www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Đám Cưới… Lịch Sử

Thầy Nguyễn ngọc Đường

     Năm 1959, tốt nghiệp ở trường Sư Phạm ra, tôi được chuyển về dạy tại trường trung học Khánh Hưng, thuộc tỉnh Ba Xuyên, cách Sài g̣n khoảng 231km về phía Tây. Dân cư trong tỉnh hồi đó thưa thớt, gồm nhiều thành phần như Miên, Trung hoa, Minh hương, Kinh... sống chung ḥa hợp, gắn bó với nhau từ nhiều đời. Đă lâu lắm, có lẽ gần 20 năm tôi mới có dịp được sống trong khung cảnh một tỉnh lỵ nhỏ bé, êm đềm giống như tỉnh Thái Nguyên, quê tôi năm xưa. Sinh hoạt của dân thị thành gần như tụ họp vào con đường chính ở giữa tỉnh gọi là đường Hai Bà Trưng, giới hạn ở 2 đầu bằng 2 cây cầu: cầu Quay hướng về quốc lộ đi Sài g̣n, cầu c̣n lại dẫn sang khu hành chính, nơi tập trung những cơ quan của Nhà nước.
     Trường Trung học Khánh Hưng, tọa lạc tại khu vực gần đường Hai Bà Trưng, có đến lớp đệ Ngũ là cao nhất. V́ số lượng học sinh c̣n ít ỏi nên nam nữ thường được xếp học chung với nhau.
     Hồi đó, tôi ở trọ nhà ông Trưởng ty Bưu điện cùng với Thầy Nguyễn bá Vĩnh, ăn cơm tháng ở tiệm ăn Tân Huê và đi bộ đến trường để dạy học. Cả tỉnh chỉ có trường Khánh Hưng là Trung học công lập, ngoài ra là các trường tư thục như Phụ huynh,Trần Văn, Nguyễn Du, Tabert...
     Trường Khánh Hưng sau một thời gian phát triển, đến năm 61 được đổi tên thành trường Trung học Hoàng Diệu, do Thầy Bùi văn Nên làm Hiệu Trưởng. Hồi đó toàn thể nhân viên, lưa thưa độ vài chục người kể cả Thày Cô giáo. Thật ra, duy nhất chỉ có một Cô giáo dạy Nữ công là Cô Lư thị Chất, sau này cũng chính là Bà Mai của vợ chồng chúng tôi.
     Đời sống công chức tỉnh lẻ thật buồn chán, một ngày như mọi ngày... Những hôm cuối tuần, hay ngày lễ, các công tư chức gồm luôn cả thầy giáo, thường gặp nhau để nhậu lai rai, đánh cờ hay đánh bài giải trí. Danh lam, thắng cảnh trong tỉnh cũng chẳng có bao nhiêu, đi vài lần là cạn láng. Muốn vui vẻ chỉ c̣n cách lên xe đ̣ trở về thăm lại Sài thành hoa lệ mà thôi. Nhưng than ôi, đường quá xa xôi, phải lội bộ qua 2 cái phà, một cái ở bến Cần thơ và cái c̣n lại ở bến Mỹ thuận. Thế rồi lại c̣n nạn kẹt xe, có khi đến đêm mới tới Sài g̣n và lúc đó chỉ có nước mắc mùng đi ngủ cho tiện việc sổ sách.
     Học sinh trong tỉnh thường là con các công tư chức, thương gia, nông gia, gia đ́nh khá giả... đa số đều được cắp sách đi học tại các trường Trung học công lập hay tư thục. Ở tỉnh nhỏ và các vùng thôn quê, các em thường được bố mẹ cho đi học rất muộn, có khi 14, 15 tuổi mới vào học lớp đệ Thất. Lúc được bổ về trường, đầu tiên tôi dạy Toán lớp đệ Ngũ, sau đó cứ mỗi năm Thầy tṛ lại kéo nhau cùng lên lớp cho đến lớp đệ Tam th́ tôi được lệnh nhập ngũ, học khoá 16 trường sĩ quan Trừ bị Thủ đức. Sau này v́ đường xa cách trở, tôi ít có dịp được trở về thăm lại ngôi trường xưa. Nơi đây cũng là quê vợ thân yêu, với bao kỷ niệm đầm ấm khó quên, từ lúc mới bước chân vào nghề dạy học cho đến khi lập gia đ́nh.
     Năm 1961 tôi đă 30 tuổi, nhưng trên giấy tờ mới có 26 thôi và cho đến bây giờ, ở Mỹ, cái tuổi giả đó tôi vẫn c̣n giữ nguyên. Đến đây chắc quí bạn thắc mắc: năm xưa Bố khai tụt tuổi là để ăn phụ cấp của Tây, sao lúc vượt biên ở trại tị nạn không khai lại để được ăn tiền già sớm hơn, rơ thật đại... ngu. Trời ơi, nếu tôi khôn như bây giờ th́ hồi ở trại tôi c̣n tăng thêm độ 10 tuổi nữa để qua Mỹ ăn tiền già luôn khỏi phải đi cầy cho khoẻ. Nhưng sự thể đâu có giản dị như vậy. Lúc c̣n trong trại tù, nghe ở bên ngoài họ đồn mấy ông cải tạo khi qua Mỹ đều được lănh lương hồi tố, nghĩa là coi như đi làm, không mất tháng nào cả. Thế th́ khùng hay sao mà đi khai lại? Rồi, cũng tin đồn, Mỹ nó c̣n ưu ái cho xe đi, nhà ở, job thơm nữa... ai hưởng? Nói tóm lại chẳng qua là tại cái số... ăn mày nên mất toi 4 năm tiền già, tiếc hùi hụi.
     Những hôm cuối tuần, ngoài trời mưa gió dầm dề, không đi đâu được, nằm thui thủi như một con chó con. Buồn mà không biết tâm sự cùng ai, tôi chợt nẩy ra một ư nghī tuyệt vời là tại sao không lấy vợ nhỉ? Thanh niên 30 tuổi, tràn đầy nhựa sống, có nghề nghiệp vững chắc, Thầy giáo tỉnh lẻ cũng oai lắm, chẳng nhẽ lại ế vợ? Phần nữa, cũng quan trọng không kém là nếu không lập gia đ́nh, ngộ nhỡ lăn đùng ra chết lăng nhách th́ lấy ai nối dơi tông đường? V́ những lư do chắc nịch như trên nên tôi bèn âm thầm đặt kế hoạch, tính toán cẩn thận sao cho đạt mục đich tối hậu - Lấy Vợ.
     Nói thật với quí bạn, đến thời gian này tôi vẫn là vô sản chân chính dù đă được sống ở vùng tự do đến tận 10 năm rồi. Sau khi Bố qua đời, tài sản nếu có, chắc cũng chẳng bao nhiêu! Và tiền hưu trí của ông, dĩ nhiên đă được D́ (vợ kế) và các em cẩn thận giữ hộ nên tôi khoẻ re, đi đâu cũng chỉ một va li nhẹ nhơm, chẳng hề vương víu bụi trần. Hành trang kể ra cũng khá hơn hồi ở trong rừng Việt bắc, thêm được vài bộ, nhưng tiền bạc th́ lúc nào cũng chỉ đủ để tiêu vặt. Hồi c̣n học ở trường CĐSP th́ có học bổng đủ xài. Khi đi dậy học th́ lương tháng hơi dư, và tôi đă gửi hết vào quỹ tiết kiệm để dành, pḥng hờ cho việc cưới vợ sau này.
     Bỗng vào một đêm thứ Bẩy, tôi lên cơn sốt rét rất nặng, có thể thuộc loại cấp tính, do hậu quả của những năm đi kháng chiến ở trong rừng. Nằm rên hừ hừ trên giường, chung quanh không có ai… tất cả đều vắng lặng như tờ. Ông bạn cùng pḥng đă về Sài g̣n từ sớm để thăm gia đ́nh, nghĩa là thế giới lúc đó chỉ có một ḿnh ta với cái giường đang rung chuyển… Ôi! cô đơn dễ sợ. Cũng may gia đ́nh ông chủ nhà, tức là ông Trưởng ty Bưu điện, có nuôi một em nhỏ để sai vặt nên tôi cũng nhờ cậy được chút đỉnh như nấu cháo, pha trà... Tuy nhiên, kể từ giờ phút đó, ư chí Lấy Vợ của tôi lại càng nung nấu dữ dội và quyết tâm thực hiện cho bằng được.
     Sau khi đă suy nghĩ thật kỹ và rút được những kinh nghiệm đau thương trong các cuộc t́nh thoáng qua, tôi bèn hoạch định các bước tiến như sau: T́m Vợ - Nhờ người mai mối - Cưới cấp tốc - Rút lẹ.
1- T́m vợ: Ở tỉnh nhỏ, các cô gái có nhan sắc ưa nh́n, đa số đều là nữ sinh trong các trường Trung học cả. Vậy th́ c̣n t́m đâu nữa đây? Vả lại, đi đâu loanh quanh cho... đời mỏi mệt. Tính tôi vốn nhát lại lười, không bao giờ chủ động trong vấn đề t́nh cảm cả. Khi giao du thân mật với người khác phái, về đường dài, các nàng dễ bị thất vọng và thường rút lui trước v́ hay bị chờ… quá lâu. Bản chất th́ không thay đổi được, nên tôi đành áp dụng chiến thuật “liều”. Nghĩa là âm thầm t́m người đẹp mà tôi ưng ư trong một thời gian nào đó rồi nhờ người mai mối đến thẳng gia đ́nh để thăm ḍ ư kiến mà không qua giai đoạn hẹn ḥ vớ vẩn. Trường hợp sau, rất dễ bị mang tiếng lại có thể nguy hiểm! Nếu xui xẻo bị học tṛ tinh nghich, bắt quả tang trong một phút sơ hở nào đó th́ quả là… vỡ nợ. Về lịch sử ái t́nh, tôi thường đóng vai dại khờ. Chỉ có lần này là tôi có quyết định tương đối khôn ngoan một chút. Vả lại các cụ thường khuyên con cháu: “Trai khôn chọn vợ chợ đông” cơ mà! Một vấn đề nữa được đặt ra: có cần phải né trường ḿnh đang dạy không? Cũng không cần thiết, v́ tại sao cây nhà lá vườn không... yêu trước cho tiện nhỉ? Tiếp xúc với nhau nhiều, nh́n nhau cả ngày, dĩ nhiên cảm thông với nhau dễ dàng hơn chứ! Thôi... xin quí vị đừng khó khăn lẩm cẩm nữa, cho tôi được... thoải mái một tí nhé.
     Năm đầu tiên được chuyển về trường, tôi may mắn được dạy ngay lớp đệ Ngũ toàn là các nữ sinh không hà, chắc cũng lại do... duyên số! Tuy mới đệ Ngũ, nhưng các em có dáng dấp và nẩy nở như những thiếu nữ đă trưởng thành. V́ sống ở tỉnh nhỏ nên gia đ́nh cho đi học rất trễ, có em lúc đó xuân xanh đă mấp mé 17, 18 nghĩa là có thể... lấy chồng được rồi ! Trong lớp, tôi để ư đến một thiếu nữ, tính nết hiền lành, thông minh, và ngoại h́nh th́ rất... ưa nh́n. Tôi theo dơi em thật cẩn thận và dĩ nhiên nàng cũng linh cảm thấy như thế v́ ái t́nh đâu cần phải nói nhiều cho phí năng lực, chỉ cần nh́n thấy nhau là... đủ rồi. Đến khi nàng bước chân lên lớp đệ Tứ th́ tôi cảm thấy là thời gian đă chín mùi, không nên chờ đợi thêm nữa. Lư do, ngộ nhỡ có anh công chức phải... gió nào đó khiêng trầu cau âm thầm đến xin bàn tay nàng trước th́ hoá ra ḿnh kư cóp cho cọp nó xơi hả? Đời tôi đă dại nhiều rồi nên lần này đành phải tấn công chớp nhoáng cho chắc ăn vậy. Cũng xin nhắc nhở quư vị là ở cái tỉnh nhỏ xíu thời đó, có cô gái nào xinh xắn, dễ coi là cả tỉnh đều chĩa mũi dùi vào hết. Nếu không mau chân tới lẹ là nếm mùi đau thương ngay.
     Đến đây lại có người thắc mắc: thế trong tỉnh hết phụ nữ rồi hay sao mà lại đi chấm nữ sinh, dễ bị người đời dị nghị lắm? Ối giời, các em công chức th́ vừa old vừa ugly... C̣n gái thôn quê th́ chân tay to thù lù, lấy về khi nóng giận, dễ được xơi đ̣n củi tạ lắm! Thôi mọi người đừng xúi dại kẻ hèn nữa, xin cho Thầy giáo hai chữ b́nh yên!
2- Nhờ người làm Bà Mai: Sau khi được người đẹp ưng thuận ngầm bằng ánh mắt nụ cười, tôi bèn năn ni nhờ cô Lư Thị Chất, Giáo viên Nữ công, thay mặt tôi, đến gặp gia đ́nh để ngỏ lời cầu hôn với Nàng. Sau một tuần lễ hồi hộp, chờ đợi trong tinh thần căng thẳng… Cuối cùng th́ tôi và cô em đă nhận được tin vui từ Bà Mai, là cả đại gia đ́nh đă nhất chí chấp thuận cho Nàng được theo tôi về dinh để xây dựng tổ ấm.
     Có thể cũng nhờ duyên số, nên Nàng và gia đ́nh đều ưng thuận cho định ngày Lễ Hỏi sớm, theo gợi ư của chú Rể. Riêng tôi c̣n có một ưu điểm dễ thương là Nàng sẽ không phải làm Dâu một ngày nào cả. Bố Mẹ tôi đều đă qua đời và hiện giờ chỉ có cô em ruột là c̣n sống bên cạnh thôi. Ngày xưa, các bà mẹ thường cưng con gái, muốn tránh cho con cái cảnh bị Mẹ chồng... hành tỏi, nên kén được Rể như tôi th́ đúng là lư tưởng rồi. Nhưng có một tiểu tiết là tôi đă ăn gian không dám khai tuổi thật, v́ e ngại sẽ bị chê già và có khả năng mất...vợ! Thật ra nhờ vóc dáng thể thao của tôi trông trẻ hơn tuổi nên cũng qua cầu dễ dàng.
     Tuy nhiên, vấn đề tuổi giả sau này đă làm tôi ân hận măi v́ xét cho cùng người thiệt tḥi nhất chính là Nàng. Để chuộc lại lỗi lầm năm xưa, tôi hết sức chiều chuộng để làm vừa ḷng Nàng. Từ lúc mới cưới cho đến nay tính ra cũng hơn... nửa thế kỷ rồi. Học tṛ trường Nữ Trung học Lê văn Duyêt Gia Định, đă ưu ái tổ chức lễ kỷ niệm 55 năm ngày Thành hôn của chúng tôi tại tư gia, thuôc tỉnh Hawthorne Cali, hôm Chủ nhật 26/3/2017 vừa qua.
     Giờ đây, tôi đă sắp sửa bước qua tuổi Cửu tuần, Rose Hills (nghĩa trang) đang thấp thoáng chờ đón ở trước mặt. Dù vậy, hàng ngày vẫn phải tận tụy rửa chén, làm bếp, lái xe, mà tôi không hề than thở với ai, cho đúng với luật Nhân Quả của Nhà Phật.
3- Lễ Hỏi: Sau khi mọi việc đă được thu xếp êm đẹp, tôi nói với gia đ́nh cho N nghỉ học ngay và tôi hứa sẽ đến tận nhà để dạy kèm cho N hoàn tất chương tŕnh trung học đệ nhất cấp, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Thật là hên, không hiểu tôi có bí quyết ǵ và dạy dỗ ra làm sao, chắc là nhờ thần Ái t́nh, mà N đă đậu được bằng THĐNC năm đó, tuy chỉ với hạng... Thứ.
     Hôm Lễ Hỏi thật vui như Tết. Các Thầy giáo, bạn tôi, người th́ cầm Đèn, người bưng mâm Hoa Quả, người cầm Hoa... và đặc biệt tôi đă nhờ ông Trưởng Ty Bưu điện, là chủ nhà chỗ tôi ở trọ, đứng ra làm Chủ hôn để đi trước dẫn đầu. Tất cả nối đuôi nhau, di chuyển rất từ từ và cẩn thận v́ sợ rớt xuống sông… Mọi người hồi hộp đi qua cái cầu khỉ chênh vênh, giống như diễn viên đóng phim Hít cốc, để sang nhà N làm thủ tục Lễ Cưới. Chắc quí bạn lại thắc mắc: sao lại trơ thùi lụi thế? Bà con thân thích đi đâu hết? Có chứ nhưng rất khiêm tốn, hôm đó duy nhất chỉ có cô em ruột tôi là có mặt. Đến đúng hôm Lễ Cưới có thêm bà Thím và 2 đứa em, con ông chú tham dự. C̣n phe bà D́, tức là cô con riêng, và ba đứa con chung của hai ông bà đều... đi chơi chỗ khác hết.
     Những tài tử đóng phim Hít Cốc hôm Lễ Cưới năm xưa, tính đến nay đă có 5 vị rủ nhau về cơi Vĩnh Hằng cả rồi. Riêng ở Mỹ chỉ c̣n sót lại 4 vị là giáo sư Trần cảnh Xuân hiện ở San Diego, giáo sư Nguyễn quang Hồng (Virginia), giáo sư Huỳnh kim Báu (San Jose) và Chú Rể là tôi c̣n đang... ngáp ngáp ở Cali nữa mà thôi. Than ôi, thời gian sao mà tàn nhẫn!
4- Tiệc Cưới: Tôi đă mướn sẵn một căn nhà để chuẩn bị làm Lễ Cưới và sau này cũng là nơi xây dựng tổ ấm đầu tiên của vợ chồng chúng tôi.
     Đúng hôm Tết Tây, ngày 1 tháng 1 năm 1962, sau khi hoàn tất mọi thủ tục lễ nghi bên gia đ́nh vợ, tất cả Thầy Tṛ, bạn bè, thân nhân hai bên gia đ́nh, kéo về nhà tôi để dự tiệc Cưới. Sau đó chúng tôi đă vui hưởng tuần Trăng Mật tại gia luôn nghĩa là không đi đâu ra khỏi cái nhà cả. Lư do, tiền để dành đă chi hết vào đám cưới rồi, c̣n ǵ nữa đâu mà Trăng với Mật!
     Mấy tháng sau tôi được lệnh gọi nhập ngũ, vào học trường sỹ quan trừ bị Thủ Đức, và vợ chồng tôi lại lỉnh kỉnh khăn gói dọn nhà lên Sài g̣n để ở, cho tiện việc liên lạc và thăm viếng sau này.
Đoạn kết -  Đến đây xin chấm dứt tập Hồi kư gồm 10 bài mà tôi đă giới thiệu với quí vị qua bài Thơ Hồi kư lúc ban đầu. Tập Hồi kư đă kể lại khá đầy đủ những chi tiết về cuộc đời của tôi từ bài "Những ngày Thơ Ấu" đến bài '’Đám cưới… lịch sử” tức là đến khi lấy vợ là hạ màn. Trong mười bài th́ bài chót có nhiều diễn biến gay cấn nhất v́ đụng chạm đến vấn đề nhậy cảm của xă hội đương thời. Tuy nhiên tôi vẫn viết ra đây tất cả sự thật, không cần phải che dấu, v́ tôi... tôn trọng sự thật. Tôi biết sẽ có một số quí vị không tán đồng Đám Cưới của chúng tôi trong thời gian đó! Nhưng tôi tha thiết mong quí vị hăy đặt ḿnh trong hoàn cảnh đặc biệt của tôi, nhất là về phương diện t́nh cảm th́ sẽ có cái nh́n khoan dung hơn về con người, hơi... tội lỗi của tôi! Nếu quí vị thông cảm, bao dung, giúp tôi đỡ bị mặc cảm th́ tôi cám ơn lắm lắm. C̣n quí vị nghiêm khắc, cứ lôi cụ Khổng Tử ra để… hành tỏi th́ tôi cũng đành ngậm ngùi xin... cám ơn và hứa sẽ sửa sai ở kiếp sau cho khoẻ. C̣n kiếp này th́ chắc không kịp, v́ tôi làm sao sửa được... quá khứ!

Thầy Nguyễn ngọc Đường ( Hawthorne, CA 2017)

PS:
Bài này viết theo yêu cầu của HD Thái văn Hợp, để kỷ niệm 60 năm thành lập trường Trung học Hoàng diệu Ba Xuyên. Nội dung bài hoàn toàn có tính cách riêng tư, đôi khi pha một chút tếu, mong mọi người thông cảm và chấp nhận. Cám ơn.



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved