www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Hát hay, Hay hát

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Thuở xa xưa, hồi c̣n mài đũng quần nơi trường tiểu học, máu văn nghệ của tôi đă bắt đầu chớm nở từ lúc học lớp Ba, mà Thầy giáo đứng lớp dạo đó lại chính là Bố tôi. Học hành chỉ ở mức khiêm nhường nhưng ca hát, đàn địch tôi lại khá và thường được mọi người tán thưởng. Được các bạn bè yêu mến, v́ ngoài cái nghề giúp vui trong các dịp hội hè, c̣n là con một Thầy giáo, nổi tiếng về cái chiêu thích tát tai học tṛ khi Thầy sạch túi, v́ thua mạt chược tối hôm trước.
     Đúng ra tôi chỉ chơi giỏi đàn mandolin, c̣n ca hát th́ tàm tạm, hơi bị ngắn không lên cao xuống thấp được, do mắc chứng hen xuyễn di truyền của Mẹ. Nghề đàn hát của tôi lên tới tột đỉnh là hồi Thầy giáo Phạm duy Nhượng năm 1940, từ Hưng Yên đổi về Thái Nguyên quê tôi và phụ trách dạy lớp Nhất. Thầy tṛ tôi đă có một thời oanh liệt suốt từ năm đó, qua thời Việt minh cướp chính quyền, qua cuộc kháng chiến chống Tây, măi đến cuối năm 51 khi cả hai cùng dinh tê về Hà nội mới thật sự chia tay và chấm dứt.
     Thời gian học trường Phan Chu Trinh tại Thủ đô Thăng Long, tôi cũng có những hoạt động văn nghệ sôi nổi, hậu quả là đă ngây thơ dấn thân vào mối t́nh tay ba với hai nữ sinh, xinh như mộng, tuy hơi phiêu lưu nhưng rất ư là êm ái và cực kỳ... lăng mạn. Nhưng sau khi di cư vào Sài g̣n, từ trường Sư phạm bước ra hành nghề Thầy giáo là tôi giă từ hẳn cái món hát ḥ và chỉ c̣n lo chuyện lấy vợ để xây dựng một mái ấm gia đ́nh, bù lại những năm tháng vất vả lang thang thời kháng chiến.
     Thế là cuộc đời Thầy Đ cứ êm ả trôi đi... theo đúng từng bước như đă diễn tả trong các bài Hồi kư. Cuối cùng do cơ duyên đưa đẩy, tôi rất hạnh phúc được tái ngộ với trường cựu nữ sinh LVD năm 2008 tại quận Cam. Thế rồi cũng do sự t́nh cờ, lần đầu tiên tôi bước chân lên sân khấu hát chung với em Kiều N trên San José năm 2011 và từ đó máu văn nghệ của tôi tưởng như đă bế mạc lại có dịp sống lại trong trái tim khô, nồng nhiệt và vui nhộn như thuở nào, chắc cũng do cái duyên mà thôi.
     Nghề chơi cũng lắm công phu Nhờ có chút vốn văn nghệ nên tôi tập hát lại những bài tiền chiến năm xưa tương đối dễ dàng. Tuy nhiên lúc c̣n trẻ đă ngắn hơi, bây giờ tuổi đă cao nó lại ngắn hơn tí nữa nên rất ư vất vả nhất là những lúc cần phải lên cao để uốn éo giọng ca. Muốn luyện hơi, tôi khai thác thời gian lúc đưa Nàng đi shopping để tập ở parking slot trong lúc nó vắng vẻ. Có lần muốn được hát thoải mái, bèn ra giữa sân thử xem hơi nó tới đâu, th́ được ông security lù lù hiện ra, tưởng tôi khùng đến hỏi thăm, nên đă tự động rút vào trong xe luyện cho an toàn. Thế khi ở nhà th́ tập tành ra sao? Thú thực với quư vị, từ khi biết chơi computer, everything tôi đều thực hiện ở trên giường cả. Tôi mua cái bàn nhỏ của người thường ẩm thực trên giường, đặt cái laptop bên trên, tḥ 2 chân ở bên dưới, thế là làm việc thoải mái: viết bài, tập hát, thu âm... và khi cần th́ ngủ luôn cho khoẻ. Có điều bất tiện là lúc tập hát, rên ư ử làm Nàng khó chịu phán: hát ǵ mà ghê thấy mồ, thôi ra pḥng khách tập cho em khỏi nhức đầu. Tôi bảo: giời ơi, hát nho nhỏ để tập th́ phải rên chứ, nhà nghề như Khánh Ly mà tập ở trên giường th́ cũng như anh mà thôi! Tuy phản kháng vớ vẩn lấy lệ nhưng cuối cùng đành khăn gói ra pḥng khách hành nghề để N vui và cũng khỏi... nhức đầu luôn.
     Khi hát live trên sân khấu, v́ ḿnh đâu phải nhà nghề, mà tiền đâu để đi thu hoài, cái khó là hổng thuộc bài, dù đă hát cả triệu lần rồi. Lư do là già hay quên, có khi chính ḿnh cũng quên cả... ḿnh nữa th́ làm sao nhớ được bài hát. Đứng trên sân khấu, nếu cả cùng cầm giấy th́ không sao, có khi lại vui nữa v́ mấy cái miệng xinh xinh, già trẻ chụm lại gần nhau trông rất nên thơ và... lăng mạn! Nhưng nếu hát ḿnh... ên mà cầm giấy th́ quê quá không chấp nhận được trừ trường hợp là văn nghệ gia đ́nh hay bỏ túi.
     May quá nhờ thông minh? nên tôi có sáng kiến là sẽ học bài lúc đi treadmill ở trong gym. Số là mỗi tuần, N v́ muốn giữ eo và tiện thể giúp tôi, chuyển cái bụng từ "táo" qua "lê" cho đẹp lăo nên bắt buộc hai đứa phải đi tập 3 lần trong gym. Tôi đă lợi dụng thời gian này để vừa cầm giấy học bài, lại vừa đỡ sốt ruột mong cho mau hết giờ, thế là nhất cử mà lưỡng tiện. Tuy nhiên nếu phải tŕnh diễn thật sự để thu h́nh trên sân khấu th́ cũng nên "nhép" như mọi người cho chắc ăn. Thế th́ phải ra pḥng thu âm cho nó chặt phải hông? Quư vị th́ có thể nhưng Thầy Đ th́ No, tại sao?
     Thu âm tại gia Khi cái máu văn nghệ đă sống lại trong trái tim khô th́ tôi bắt đầu thích hát hỏng, và cũng là điều b́nh thường. Có điều hát th́ phải có người nghe nhưng tôi quả là số ăn mày, N của tôi vốn không khoái nghe hát, chỉ thích làm Thơ thôi. Thế th́ ta đành phải thu âm gửi đi, ép những người quen như bà con, bạn bè, học tṛ... chịu khó thưởng thức để ḿnh c̣n có hứng tiếp tục. Vấn đề cốt lơi ở đây là làm sao để biết cách thu âm, đâu phải chuyện dễ dàng, phải không quư vị?
     Cám ơn Nhạc sỹ Nguyễn văn Hà Đúng là duyên giời đưa lại, ngay lúc đó nhạc sỹ N.Hà lại có nhă ư hướng dẫn mọi người trên diễn đàn cách thu âm bài hát bằng comp. Thế là tôi bèn khai thác ngay và được nhạc sỹ giải thích tận t́nh mọi thắc mắc nếu có và vô điều kiện. Xin chân thành cám ơn nhạc sỹ N.Hà một lần nữa. Thế nhưng biết cách làm là một chuyện, thu âm bài hát cho vừa ư lại là chuyện khác nữa và cần phải có kinh nghiệm và trải qua nhiều thử thách gay go.
     Bước đầu tôi vừa đàn, vừa hát, vừa cầm giấy, thật vất vả v́ bị phân tâm quá nhiều, hát chẳng ra cái đám ôn ǵ nhưng cũng vưỡn được nhiều người khen để khuyến khích v́ mới lạ. Cụ ông ngoài 80 mà dám bước chân lên sân khấu của một trường nữ để hát th́ thật là cổ lai hy, không tán thưởng sao được! Tôi c̣n nhớ bài đầu tiên thu âm post trên diễn đàn là "Chiều Tà" hay "Tiếng Thu" của Phạm Duy? Ngay khi mới ra ḷ đều được mọi người khen ngợi nồng nhiệt. Riêng em N.Trinh bên xứ kanguru đă khen nức nở, nào là làn hơi mạnh mẽ như thanh niên, giọng ca truyền cảm giống những ca sỡi già nổi tiếng... làm tôi cảm động và phổng mũi. Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, một sự thực phũ phàng đă từ từ ló dạng.
     Những lời khen tặng dần dần phai nhạt, ch́m lỉm theo tháng ngày và không c̣n để lại một chút dư âm rơi rớt nào nữa. Riêng người đẹp miền cực Nam th́ chỉ thỏ thẻ có một lần duy nhất rồi cũng biến mất một cách âm thầm đầy bí ẩn! Ngoài ra những bạn hữu, con cháu h́nh như cũng chỉ khen lấy lệ độ 1, 2 lần ǵ đó rồi cũng tắt ngúm. Thế nà thế lào?
     Tôi đă thưa với quư vị từ thuở ban đầu là tuy thông minh nhưng tôi lại chậm hiểu, chỉ số IQ c̣n thua Nàng xa lắc. Bi giờ tôi mới ngộ ra một thực tế tuy hơi buồn nhưng lại là sự thật: Mọi người khen ông Thầy chỉ v́ lịch sự mà thôi, chứ có hay ho ǵ mà phải mất th́ giờ để thưởng thức. Nếu muốn nghe hát thật sự th́ thiếu ǵ cd, dvd... của các ca sỹ nhà nghề, phải không quư vị? Tuy nhiên, nếu tôi may mắn hát không quá tệ th́ thỉnh thoảng quư vị cũng nên vô tư mở ra nghe, để khích lệ mầm già và giữ lại trong ḷng một thoáng hương xưa sau khi Thầy cao tuổi đă bước lên chuyến xe cuối cùng của cuộc đời.
     Để khỏi bị lăng quên, từ nay tôi sẽ cố gắng cải thiện giọng hát, thu âm cẩn thận, t́m những bài hát hay để mến tặng tha nhân. Tôi hy vọng sẽ làm vui ḷng mọi người phần nào và không đến nỗi làm quư vị phải quá thất vọng. Xin cám ơn quư vị.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved