng để làm công cụ cho một chủ nghĩa vô thần:
         Năm đệ lục có Sơn, lúc nào Sơn cũng tỏ vẻ chống đối hoặc móc méo chánh thể của miền nam. Sơn đă sửa lại lời ca để châm biếm bài hát Suy Tôn Ngô Tổng Thống mà chúng tôi bắt buộc phải hát mỗi đầu ngày. Để rồi cuối cùng, Sơn phải mang cảnh tù tội v́ tội rải truyền đơn chống chánh phủ.
Năm đệ tứ có Ninh, cũng như Sơn, lúc nào Ninh cũng tỏ vẻ bất măng với chánh quyền, lúc nào cũng hằn học chửi Mỹ. Ninh đă lập ra một văn đoàn, bây giờ tôi nghĩ lại, văn đoàn này có thể chỉ là một h́nh thức bề ngoài dùng để tuyên truyền cho một chủ nghĩa cộng sản vô luân mà thôi. Cũng như Sơn, Ninh đă bị bắt khi đang làm một hành động khủng bố phá hoại an ninh xă hội.
         Năm đệ nhị có Ẩn và Năm. Ẩn và Năm học khác lớp với tôi, tuy nhiên v́ ở sát bên nhà một người bạn thân của tôi, nên cả bọn chúng tôi cùng tháp tùng đi xem thiên hạ vào dịp lễ Noel năm đó. Khoảng chín giờ đêm, chúng tôi chia tay nhau về nhà, đến sáng ra th́ nghe tin Ẩn và Năm đă bị bắt v́ tội rải truyền đơn ở rạp hát Ḥa An. Sau đó tôi mới biết là sau khi chia tay ra về, Ẩn và Năm mới thực hiện công tác tuyên truyền này, để rồi sau cùng hai bạn này cũng cùng chung số phận tù tội...Một điều tôi nhận thấy rằng, những học sinh hoạt động cho chủ nghĩa bên kia đều là học sinh từ làng xă lên tỉnh trọ học, trong đó có Sơn, Ninh, Ẩn và Năm. Các bạn đó của tôi đă đốt cả một tuổi đời thanh xuân của ḿnh trong ṿng lao lư. Có thật là v́ lư tưởng các bạn không nghĩ đến tương lai cuộc đời của ḿnh? Hay là các bạn cũng chỉ là những người trẻ tuổi khờ dại để người ta lợi dụng cho một ư đồ dơ bẩn?
         Chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, tin tức về những trận đánh nhau lúc nào cũng ở trang đầu trên những tờ nhật báo. Quê hương tôi càng lúc càng ch́m đắm trong cảnh máu đổ thịt rơi, máu xương của người Việt được dùng cho cuộc tranh giành ảnh hưởng của hai khối Tự Do và Cộng Sản. Ban đầu chiến tranh c̣n xảy ra ở những vùng thôn quê hẻo lánh, để rồi lần lần người dân sống giữa ḷng đô thị cũng có thể nghe được những tiếng đại bác vang dội trong những đêm trường vắng lặng. Chiến tranh đă ảnh hưởng sâu đậm lên mọi lứa tuổi của người dân hiền ḥa, nhất là lứa tuổi học tṛ mới lớn. Khi lên đến đệ nhị cấp, tôi và những người bạn cùng tuổi của tôi luôn luôn bị một áp lực nặng nề chi phối bởi chiến tranh: “học hay là đi lính” hoặc là “thi rớt th́ bị bắt lính”, cơ hội lựa chọn một tương lai cho ḿnh không có nhiều. Tôi rời Hoàng diệu năm 1967 với ư định t́m học một nghề kỹ thuật đúng với sở thích của ḿnh bởi v́ tôi không thuộc loại thích ngồi gạo bài đến đỗi rách cả đáy quần. Tôi thích năng động, thích phiêu lưu, thích thử thách để t́m cảm giác mạnh, tuy nhiên, tất cả những dự tính trên đều không thành. Người dân miền Nam cứ tưởng là được ăn một cái Tết thanh b́nh không chiến tranh như hai bên cùng hứa hẹn, tuy nhiên những người theo chủ nghĩa vô thần đă không gĩư lời hứa mà c̣n lợi dụng cái lời hứa giả dối đó để bất ngờ tấn công miền nam. Tết Mậu Thân bùng nổ, máu lại đổ thịt lại rơi trên toàn cơi miền nam trong đó có Sóc Trăng quê tôi. Miền nam như bị thức tỉnh bởi một người anh em xảo trá, lệnh tổng động viên ban hành kêu gọi nhập ngũ xuống mười tám tuổi, tôi đă ra đi từ đó. Bạn bè cùng lứa tuổi của tôi, đứa th́ bị bắt buộc nhập ngũ, đứa th́ không c̣n cách nào để lựa chọn, đứa th́ hớn hở lên đường để thỏa chí tang bồng hồ hải, lại cũng có đứa gửi đơn t́nh nguyện nhập ngũ đến tận Nha Động Viên ở Sài G̣n để kịp xin đi cùng khóa với những bạn bè thân thiết. Những người bạn học cùng lứa tuổi của tôi, sau những tháng ngày được nung nấu ở các quân trường, đều có mặt trên khắp mọi nẻo đường đất nước, người th́ trở về phục vụ tại Tiểu Khu Ba Xuyên, người th́ đi Bộ Binh, kẻ đi Hải Quân c̣n tôi th́ về binh chủng Không Quân. Chỉ trong ṿng vài năm, những người học tṛ thơ ngây phá phách ngày nào đă trở thành những người cầm súng bảo vệ quê hương. Tṛ chơi chiến tranh này đă làm mất đi cuộc đời niên thiếu thơ ngây của tuổi học tṛ một cách nhanh chóng... Để rồi đến cái ngày đổi đời 1975, cái ngày mà sâu bọ lên làm người, ngày của những người hận thù lên dạy yêu thương, ngày của những người xảo trá lên mặt dạy mọi người làm thế nào gọi là thành thật, người dân miền nam vỡ lẽ, lỡ rồi, đành ngậm ngùi bỏ nước ra đi. Bạn bè của tôi, đứa th́ bỏ lại một phần thân thể của ḿnh ở một nơi nào đó trên khắp nẻo đường đất nước, đứa th́ bị tù dưới một mỹ từ học tập cải tạo, đứa th́ đánh liều mạng sống của ḿnh để đi t́m hai chữ tự do, đứa th́ măi măi ra đi và không bao giờ trở lại. Tôi đă may mắn thoát đi vào giờ thứ hai mươi lăm chỉ v́ tôi không chấp nhận được cái nhục buông xuôi chịu trói...
         Cho dù là tôi đă từng đặt chân lên hầu hết các nẻo đường của miền nam nước Việt, cho dù là tôi hănh diện trở thành một công dân của một xứ tự do Hoa Kỳ, cho dù là sau hơn ba mươi năm không trở lại quê hương v́ tôi vẫn chưa chấp nhận ḿnh là kẻ chiến bại, tuy nhiên tôi vẫn là một người sinh ra tại Sóc Trăng, lớn lên tại Sóc Trăng và măi măi vẫn là một cựu học sinh Trung Học Hoàng Diệu của hơn bốn mươi năm về trước. Trước khi chấm dứt một khoảng đời để nhớ, tôi muốn tưởng nhớ đến những người bạn cùng chung một mái trường Hoàng Diệu thân yêu, những người bạn của tôi đă măi măi nằm xuống cho một cuộc chiến tranh tương tàn vô nghĩa:
         VƯƠNG NGHĨA, bạn cùng thời, Nghĩa học ban Anh Văn, tôi học ban Pháp Văn. Hai đứa gặp nhau trên sân đá banh từ những năm đầu của bậc trung học và rất thân thiết cho đến ngày Nghĩa nhập ngũ. Nghĩa t́nh nguyện vào lính và là Trung Sĩ Thông Dịch Viên cho Sư Đoàn 25 Bộ Binh Hoa Kỳ. Nghĩa bị trúng ḿn và bị thương nặng, không chết, được đưa về Tổng Y Viện Cộng Ḥa. Trong lúc trị thương, v́ đói quá, Nghĩa đă ráng ngồi dậy để lấy hộp sữa ăn cho đỡ đói, nào ngờ v́ cử động mạnh quá, vết thương bị nứt trở lại, đến khi mọi người biết được th́ Nghĩa đă chảy hết máu rồi.
         TỪ MINH LỘC, bạn cùng lớp, bạn trên sân đá banh. Đại Đội Trưởng Địa Phương Quân Tiểu Khu Ba Xuyên. Một lần về phép thăm nhà, tôi nghe kể lại là Lộc đă bị tử trận trong một cuộc phục kích của VC.
         LÂM TRUNG BAN, bạn cùng lớp. Quê ở cách xả Trường Khánh (Giang Cơ) khoảng hai cây số. Đại Đội Trưởng Địa Phương Quân Tiểu Khu Ba Xuyên. Một lần Ban rủ cả đám bạn về nhà chơi, khi vừa bẻ xoài sống để ăn, th́ có hai tên du kích Việt Cộng đến hỏi thăm. Bọn chúng tưởng chúng tôi là cán bộ Xây Dựng Nông Thôn, sau khi biết chúng tôi chỉ là học sinh thôi th́ bọn chúng bỏ đi. Lúc đó tôi không sợ, sau khi về tới nhà nghĩ lại tôi giật ḿnh, nếu lỡ bọn chúng bắt lại th́ cuộc đời sẽ khốn nạn. Cũng trong một lần về phép thăm nhà, tôi nghe tin Ban bị tử trận trong một trận đánh ở Cù Lao Dung.
         NGUYỄN TỨ QUỐC, bạn cùng lớp, rất thân, mỗi lần về phép tôi thường hay đến thăm Quốc. Đáng lẽ Quốc được hoản dịch v́ là con trai út trong khi tất cả anh trai đều nhập ngũ, buồn quá v́ không c̣n một người bạn nào cùng thời với ḿnh, Quốc t́nh nguyện vào sĩ quan Cảnh Sát. Mất nước, Quốc bị ở tù cải tạo. Ra khỏi tù mang trọng bịnh, không đủ thuốc men, Quốc đă ra đi.
         HUỲNH XUÂN QUANG, bạn cùng lớp. T́nh nguyện khóa 25 Trường Vơ Bị Quốc Gia. Ra trường phục vụ Sư Đoàn 21 Bộ Binh. Quang nói rằng, sau bốn năm học Vơ Bị Đà Lạt th́ có thể là hết giặc rồi. Không ngờ khi ra trường, chiến tranh chờ Quang với một cường độ c̣n khốc liệt hơn trước. Sau nhiều năm không gặp nhau, lần cuối cùng tôi gặp lại Quang và Phùng Bửu Châu (Châu cũng là bạn học và cùng khóa 25 Đà Lạt với Quang) tại phi trường Cà Mau vào ngày mồng ba Tết khoảng 1973, lúc đó đơn vị trực thăng của tôi chuẩn bị đổ đơn vị của Quang và Châu xuống Đầm Dơi. Mấy đứa mừng rỡ bắt tay nhau, Quang hỏi tôi: “Mầy bay dữ không Phú?” Tôi chỉ tay và trả lời Quang: “Tao bay chiếc thứ ba đó, mày lên đó tao mút cho mày coi”. Tuy nhiên v́ vấn đề sắp xếp, Quang không lên được chiếc của tôi. Ngày mồng bảy Tết tôi về phép thăm nhà, một người bạn của tôi cho biết là vừa đi đưa đám tang của Quang. Tin Quang mất đă làm tôi bàng hoàng xúc động...
         Nếu những chi tiết trên có chỗ không đúng, xin các bạn niệm t́nh tha thứ, cũng như có thể c̣n nhiều người bạn khác của tôi cũng đă nằm xuống mà tôi không biết. Sau cùng, tôi xin nguyện cầu hương hồn những người bạn của tôi, những người đă cùng học chung dưới một mái trường Hoàng Diệu thân yêu ngày nào, những người đă nằm xuống, được măi măi và măi măi yên giấc ngh́n thu...

San Jose, CA. 1-29-09 (Mồng 4 Tết Kỷ Sửu)
Lạc Long Huỳnh Quốc Phú

(Hiền nội edit)
 



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved