www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Dinh Tê

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Từ chiến dịch Hoàng hoa Thám trở về, tôi lại tiếp tục công tác tại Ty Y Tế Thái Nguyên và vẫn đóng đô tại pḥng Bệnh như xưa. Khi khóa Cứu thương bế mạc, có một số em muốn ở lại phục vụ cho Ty và được Bs Trưởng ty chấp thuận dễ dàng v́ Ty cũng đang thiếu cán bộ.
     Mỗi buổi sáng tôi theo Y Tá Trưởng lên pḥng Khám Bệnh để học hỏi và rút kinh nghiệm. Chúng tôi theo dơi cách thức làm việc cũng như lối đặt câu hỏi với bệnh nhân của Bs trong khi khám bệnh cho dân chúng. Trường hợp phát hiện một bệnh lạ hay một triệu chứng đặc biệt nào đó, ông gọi chúng tôi đến để giải thích thật cặn kẽ và cho chúng tôi thực tập ngay. Tôi được sử dụng ống nghe (stethoscope) để khám phổi rồi lại được khám bụng trực tiếp bằng tay để t́m chỗ đau cho chính xác và c̣n nhiều thứ... hầm bà làng khác nữa. Hồi đó các dụng cụ chưa được tinh xảo nên bệnh nhân phải cởi trần ra mới khám phổi được hoặc phải luồn đồ nghề vào trong áo để nghe, thật là... khó khăn lắm. Riêng tôi th́ hơi vất vả, ngày xưa, tai chỉ quen nghe tiếng đàn, tiếng hát êm ái của các kiều nữ nên bây giờ không phân biệt được tiếng lào sào trong Phổi của bệnh nhân với tiếng lạo sạo của cái áo mặc bên ngoài thành ra đoán bệnh trật lất. Bệnh sưng cuống phổi lại phán là bệnh Lao, bệnh màng Phổi có nước lại bảo là phù thũng... ôi thôi đủ thứ nhầm lẫn. Trong các bệnh về phổi chỉ có một bệnh là tôi khám chính xác nhất và không bao giờ nhầm lẫn là bệnh Hen Xuyễn. Bs bảo bệnh này dễ phát hiện lắm, áp tai sát vào ngực bệnh nhân là được thưởng thức ngay một dàn nhạc giao hưởng đang tŕnh diễn trong đó. Thật ra cái bệnh quỉ quái này ai cũng có thể đoán được, v́ nó lồ lộ ra, từ xa đă thấy bệnh nhân kéo bễ như chim hót và thở hổn hển rồi đâu cần phải có chuyên môn làm ǵ cho rắc rối.
     Buổi chiều tháp tùng Bs đi thăm các bệnh nhân ở pḥng Bệnh: đo nhiệt độ, khám tổng quát, thăm hỏi, an ủi và xem quí vị nào sắp đi... tầu suốt th́ dặn lao công chuẩn bị để khiêng ra Nhà Xác ở ngay bên cạnh pḥng Bệnh rất tiện lợi.
     Hôm đó có một bệnh nhân mới chết về ung thư Gan vừa được mang ra nhà Xác, và là xác vô thừa nhận. Dịp may hiếm có, tôi đă học qua bệnh ung thư Gan và nay muốn được biết tận mắt xem nó ra làm sao, vả lại xác vô thừa nhận th́ không sợ kiện cáo ǵ cả. Chờ đến đêm mới ra tay nhưng lại sợ Ma nên rủ hai nữ Cứu thương đi theo làm phụ tá cho vui vẻ và thêm... can đảm. Tôi bèn mở nhà Kho, lấy ra cái kéo cắt xương vừa dài vừa nặng rồi cùng 2 em gái lẻn ra nhà Xác hành động. Tôi nhờ hai em tiếp tay lôi xác người đàn ông ra ngoài và dùng kéo định cắt xương chỗ chứa cái Gan để coi nhưng chao ôi, vừa đâm kéo vào và chưa kịp cắt th́ một luồng nước đen x́ đă vọt ra hôi thúi kinh khủng làm cả lũ hốt hoảng dắt nhau chạy bỏ quên cả kéo lại. Thật là hú vía nào có thấy Gan Ruột ǵ đâu, toàn là thứ nước đen đen trông dễ sợ.

     Nhà giải phẫu tài tử
     
Chợ Phúc Tŕu chỉ cách Ty Y Tế khoảng 400m theo đường chim bay. Hôm đó là ngày cuối tuần, Bs đi công tác xa, các nhân viên đều nghỉ ở nhà với gia đ́nh, trong bệnh viện lúc đó chỉ có Y Tá trực, tôi và mấy em Cứu thương. V́ là ngày nghỉ nên các em thất nghiệp không biết làm ǵ, phần nữa lại nhớ nhà nên rủ nhau đến chơi với cựu giám đốc khoá huấn luyện cho đỡ buồn. Lúc đó là vào buổi trưa, tôi đang biểu diễn mấy ngón đàn tủ, êm dịu cho các em thưởng thức chợt nghe tiếng máy bay xa xa, rồi tiếng kẻng, tiếng trống báo động, thế là tất cả vội vă chui ngay vào hầm trú ẩn ở sát bên pḥng Bệnh. Liền sau đó tiếng bom nổ ầm ầm làm rung chuyển cả pḥng Bệnh và mấy người bên ngoài cho biết máy bay đang ném bom vào giữa phiên chợ Phúc Tŕu. 
     Khoảng nửa tiếng sau, người ta lượt khiêng những người bị thương, máu me bê bết vào pḥng Bệnh, không đủ chỗ phải để nằm la liệt cả ở ngoài sân trông thật thê thảm. V́ Bs và Y Tá trưởng đều vắng mặt nên mọi người cùng đồng ư theo lệnh của Y Tá Liên khu, tức là... tui. Thật là tai bay vạ gió, chung qui cũng chỉ tại tứ cố vô thân, phải chui vào đây ở nhờ Nhà nước nên mới bị đẩy vào trường hợp khốn khổ thế này. Tôi bèn sai một em đi lấy đồ nghề của Bs ra cho tôi mặc: nón, áo choàng đàng hoàng và trắng toát từ trên xuống dưới trông cũng y như Bs thứ thiệt vậy. Sau đó tôi đi xem xét cẩn thận từng người, đánh giá và xếp loại. Nếu vết thương nhẹ, có thể cầm máu dễ dàng th́ các em chia nhau ra băng bó cấp tốc ngay. C̣n nếu thương tích nặng, xương ḷi ra và nát bét không thể cầm máu được th́ lúc đó chính tui phải ra tay, nghĩa là giải phẫu, v́ không c̣n sự lựa chọn nào nữa.
     Đến đây chắc quí bạn cười thầm, đúng là Bắc kỳ nói... phét, băng cái đầu gối c̣n không xong nay lại đ̣i giải phẫu. Thưa quí vị, trên cơi đời này thiếu ǵ chuyện nghịch lư như vậy, sự thực nó như thế này: băng đầu gối cần sự khéo léo, phải có lớp lang tử tế, c̣n cưa chân tay th́ dễ ợt, xoẹt một cái là xong ngay.
     Trong những dịp làm phụ tá cho Bs về mổ xẻ, tôi cũng học được một số kinh nghiệm. Nếu là mổ Bụng th́ chịu thua v́ nó rắc rối, phức tạp, nhưng nếu cưa chân tay th́ tương đối giản dị nếu ta lờ đi những kiến thức căn bản về môn Cơ Thể Học (anatomy). Chỉ có một điều tối quan trọng là khi cưa xong phải có đủ da phủ lên trên chỗ cưa để khâu lại cho kín không được để ḷi thịt ra. Dĩ nhiên nếu là Bs th́ c̣n phải săn sóc đến giây thần kinh, gân, mạch máu... nhưng tui th́ vô tư bỏ qua v́ có được học đâu mà dám sờ tới.
     Thế là một nồi nước sôi được đem lên và dao, kéo, kẹp, cưa... được bỏ tuốt luốt vào. Nạn nhân chỉ được tiêm thuốc tê ở chỗ chân sắp cưa, không có thuốc mê nên sẽ đau lắm. Sau khi được sát trùng đầy đủ, và buộc chặt phía trên để cầm máu, rồi Bs, à quên tui, tay đeo găng, lấy mắt ước lượng chỗ da cần để dành lại, sau đó tay cầm cưa, tay nắm chân có phụ tá giúp thêm, dùng sức mạnh cưa từ từ rồi đến xoẹt một cái là... hoàn tất. Ngay tức th́, một em lẹ làng dùng kim chỉ khâu ngay lại, nếu dư da th́ cắt bớt c̣n thiếu th́ ít khi xẩy ra v́ tôi rất cẩn thận, thà để dư th́ cắt bớt chứ thiếu th́ phải... cưa lại!
     Mấy hôm sau khi Bs trở về, tôi báo cáo lại diễn tiến sự việc đă xẩy ra, Bs khen tôi nhanh trí và tháo vát, tuy nhiên v́ làm liều nên đa số các nạn nhân khi về nhà sẽ kẻ chết người thành tật và không c̣n sử dụng được chân tay giả nữa. Bs biết tôi buồn nên an ủi: nếu không làm vậy th́ không cầm được máu và nạn nhân cũng sẽ chết, thôi th́ thà sống mà tàn tật c̣n hơn là về chầu Tổ tiên sớm.
     Từ khi tham gia kháng chiến đến nay tôi đă trải qua 2 trận ném bom dữ dội, một trận ở chợ Đức Thắng thuộc tỉnh Bắc Giang và một trận ở chợ Phúc Tŕu ở ngay chỗ tôi đang làm việc. Trận trước th́ trong khi băng bó, máu me dính đầy người, trận sau th́ cưa chân cưa tay cũng máu chẩy chan hoà nên sau này tôi bị dị ứng với máu. Hễ trông thấy máu là chóng mặt, nhức đầu muốn xỉu, v́ thế cứ thấy tiết canh  chạy đâu có dám ăn dù là món ruột của dân Bắc kỳ.

     Y Tá dân công
     Chiến sự tiếp tục ác liêt, đường xá, cầu cống bị oanh tạc khắp nơi gần như không c̣n sử dụng được nữa."Chiến dịch dân công làm đường" được mở ra mục đích để sửa chữa lại cầu, đường, từ Thái Nguyên đến Bắc kạn nhằm phục vụ cho Quốc pḥng.
Tất cả mọi công dân không phân biệt giới tính ở trong tuổi qui định đều phải tham gia với lương thực tự túc trong 10 ngày?. Tôi được Ty Y Tế biệt phái sang làm việc cho Sở Công chánh và quăng đường trách nhiệm là từ Thái Nguyên đến Chợ Mới, nghĩa là khoảng một nửa đường. Nhiệm vụ của tôi là săn sóc sức khoẻ cho dân công nhưng thực ra chỉ là phát một số thuốc trị các bệnh thông thường như sốt rét, ghẻ lở ,đau bụng..v...v.
     Mỗi tháng Sở Công chánh cấp cho một số thuốc nhất định trong đó chỉ có thuốc sốt rét kư ninh vàng là giá trị nhất. Số lượng dân công trên quăng đường phụ trách là bao nhiêu tôi không rơ, nhưng đặc biệt, tất cả đều phải làm việc vào ban đêm để tránh máy bay c̣n ban ngày th́ phân tán ra 2 bên đường, tạm trú và sinh hoạt trong những lều dựng sơ sài bằng lá. Hàng ngày, lưng đeo balô, tay xách túi thuốc, tôi di chuyển hàng mấy chục cây số bằng lô ca chân để phát thuốc cho dân công dọc theo 2 bên đường. Ban đêm th́ ngủ ở những quán bán thực phẩm nằm rải rác trên đường đi nghĩa là cơm hàng cháo chợ... dài dài.
     Thời gian này tôi đă liên lạc được với Bố ở Hà nội và được tiếp tế khá đầy đủ qua người làng Yên Mẫn tỉnh Bắc Ninh. Phần nữa, mỗi tháng tôi được phát 10 ngàn viên kư ninh vàng th́ tôi bán phăng ngay 5 ngàn viên cho cô hàng xén ở chợ đêm tại thị xă để lấy tiền tẩm bổ cho bơ những ngày cơ cực. Viết đến đây tôi lại thấy ân hận và lương tâm không được yên ổn v́ số thuốc bán đi để ăn Phở đă làm nhiều người bị Sốt rét, dù có được chữa cũng không thể khỏi hẳn v́ lư do như sau: một liều thuốc chữa bệnh sốt rét là 15 viên kư ninh, uống 5 ngày mỗi ngày 3 viên nhưng tôi chỉ phát mỗi ngày có 2 viên kư ninh và 1 viên Alsta (placebo) th́ làm sao dứt bệnh được.
     Sau khi đă để dành được một số tiền kha khá, máu tạch tạch sè (tiểu tư sản) bỗng nổi dậy, tôi tậu luôn một xe đạp để cặp gị đỡ khổ kèm thêm cái đồng hồ Wyler cho... le lói và chỉ c̣n thiếu cái radio nữa là đủ bộ: Đồng, Đài, Đạp. Thế mới biết cái bản chất tiểu tư sản rất khó thay đổi. Khi thấy khó khăn nó trốn thật kỹ vào trong bóng tối, khi có cơ hội lại xông ngay ra tức th́ và cứ như thế... muôn năm.

     Chợ đêm Thái Nguyên
     Trên những đống hoang tàn, đổ nát v́ tiêu thổ của thị xă Thái Nguyên, hàng đêm mọc lên một cái chợ, đèn đuốc lập loè như hội hoa đăng, thôi th́ đủ thứ hầm bà làng được bầy ra bán. Từ hàng nội hoá như đôi dép, cái chổi, nồi đất... đến hàng ngoại được tuôn ra từ vùng Tề (Hà nội) như kem đánh răng, bút máy, đồng hồ... thật là trăm hoa đua nở, người người đi mua. C̣n những quán hàng bán thức ăn th́ ôi thôi thật là phong phú và ngon hết xẩy: nào là nem rán, bún chả, bún riêu, phở, xôi chè... không thể kể hết được. Có một điều trở ngại là các quán hàng chiếm những vị trí rất độc đáo và không có trật tự ǵ cả: cái th́ lù lù ở trên đồi, cái th́ ẩn hiện trong những hầm hố để trốn máy bay lúc ban ngày, cái th́ nằm ngay trong những căn nhà đổ nát nhưng c̣n chui vào được. V́ thế khi xơi xong món bún chả, muốn tráng miệng bằng xôi chè th́ phải ṃ mẫm hơi xa và nếu là người lạ th́ đành nhịn luôn.
     Mỗi tháng cứ vào tuần thứ nhất là tôi đến sở Công chánh để lănh thuốc. Ngay đêm hôm đó, tôi ṃ ngay ra chợ t́m cô hàng xén quen thuộc để đổi kư ninh vàng lấy tiền ngân hàng và sau đó là làm thoả măn cái dạ dầy như thường lệ.

     Một chuyện t́nh buồn
     Một đêm kia, tôi đang lang thang trong chợ th́ gập ông người quen mời về nhà chơi. Ngày xưa lúc chưa chiến tranh, hai gia đ́nh chúng tôi ở sát cạnh nhau và là hàng xóm rất thân thiện. Gia đ́nh ông gốc Trung hoa, chuyên trị bán nước mắm đủ loại, cung cấp cho cư dân trong thị xă. Lúc đó tôi độ 7, 8 tuổi, buổi chiều thích trốn nhà qua bên đó để xem các cô Tầu múa và hát bài "Đêm Trung hoa" rất hấp dẫn. Các cô cũng trạc tuổi tôi và là Tầu đặc nhưng thật xinh đẹp, làm tôi mê tít và chỉ ước ao được lấy một cô làm vợ.
     Sau khi trà nước, hàn huyên, ông gọi một thiếu nữ ra giới thiệu với tôi. Đây là em H, cháu của tôi, chắc anh biết v́ nhà ở cạnh nhau và năm xưa anh hay qua nhà xem em múa đó mà. Thật tội nghiệp, chính em H là người tôi mơ tưởng và ước ao th́ nay đang đứng trước mặt tôi: một thiếu nữ đang độ xuân th́, vẫn khuôn mặt kiều diễm đó, nét quyến c̣n vương trong đôi mắt buồn, chỉ tiếc là chân tay nàng hơi bị... khảm xà cừ (nhiều sẹo) v́ thiếu dinh dưỡng. Trong thời chiến, thực phẩm thường không có đủ sinh tố nên dễ mắc bệnh ghẻ lở, khi khỏi hay để lại những cái sẹo đôi khi rất sâu.
     Ông buồn bă nói: "Em hiện nay tứ cố vô thân, tôi đem về nuôi nhưng loạn lạc ai cũng đói cả, mà em th́ chẳng có nghề ngỗng ǵ, lại yếu đuối thân gái dậm trường, anh có giúp được ǵ cho em không?".Tôi hiểu ư là ông muốn tôi khiêng em đi theo cho tiện sổ sách nhưng than ôi, ốc c̣n không mang nổi ḿnh ốc, làm sao tôi khiêng nổi, chắc là... nặng lắm!. Hơn nữa em tứ cố vô thân, thêm tôi vào là bát cố vô thân th́ chết dzồi. Tôi đành ngậm ngùi giúp ông một số tiền, để ông tiếp tục nuôi em cho đến khi kháng chiến thành công!
     Trong thời kháng chiến, Thái Nguyên là đất Thánh, nhà văn Nguyễn Tuân đă đặt tên như vậy. Tất cả những cơ quan đầu năo của Nhà nước, đa số đều đóng đô ở đâu đó trong phạm vi của tỉnh. Ban ngày cũng như ban đêm, các cán bộ, bộ đội... qua lại nhộn nhịp, đông đảo. Những quán ăn mọc lên khá nhiều để phục vụ cái dạ dầy, trong đó có quán của bà Cát Thành Long (Nguyễn thị Năm) là được chiếu cố tận t́nh v́ ngon và rẻ. Tuy nhiên cũng có những hạn chế, h́nh như chỉ có cán bộ, nhân viên cơ quan... mới được vào ăn mà thôi. Hôm đó, t́nh cờ tôi được một đàn anh dẫn vào để thưởng thức, đúng là ngon tuyệt, 3 món chỉ có 3 đồng. Vậy bà CTL là ai mà lại dành cảm t́nh đặc biệt cho Nhà nước như vậy?
     CTL là một đại điền chủ rất nổi tiếng ở tỉnh Thái Nguyên. Trong thời kỳ bí mật, chính bà đă nuôi dưỡng, che dấu những cán bộ cao cấp của Việt Minh, và ủng hộ rất nhiều tài sản cho Nhà nước trong thời kháng chiến. H́nh như bà có 2 người con trai là cán bộ cao cấp phục vụ trong quân đội VM. Nhờ có công với VM nên bà được xếp vào loại Địa chủ Kháng chiến, nhưng than ôi trong thời kỳ Cải cách ruộng đất, chính bà là người đầu tiên đă bị đem ra xử bắn để phát động phong trào, thật là tàn nhẫn, vô nhân đạo. Tôi không được chứng kiến cuộc xử án này v́ lúc đó đă dinh tê vào Hà nội rồi

     Tuần phủ Cung đ́nh Vận
     Ông CĐV là tuần phủ, là quan đầu tỉnh, cao hơn tri huyện một bậc. Ông rất ghét Việt Minh và thủ tiêu VM cũng hơi nhiều. Chính tôi đă nh́n tận mắt xác của một VM được phơi ra cho dân chúng coi trên một ngọn đồi gần thị xă. Ông có một vệ sỹ tên Cửu Th́nh, rất giỏi vơ, có thể phi thân lên mái nhà như chơi, theo lời đồn. Tôi đă có lần được hân hạnh vào Phủ tŕnh diễn văn nghệ cho gia đ́nh quan phủ thưởng thức, dưới sự hướng dẫn của thầy Phạm duy Nhượng. Hôm đó, tôi c̣n nhớ đă hát bài Đêm Thu của Đặng thế Phong, Thầy đệm đàn guitar và một thiếu nữ kéo violin phụ hoạ, được quan phủ và các khán giả khen ngợi nồng nhiệt.
     Ngày VM cướp chính quyền, tuần phủ CĐV bị đem ra xử bắn tại băi tập (stade) của thị xă Thái Nguyên và tôi đă được chứng kiến vụ xử từ đầu đến cuối. H́nh như gia đ́nh của phạm nhân cũng có mặt và đă được đem xác về chôn.

     Dinh Tê
     "
Chiến dịch dân công làm đường" đă hoàn tất và tôi được trả về nhiệm sở cũ tức là Ty Y Tế Thái Nguyên.
Lúc bắt đầu nhận công tác tôi vốn là vô sản chân chính, nhưng khi trở về lại biến thành tư sản thực thụ, v́ lúc này tôi đă làm chủ được Đồng Đạp chỉ c̣n thiếu Đài nữa là lên chính ngạch ngay. Mấy bạn đồng nghiệp nhất là mấy em Cứu thương tỏ vẻ khâm phục ra mặt, đồng thời dư âm không đẹp về cái vụ mặt dầy, ăn quà ghi sổ nợ ngày xưa nay đă tan biến hẳn trong tâm tư mọi người.
     Chỉ riêng Bs Trưởng Ty và Y Tá trưởng, vốn là cáo già, nên hơi nghi ngờ về sự thay đổi bản chất của tôi, v́ nó bất thường và quá nhanh. Tôi phải cố giải thích là nhờ tiếp tế của Bố nên mới được chuyển biến tốt như vậy, cuối cùng th́ mọi người đều thông cảm, riêng ông Y Tá trưởng th́ tôi ưu ái lôi ra quán đăi một chầu Bún riêu để không c̣n nghĩ ngợi vớ vẩn ǵ nữa.
     Trong thời gian tôi làm Y Tá Dân công th́ một đồng nghiệp khác lại được phụ trách quăng đường từ Chợ mới đến Bắc kạn, nghĩa là nửa phía trên. Thỉnh thoảng anh em gặp nhau, trao đổi kinh nghiệm, có lần anh cho biết người yêu năm xưa của tôi đă làm đám cưới với một Quân Y sỹ ở Bắc kạn rồi. Mới nghe tôi cũng hơi buồn nhưng suy nghĩ lại th́ đó cũng là điều tự nhiên thôi. Trong thời kháng chiến, sự liên lạc thư từ với nhau đă khó khăn và muốn gặp nhau lại càng khó hơn nữa.Trong bài thơ "Mầu tím hoa sim" của thi sĩ Hữu Loan , có nói đến chuyện 3 người anh của nàng đă nhận được 2 bức thư của gia đ́nh th́ thư báo tin nàng Chết đi trước và thư báo tin đám Cưới lại đi sau. Vả lại Xa mặt Cách ḷng là đúng dzồi có ǵ phải thắc mắc.
     Ngày buồn rồi cũng qua mau. Một hôm Bs Trưởng ty kêu tôi vào nói: chú đă trưởng thành và kinh nghiệm nghề nghiệp cũng khá vững, tôi cử chú làm Trưởng pḥng Phát thuốc huyện Định Hóa và cho chú 3 ngày để chuẩn bị. Chao ôi, tin này buồn cũng không kém ǵ tin nàng đi lấy chồng v́ Định Hóa là cái huyện xa lắc xa lơ, khỉ ho c̣ gáy, cư dân toàn là Thổ, Mán, Mường... không hà. Thế là, từ nay c̣n đâu những ngày vàng, vui vẻ đàn hát với các người đẹp Cứu thương, rồi lại c̣n bún chả, nem rán, bún ốc, xôi chè... ai ăn đây!
     Lệnh là lệnh không thể trốn được, sau 3 ngày tôi đành khăn gói leo lên cái xe đạp mới mua, trực chỉ vượt đèo qua suối để lên miền sơn cước làm bạn với núi rừng âm u và với những cô Thổ chân voi năm nào. Đạp xe từ sáng sớm đến chiều tối mới tới trụ sở Uỷ ban Hành chính Huyện, liên lạc viên đưa đến Pḥng phát thuốc để tạm trú. Tới nơi chúng tôi được gặp cô nữ Hộ sinh hiện đang trú ngụ tại pḥng và tôi tự giới thiệu là Trưởng pḥng Phát thuốc mới được bổ nhiệm. Tôi chào cô và thấy thấp thoáng h́nh như cô cũng đang có... bầu cho hợp với nghề nghiệp cao quí của cô.
     Cuối tháng tôi trở về Ty để lănh lương cho cả 2 người và trước khi lên đường, ghé qua chợ xơi một bát phở Vịt cho đỡ nhớ... Phở Ḅ. Trong thời gian ở Ty tôi đă được người làng báo tin với lời nhắn của Bố: vào Hà nội, tôi sẽ được ăn học tử tế, c̣n đi theo kháng chiến th́ Bố từ luôn, tiếp tế kể như chấm dứt... từ đây.
     Than ôi, người Yêu đi lấy chồng, cái dạ dầy th́ sắp bị đe doạ, cả một tương lai đen tối đang chờ tôi ở trước mặt. Thế là sau khi tính toán cẩn thận về đủ mọi phương diện, tôi quyết định chọn con đường: Dinh Tê.
     Buổi sáng hôm đó là vào cuối Thu, gió đă bắt đầu se lạnh, tôi buồn bă từ biệt đồng nghiệp và các em gái Cứu thương, rồi âm thầm đạp xe, thay v́ ngược lên phía Bắc để trở về nhiệm sở th́ lại xuôi về huyện Phú B́nh gần vùng Tề, nơi có bạn đồng môn thân thiết hiện đang là Trưởng pḥng Phát thuốc. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, tôi thú thực cho biết ư định Dinh Tê của ḿnh, anh cũng không cản và chúc tôi may mắn trong cuộc sống mới ở Hà nội. Tôi tặng lại anh cái xe đạp làm kỷ niệm và khi chia tay tôi chỉ c̣n một điều ân hận trong ḷng là lương tháng của cô nữ Hộ sinh chúng tôi đă lỡ xài hết trong lúc vui vẻ vào những ngày cuối cùng và tiếc rằng không c̣n có cơ hội nào để hoàn lại cho... khổ chủ.

Hồi kư
Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved