www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Dọn Nhà

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Hai đứa tôi dọn về ở cạnh gia đ́nh cô gái út, thuộc tỉnh Hawthorne đă gần môt tháng rồi. Lần đầu tiên, kể từ khi lấy nhau, cũng gần nửa thế kỷ, chúng tôi mới thật sự có đời sống riêng tư, nghĩa là chỉ có hai đứa trong một cái nhà. Ôi, không có ǵ quí hơn độc lập, tự do, lời Bác... mắc gió thật là chí lư.
     Từ khi Bố bước đi bước nữa, gia đ́nh tôi trở nên rắc rối về cái khoản anh em. Tính kỹ lại, chúng tôi thuộc ba ḍng con cả thẩy. Tuy nhiên, anh em tôi là con bà Cả được ở thế thượng phong v́ tôi đă già đầu lại có nhiều thành tích trong việc... trốn Tây! nên được mọi người nể trọng kể cả Bố và D́ thân mến.
     Hồi mới dinh tê vào Hà nội năm 1951, chỉ một ḿnh tôi, nhờ phấn đấu dữ dội mới được Bố cho đi học lại. C̣n em, v́ là phận gái nên thất thế, rồi lại bị cạnh tranh bởi cô con riêng của D́ nên rút cuộc cả hai đều phải ở nhà làm bếp, trông em cho tiện việc sổ sách.
     Năm 1959, sau khi tốt nghiệp trường SP ở Sài g̣n, tôi được thuyên chuyển về dạy tai trường Hoàng Diệu tỉnh Ba Xuyên, và khoảng hơn một năm sau th́ Bố qua đời. Em tôi mất chỗ dựa, lại bị chèn ép giữa đám em có D́ là thủ lănh, nên trốn về sống với tôi để được yên thân cho đến khi tôi lấy vợ. Từ đó công ty ba người sống êm đềm, đoàn kết mí nhau tuy thỉnh thoảng cũng hơi lộn xộn nhưng nhờ tôi vững tay chèo nên ḥa b́nh luôn luôn được ổn định. Thời gian không được bao lâu, sau đám cưới vài tháng tôi đă phải nhập ngũ khoá 16 Thủ đức.  Để tiện việc thăm viếng, gia đ́nh bèn dọn về Sài g̣n và vợ tôi bắt đầu kiếm sống bằng cách sản xuất quần áo con nít đem bán. Một ngày đẹp trời, có người đến xin bàn tay, cô em bèn mau mắn chấp nhận, một phần v́ t́nh thế đă chín mùi, phần nữa cũng do sự cố vấn khôn ngoan của anh chị thân thương. Sống chung mí nhau chỉ một thời gian ngắn, cô em cũng quyết tâm theo lời của Bác... xin ra ở riêng cho vui vẻ cả làng và công ty 3 người đến đây kể như vĩnh viễn tan hàng. May quá chắc do Thượng Đế xếp đặt, trong lúc công ty đang hoạt động th́ vợ chồng tôi cũng thi đua sản xuất được ba tí nhau để quần áo đỡ bị ế, tức là công ty 3 vừa xập tiệm th́ công ty 5 lại tưng bừng khai trương mà không hề gián đoạn. Thế rồi cái công ty 5 này dính với nhau như xi măng cốt sắt, năm này tháng nọ cho măi đến tháng 7 năm 2010 vừa rồi, vợ chồng tôi mới được hoàn toàn giải phóng.
     Đọc đến đây, chắc quí vị đă sốt ruột: Ô hay, đầu đề rơ ràng là "Dọn nhà" mà sao chả thấy giường tủ, bàn ghế ǵ cả vậy! hay đă đi lạc đường chăng? Xin lỗi, tôi phải ṿng vo tam quốc để quí vị thông cảm và mừng cho cho chúng tôi, rút cuộc cho đến cuối cuộc đời th́ cũng được hưởng một chút tự do đích thực dù đă hơi muộn màng. Và bây giờ tôi xin phép được trở lại với đề tài "Dọn nhà".
     Từ khi viết bài tếu "Nhà tôi", Nàng dọa, đ̣i đi Las.Vegas để làm việc th́ tôi đă thấm đ̣n và tự hứa sẽ không bao giờ được... dại như thế nữa. Nhưng than ôi, thân già, đầu óc đă kém minh mẫn, đâu c̣n hơi sức để sáng tác nữa, chỉ lấy bài cũ ra xào lại cho đỡ buồn. Hơn nữa viết bài về dọn nhà th́ làm sao mà không đụng chạm đến Nàng, chẳng lẽ cứ lảm nhảm về giường, tủ, bàn ghế măi th́ quí vị lại chán đâu có thèm đọc. Thôi th́ tôi đành rút lại lời hứa cho khoẻ và đặt tên bài này là: "Bài dại cuối cùng Số 1" để pḥng hờ cho chắc ăn. Trước khi nói về tổ ấm mới, tôi mạn phép, ngược thời gian, kể sơ sơ về cuộc sống của chúng tôi trong căn nhà cũ, dù sao cũng kéo dài đến 16 năm, chắc sẽ có đủ món Hỷ Nộ Ái Ố để mời quí vị cùng thưởng thức.
     Nhà vợ chồng cô gái lớn ở tỉnh Irvine, thuộc loại trung b́nh có 3 pḥng ngủ, 2 pḥng nhỏ,1 pḥng lớn. Lúc chúng tôi dọn về th́ các cháu mới có bé trai đầu tiên chừng 2 tháng. Tưởng đă “gút bai” chợ Trời th́ được nghỉ dài hạn, ai ngờ lại có job mới ngay. Thế là hai đứa chia nhau “tếch ke” em bé, làm bếp, đi chợ, làm vườn, lau nhà... nghĩa là đủ thứ ở trên đời để vợ chồng gia chủ sau khi đi làm về, chỉ việc phè mà thôi. Cũng xin khoe với quí vị là nghề rửa chén của tôi trở thành pro là nhờ được tập luyện nhuần nhuyễn trong thời gian này. Thêm nữa, để bà xă được nghỉ dưỡng sức, ban đêm tôi t́nh nguyện làm overtime như thay tă, pha sữa... di chuyển như robot trong đêm tối mà không hề vấp té. Dạo đó không hiểu sao mắt tôi sáng lắm, nhưng có lẽ hơi lạm dụng nên Trời phạt và bi giờ sau khi được giải phẫu, tôi chỉ c̣n nh́n đời với một con mắt mà thôi.
     Chúng tôi được nhút nhít trong một căn pḥng nhỏ, rất ấm áp v́... thiếu không khí. Một hôm, tự nhiên Nàng có sáng kiến dễ thương là đ̣i ngủ riêng, chê tôi không được... thơm tho. Ái chà, cái chiêu này hay được VC xài lắm, gọi nôm na là "Vắt chanh bỏ vỏ". Thế th́ sao ngày xưa lại khen... như múi mít! Ừ th́ già thường hay ở dơ, ai mà chẳng vậy, nhưng sao lại phũ phàng thế, đâu rồi cũng c̣n đấy chứ! Cụ Bob Dole đă từng lên TV quảng cáo cho hăng Pfizer, khen thuốc tốt lắm mà, chẳng lẽ tôi lại thua cụ Bob! Pḥng đă như cái lỗ mũi, lại kê 2 giường th́ chỗ nào để thở? Hai giường dù loại nhỏ, kê sát vào tường chỉ c̣n hở độ 4 gang tay ở giữa lối đi, nghĩa là nếu cả hai cùng hạ thổ một lúc th́ đụng... đầu gối. Lại c̣n đồ đạc nữa, chỗ nào chứa? Dạ thưa, everything đều được nằm đầy ắp ở dưới gầm giường, thật... dễ nể. Ở giữa pḥng về phía cuối giường c̣n được nhét thêm một cái tủ cao, trên đặt một TV để Nàng coi phim, nghe radio và làm thơ. C̣n đồ nghề của tôi là một dàn nhạc đơn dản gồm 2 speaker đặt 2 bên tủ, thêm một cái receiver và một cái cd changer nữa là đủ bộ. Tất cả những cái lẩm cẩm này bao vây hai đứa chật cứng, nếu có động đất chắc phải nằm chết dí tại chỗ, khỏi chạy đi đâu cho... đời mỏi mệt. Cũng chưa hết, thế cái computer dùng để viết bài hầu quí vị th́ nó ở đâu? cũng lại ở... trên giường mà thôi. Trong khung cảnh ác liệt như vậy mà Nàng vưỡn làm Thơ và kẻ hèn này vưỡn viết bài đều đều để quí vị giải trí th́ quả là đáng... vinh danh lắm.
     Sự thật gọi là 2 cái giường nhưng ngắm kỹ th́ cũng chỉ là một v́ tḥ tay qua là đụng nhau rồi, đâu có cải thiện được tí nào. Nhà chúng tôi lại có duyên được toạ lạc tại một địa điểm nổi tiếng, có hỗn danh là "Nửa đêm,giờ Tư,canh ba", thế nà thế lào? Số là đằng sau nhà có đường rầy xe lửa, cứ 3, 4 giờ sáng là nó chạy sầm sập và hú c̣i ầm ỹ, bố ai mà ngủ được, dậy luôn th́ c̣n sớm quá mà ngủ th́ hổng đặng, vậy th́.... nằm chơi hả! Chúng tôi già rồi th́ hổng nói làm ǵ v́ "Lực bất ṭng tâm" nhưng chúng nó c̣n trẻ sao lại sản xuất ít thế, chỉ mới có 2 thằng cu tí cho đến giờ phút này, hay tại kinh tế suy thoái?
     Cuộc sống ấm áp tứ mùa của chúng tôi cứ dần trôi cho đến 5 năm sau th́ cu tí thứ hai được ra đời và dĩ nhiên cái job trông em bé phải vất vả thêm một mức nữa. Hai cháu ngoại lớn như thổi, năm nay cháu nhớn đă 16, cháu nhỏ lên 10 và chúng nó đă biết đ̣i quyền lợi nghĩa là muốn sở hữu thêm một pḥng nữa, nghĩ cho cùng th́ cũng hợp lư thôi. Ở xứ Mẽo này, gia đ́nh theo định nghĩa chỉ gồm bố,mẹ và con cái, c̣n Ông Bà th́ đi chỗ khác chơi, hơi phũ phàng nhưng v́ sống ở xứ văn minh mà! Chúng tôi đang bối rối, chưa biết tính sao th́ may quá chắc cũng do Thượng Đế an bài, vợ chồng cô gái út xuống thăm thấy vậy bèn sốt sắng mời lên ở căn nhà cũ v́ các cháu mới mua được căn nhà mới cũng ở gần đó. Vợ chồng tôi vốn hiền lành, ăn ở với ai cũng như bát nước đầy, tuy thỉnh thoảng cũng chọc ghẹo Quí Cô chút xíu nên Trời thương, lúc nào cũng có quới nhân phù trợ là đúng dzồi!
     Thế là, một ngày đẹp trời, chúng tôi mỗi đứa một vali, thêm 3 cái máy may, dàn nhạc, phây phây khăn gói kéo nhau lên tổ ấm mới ở tỉnh Hawthorne. Vợ chồng chàng rể lớn c̣n ưu ái tặng thêm cái tủ, TV và luôn cả 2 cái giường cho chúng tôi được ngủ riêng... vĩnh viễn.
     Căn nhà khá lớn,có lầu gồm 4 pḥng ngủ, 2 pḥng khách, 2 rest room và 2 cái bếp do làm thêm, rồi ngăn đôi ra cho 2 gia đ́nh, cùng là bà con thân thích ở chung cho vui. Vợ chồng tôi là bậc trưởng thượng nên được ưu tiên ở phía trước, có vườn bông tương lai sẽ khá nhờ sự chăm sóc của Nàng. Tuy sống chung dưới một mái nhà nhưng hoàn toàn cách biệt, có lối đi riêng thoải mái và hai gia đ́nh ít khi có dịp được diện kiến mí nhau.
     Pḥng ngủ hai đứa tôi có thể kê được tới 3 cái giường, tha hồ mà cựa quậy, ban đêm muốn ḅ qua cũng phải có thời gian. Pḥng khách tương đối rộng, sàn gỗ bóng láng, hiện giờ nếu nhẩy ś lô th́ cũng được 7, 8 cặp v́ đồ đạc gia chủ đă khiêng đi sạch bách. Tôi đề nghị với Nàng kê một sofabed ở pḥng khách, và dàn nhạc của tôi nữa là đủ rồi, c̣n dư chỗ th́ để thở cho bơ những ngày... ấm áp. Cái vụ sofabed này quả thật tôi có ư xấu là dành chỗ sẵn để trốn, pḥng những dịp đi ăn cưới, đêm về cái bụng lộn xộn hổng ngủ được th́ lại... vất vả với Nàng. Pḥng thứ ba chứa 3 cái máy may để Nàng may vá vớ vẩn, ôn lại những kỷ niệm về chợ Trời năm xưa. Thành thật mà nói, tuy Nàng không được dễ chịu với tôi lắm nhưng đối với Quí Cô và các em th́ lại thân ái và rất dễ thương. Lúc mới dọn về, Nàng bảo bây giờ có chỗ riêng tư, Quí Cô và các em, quần áo có sứt chỉ, dây kéo mắc gió hay lên lai quần... cứ đem đến hoàn toàn free, nhưng nếu có nhă ư tặng quà th́ Nàng cũng không để mọi người phải... buồn. Đặc biệt cái mục này mới là đáng tiền: Hễ em nào đang mặc size 6 mà tụt xuống 4 th́ Nàng thưởng, sửa free hoàn toàn không cần quà cáp ǵ cả. C̣n đang size 4 mà lại ḅ lên size 8 th́ ráng chịu, Nàng không chịu sửa v́ ai biểu ăn cho... lắm vào, Trời phạt.
     C̣n phần tôi th́ được quí tử tặng cho cái dvd player chứa được những 300 đĩa mà hiện giờ chỉ mới có độ 20 đĩa thôi,quí vị nào thiếu chỗ th́ tôi cho gửi free. Rồi c̣n cái bếp nữa, hoàn toàn trống rỗng... đang chờ quí vị có ư kiến xây dựng đấy.
     Nói đùa một tí cho vui chứ tôi bây giờ tu rồi, Tham Sân Si chỉ c̣n tí xíu nữa thôi. Bữa nào có dịp mời Quí Cô và các em lại chơi để chúng ta cùng hàn huyên, vui vẻ mí nhau v́ sợ không c̣n kịp nữa đâu!

Chuyện Phiếm
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved