www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thn Chc Qu Thầy C v Đồng Mn Hong Diệu một năm mới lun được Dồi Do Sức Khỏe v Trn Đầy Hạnh Phc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch m Lịch Click on the date for details

Con Đường Phải Đi

Thầy V Tấn Phước

Sau bữa cơm chiều, Bnh quay qua vợ v con gi dặn d :
-Hai mẹ con mầy chiều nay qua phng bn chơi. C coi ti -vi hay nghe nhạc th vặn m thanh nho nhỏ. Nhớ đừng qu to lm phiền lỗ tai hng xm, để người ta suy nghĩ một chuyện quan trọng.
Vn vừa dọn dẹp chn dĩa vừa ngạc nhin nhn chồng. Khc hẵn mọi hm, Bnh chiều nay t ni, mặt đăm chiu tư lự. Cặp mắt cận thị của chng ngờ nghệch hẵn ra. Bnh c khun mặt khng được đẹp trai nhưng nhờ đeo cặp mắt kiếng dầy cộm, người khng quen biết, nhn chng từ xa, cứ ngỡ Bnh l thấy k hay thầy gio. Thng thường người no học giỏi, ưa bị cận thị. Cho nn hễ thấy ai đeo kiếng cận thị th biết người đ học giỏi. C điều Bnh cận thị m lại học dở. Đ l một trường hợp ngoại lệ đặc biệt.
Dung, con gi của Bnh, vừa được mười bảy tuổi, đẹp đẽ xinh xắn nhờ khng giống cha, nh nhảnh hỏi:
-Ba cần g th cho con biết với? Chuyện lớn lao cch mấy c con phụ v th xong hết. Như ba để c no th cứ viết thơ đi, con liều gan đưa dm cho. M hổng c cằn nhằn đu !
Nghe con ni, Bnh cười nhn vợ:
-Ci con nhỏ nầy, mầy lm như ba cn trẻ trung lắm. Phải được như vậy cũng đỡ. Chuyện m ba suy nghĩ đy cũng thường nhưng ảnh hưởng của n su rộng. Hễ bt sa g chết, điều g mnh viết ra rồi đu c sửa lại được.
Vn thắc mắc suy nghĩ hoi cũng khng biết Bnh sắp viết ci g m phải đắn đo, cẩn thận như vậy. Gia đnh chỉ c ba người. Cuộc sống thật l bnh thản. Từ ngy bỏ nước ra đi, vợ chồng nng bắt đầu lại sự nghiệp từ con số khng. Nhưng điều đ c g quan trọng đu. Nng v Bnh đi lm, con đi học. Niềm vui của hai người l thấy con học giỏi, ngoan ngoản, dễ thương. Nơi đất lạ qu người, muốn thch nghi với đời sống mới đu phải l chuyện một sớm một chiều. Cũng may thnh phố nầy người Việt rất đng, hai người lại c một số bạn thn, thứ bảy, cha nhựt gặp nhau nhắc lại những kỷ niệm ở qu nh cũng tạm ấm lng. Ba năm qua rất mau, cuộc sống vật chất tạm thời ổn định. Vậy m chiều nay cử chỉ Bnh c vẻ lạ. Vn hơi lo ngại hỏi:
-Chuyện g m anh lo nghĩ nhiều vậy, c thể cho em biết được khng ?
Bnh ni ngay để xa tan mọi lo u của vợ:
-C g đu, chuyện văn chương chữ nghĩa m. Em với con phụ khng được đu. Hm trước ch Trương từ Mỹ điện thoại sang rủ anh viết bo. Anh lỡ nhận lời rồi, by giờ đm lo.
Dung, mặt tươi ri, xa v, ni một hơi:
-Ch Trương tnh ra bo hả ba? Ba cũng viết nữa, vui qu. Con thch ba thnh văn sĩ. Tụi bạn con m đọc tiểu thuyết, con th m thơ. Nhưng bo ch Trương thuộc loại no vậy ba?
Bnh chẫm ri trả lời con:
-Ch Trương tnh ra một tờ bo cho lứa tuổi học tr. Bi vở phải mang tnh chất vui tươi, trẻ trung, yu đời, mộng mơ. C thơ, c văn, c nhạc. Ba hồi trẻ cũng c viết loại đ bậy bạ vi bi rồi thi. By giờ lớn tuổi, mu huyết đu cn si nổi như lứa tuổi tụi con, viết lch g được nữa. Nhưng ch Trương dụ ba ni l nếu khng tập viết lại cho quen th con người đm gi cỗi, phải tạo một đời sống tinh thần phong ph để qun đi những ngy xa xứ. Ch ni chỉ c văn chương mới lm cho đầu c mnh nghĩ ngợi nghiều, tm hồn trẻ trung ra. Như người tuổi năm, su chục nhưng trong bi cứ tả mnh mười bảy, mười tm g cũng được hết. Ba nghe chịu qu, ừ đại. Trả lời xong, thấy mnh dại. Viết văn đu phải như bửa củi hay gnh nước, ai lm cũng được. By giờ ba khổ qu. Đầu c rối tung ln khng biết viết ci g nữa. Mấy ngy nay ngồi hoi, cố vắt ci c cặn, nặn khc ruột kh, cũng chưa được một no.
Vn nảy giờ im lặng, bn xen v:
-Dung, con nghe ba ni chuyện đ thm chưa! Nữa sau c ai hỏi g th đừng c ừ đại như ba mầy rồi ngồi đ ngắc nga ngắc ngứ. M viết bo cho tuổi choai choai, c g kh đu, anh cần suy nghĩ chi cho mệt ?
Bnh trả lời vợ :
-Th anh cũng nghĩ như em. Nhưng c viết thử mới thấy kh lắm. Chuyện con nt yu đương lng mạn th một ngn năm trước cũng vậy, một ngn năm sau cũng vậy, c khc g đu. Người ta đ tốn biết bao nhiu giấy mực trước mnh rồi. Mnh c viết nữa cũng l thừa. Ci g mnh viết phải mới, phải khc người mới hay... Ờ, ờ, cht nữa lại qun. Ch Trương cẩn thận dặn đi dặn lại bo của tụi mnh khng lm chnh trị. Chuyện chnh trị để dnh cho người lớn với mấy ng gi thất nghiệp. Tuổi trẻ phải hồn nhin mơ mộng. Họ phải sống trong một thế giới c trăng sao, một tương lai đầy hoa bướm. Rn nhớ nghe.. trẻ trung, yu đời, mộng mơ, cng lng mạn cng tốt. Đừng đ động g tới thời cuộc. Anh cũng chịu ci chủ trương đ. Vậy cho đỡ mch lng. Mnh đu muốn chọc cho chng chửi. Viết chuyện con nt coi bộ vui hơn chuyện người lớn!
Vn nghe xong hơi ngần ngừ, suy nghĩ một chập rồi ni:
-C th giờ rảnh ở khng th viết cho vui. Nhưng anh tnh chọn bt hiệu g?
Bnh do dự:
-Anh chưa định. Hơi đu m lo chuyện xa vời vậy. Rủi viết khng được ra bi no dầu c chọn được bt hiệu rồi khng dng cũng mất cng.
Dung xen v :
-Ba giả lm con gi đi. Đừng lấy bt hiệu đn ng, hổng hay. Con lựa dm nghen. Con suy nghĩ kỹ rồi, tn nầy đẹp lắm, hạp với thơ văn tuổi trẻ.
Hai vợ chồng nghe con ni, vui ra mặt:
-Đu con ni nghe coi. Hồi nhỏ cha đặt tn cho con, by giờ con đặt lại cho cha. Nữa sau ba mầy nổi tiếng l nhờ con đặt bt hiệu đ.
Dung sung sướng qu, ni một hơi :
-Con đọc tiểu thuyết thấy c đi nam nữ khi mới thương nhau đi dạo ngoi đồng, bng cỏ may bm chặt ống quần hai đứa.. Theo con th con chọn tn Cỏ May, tượng trưng cho sự yu thương gắn b. Ba thấy dễ thương khng ?
Bnh nghe con ni, lắc đầu phản đối :
-Hổng được đu. Con đặt tn như vậy tội nghiệp ba. Cỏ may sống nơi đồng hoang, thấp thỏi, qu ma, bị người ta ch đạp. Hơn nữa nếu ba l cỏ may, tối ngy sống bm gấu quần m mầy sao! Đặt tn như vậy l suốt đời sống k sinh n lệ Đu c được, ba đu c chịu để m mầy đn p bc lột. Hơn nữa, bng cỏ may khng giống như cc loại bng khc, khng sắc khng hương th lm sao kh được. Ba hổng chịu Cỏ May đu !
Dung tnh một hồi rồi tiếp :
-Ba ni c l. Thi hay l ba chọn bt hiệu Dạ L. Ci loại hoa dạ l hương thơm ngo ngạt. Đến tối, bng nở l thơm ngt cả một vng. Mnh đặt tn như vậy l kho, bỏ đi chữ hương nhưng người đọc họ phải hiểu ngầm
Bnh lại lắc đầu :
-Hổng được con ơi ! Dạ l hương l hoa nở về đm. Người Tu gọi n l dm hoa. N với hoa li khng bao giờ được dng trong việc tế lễ. Tao lng mạn th cũng c cht t, chớ dm đng th khng bao giờ. Con chọn như vậy rủi c người no biết cht t chữ nho, họ cười tao rụng răng!
Dung thấy cha từ chối hoi, đm ra thất vọng, mặt tiu nghỉu:
-Ba kỹ qu, ai hơi đu m để mấy chuyện vặt vnh đ. Mnh chọn tn miễn sao đọc ln nghe cho thật ku l hay, cần g nghĩa đng với hổng đng. Hay l ba lấy tn Bạch Tuyết. Mnh ở xứ Canada, đặt bt hiệu nầy l hạp nhứt. Một năm tuyết rơi su thng, trời đất lc no cũng tuyết trắng mnh mng.
Bnh lại cng khng chịu :
-Hổng được đu. Tn nầy th hay nhưng nếu tin dị đoan th trong tương lai văn ba viết ra chắc chỉ c bảy ch ln đọc. Bo ế lm sao sống được. Hơn nữa, ba đen thui m đặt bt hiệu Bạch Tuyết th lương tm ba n cắn rứt. Mnh gi đầu rồi m cn ni gạt con nt khng nn.
Vn nghe hai cha con đối đp, bật cười:
Ba mầy tnh ưa ch khen, con đừng tm nữa mất cng, để ổng tự chọn. Bt hiệu c g quan trọng đu m kỹ lưỡng qu vậy.
-Em khng biết nn ni vậy. Chuyện đặt tn quan trọng lắm chớ. Bỏ yếu tố dị đoan qua một bn, ci bt hiệu của một văn nghệ sĩ n thể hiện trnh độ học vấn, ci quan niệm sống cng ch hướng của họ. Người xưa đặt tn kỹ lưỡng lắm. Một người c rất nhiều tn, như tn hy, tn tự, tn hiệu, bt hiệu, đến khi chết được đặt tn thụy để tuyn dương ci tnh hạnh tốt khi cn sống. V như thi sĩ Đng Hồ, ng tn Lm Tấn Phc. Như vậy tn hy l Phc do cha mẹ đặt. Phc c nghĩa l hn ngọc cn ở trong đ. Đến khi đi học thầy đặt cho tn tự, tn nầy nếu mnh giỏi chữ nghĩa th cũng c thể tự đặt. ng tự l Trc Chi, mi dũa. Lấy trong cu ngọc bất trc, bất thnh kh ca dao mnh c diễn dịch ra:

Ngọc kia chẳng dũa chẳng mi
Cũng thnh v dụng, cũng hoi ngọc đi.


Ngọc ở trong đ tuy c qu, nhưng đu c xi được. Muốn đem ra chợ bn, phải mi dũa trau chuốt lại. Khi ng thnh nhơn c hiệu l Đại Ẩn. Tại sao vậy? V ng Đng Hồ từ nhỏ tới gi, sống ở giữa chợ, khng c ở thn qu. Tục ngữ Trung Hoa c cu: Đại ẩn ẩn thnh thị. Nơi ở ẩn tốt nhứt khng đu bằng ở giữa chợ. Khi ng viết văn, lm thơ c bt hiệu l Đng Hồ, lấy tn một trong mười thắng cảnh đất H Tin. ng mất rồi, tiếc qu khng biết tn thụy người ta đặt ra sao! Đ, em đ biết r cuộc đời của ng Đng Hồ, thử kiểm điểm lại cc tn hy, tn tự, bt hiệu em sẽ thấy n thể hiện rất minh bạch ton vẹn con người của ng, suốt đời tận tụy, thanh bạch, gắn b với đất nước, qu hương. Nếu đem so snh tn của ng với việc anh đặt tn con Dung th thiệt l mắc cỡ. Lc đặt tn cho con nhỏ, anh cn non nớt qu, cứ thấy em tn Vn th đặt tn con l Dung. Anh thường khoe với bạn b ci cu thơ của L Bạch: -Vn tưởng y thường, hoa tưởng dung, trong bi Thanh Bnh Điệu.
Cu thơ ấy họ L ca tụng nhan sắc của Dương Qu Phi, thấy my nhớ tới o xim, thấy hoa nhớ khun mặt đẹp. Em ở đầu cu, con ở cuối cu l hay nhứt rồi, cn g nữa. Đến giờ anh mới giựt mnh. Ci đẹp phải đem giấu kn bn trong mới bền vững, chớ đem khoe cho thin hạ thấy hết th ci đẹp đ khng xi được. Y như ng Nguyễn Cng Trứ. Cng Trứ c nghĩa l khoe ci sng đẹp rực rỡ cho mọi người thấy. ng sợ qu bn lấy tn tự l Tồn Chất, c ni l bn trong cũng cn nhiều lắm, hổng c khoe hết đu. Khng biết c phải nhờ vậy m ng c sự nghiệp oanh oanh liệt liệt cho tới gi, nhưng anh biết chắc một điều người no mang một hoi bo lớn lao th tương lai sự nghiệp ắt phải lớn lao. Người no hẹp hi nng cạn, ch kỷ chỉ biết sống cho ring mnh th cuộc đời nhỏ nhoi hạn hẹp. Cũng như một người đứng trong rừng th chỉ thấy c gốc cy. Người đứng ở đỉnh ni thấy cả lng mạc, ruộng đồng. Vậy em muốn anh cao như chp ni hay thấp lẹt đẹt như gốc cy?
-Dĩ nhin l em chịu chp ni. Nhưng anh đặt bt hiệu cho cao, cho xa m văn anh viết dở qu th lm sao n đưa ci hoi bo anh ln tới chp ni?
-Chưa g m m mầy ch qu x vậy! Phải chi hồi đ ti viết ci thơ đầu tin lm quen, sao khng ch cho người ta nhờ
Vn liếc xo chng :
-Hứ, lm như l chuyn vin viết thơ tnh. Ai m m! Thi bn trở lại từ đầu n! Hai cha con tm bt hiệu nghe m thấy cười. Anh l người cất nh bằng cy mục, bn ngoi sơn xanh sơn đỏ, đnh vẹc ni thiệt lng bng để lo mắt thin hạ chớ căn nh đ khng ở được. Tại sao em dm ni như vậy? Bỡi v ci tn c tốt đẹp, cao xa, m nội dung bi viết khng ra g th cũng đng vụt thng rc
Nghe vợ ni tới đ, Bnh hơi tức trong bụng, hỏi gằn:
-, , chưa đọc bi của ti viết, sao dm ch vậy bạn? Vừa thi chớ, chắc bạn l đại văn sĩ hả?
Vn khot tay ngăn chồng lại :
-Đừng nổi sng. Để em ni cho nghe. Cần g phải đọc mới biết. Em biết ngay từ khi anh ni chuyện lm bo với ch Trương. Bo của anh viết cho tuổi thanh nin thơ mộng hoa bướm đầy tnh yu, c nhạc, c thơ. Em khng bao giờ cho rằng thanh nin thiếu nữ yu đương mơ mộng l khng tốt, em hoan nghinh v sung sướng lắm chớ. Tuổi trẻ l tuổi của yu đương m. Con Dung n c bạn trai, em mừng lắm, đu c cấm cản. Nhưng v hon cảnh của người Việt mnh by giờ, sống ly lất nơi xứ lạ qu người, cảnh ăn đậu ở nhờ, ring em nhiều khi cảm thấy xt xa. Ci yn vui m mnh hiện c, n tạm bợ lm sao! Mỗi lần đi du ngoạn thấy phong cảnh ở đy hng , mỹ lệ th em cũng sung sướng lắm, nhưng sau đ nghĩ lại rằng tất cả ci m mnh đ thấy l của người chớ khng phải của mnh. Ci cảm gic thất vọng no nề y như thấy người yu phụ bạc mnh cặp tay đi với người khc. Em mong ước được trở về qu nh để c dịp đi lại trn những con đường lầy lội nhớp nha vo ma mưa, những con đường lồi lỏm quanh co đầy bụi vo ma nắng, nhn những nh tranh vch l thấy người người dn qu sống hiền ha, chất phc yn vui. Em thm nhn lại ci bầu trời m em đ sống trn nửa đời người, nơi đ c vui c buồn lẫn lộn. Ci hạnh phc m em muốn c, n đơn giản lắm. Chắc anh cũng nghĩ như em. Em chỉ l một người đn b cn nghĩ như vậy, ni chi đến những nh văn với thin chức cao qu. Nh văn l những người c khả năng đem ci cảm xc rất ring tư m rất phong ph viết ra để truyền cho mọi người cng xc động như mnh, để cng nhau yu ci tốt ght ci xấu. Yu ci tốt th phải lm sao vun bồi, xy dựng, tranh đấu để pht huy cho ngy cng tốt đẹp. Ght ci xấu th phải xa lnh, tiu diệt, đừng để n lan trn. Đ mới l sứ mạng cao đẹp. Cn những tnh cảm c nhn ring tư vụn vặt qu, c nghĩa l g với tnh yu dn tộc, tnh yu đất nước qu hương. Ci cuộc sống ch kỷ, hưởng thụ của giai đoạn trước chưa đủ sng mắt sao, by giờ lại muốn tiếp tục nữa. Chủ trương vui vẻ, trẻ trung, khng lm chnh trị l ci nghĩa l g? Tất cả mọi danh từ nầy c thể tm lại thnh một cu l cứ ăn chơi cho đ đi, đừng thm nhớ tới đất nước. Em khng dm cho ai ni những nầy l kẻ th nhưng nếu em l kẻ th th em sẽ gắn cho người đ một ci huy chương thật lớn để khen ngợi cng lao.
Bnh nghe vợ ni một hồi, nhột nhạt qu bn ni lảng :
-Bộ tnh chụp mũ cho ti đ hả? B lc nầy chnh trị dữ!
-Em đu dm xưng l chnh trị gia nhưng em biết c người tập tễnh đi lm văn sĩ. Em nhớ tới thi ho Nguyễn Du m buồn. Khi xưa chạy loạn, đi khng c cơm ăn, đau khng c thuốc uống, nhn xung quanh thấy đồng bo nheo nhc cơ cực lầm than m thuơng xt. Thương mnh rồi thương người, ng viết nn cuốn Đoạn Trường Tn Thanh, tiếng ku mới để khc cho mối đau lng cũ, khc cho ci thn phận con người bo bọt, cực nhục, sống khắc khoải bn bờ ranh giới giữa tự do v định mệnh, giữa hạnh phc v khổ đau chập chồng. By giờ nh tan cửa nt, lưu lạc chn trời gc biển, em mới hiểu được tại sao người ta lại cho Nguyễn Du l nh thơ đại. Nhiều khi mới đọc c vi cu m em muốn khc:

Khi tỉnh ruợu, lc tn canh
Giật mnh, mnh lại thương mnh xt xa
Khi xưa phong gấm rủ l
Giờ sao tan tc như hoa giữa đường
Mặt sao dầy gi dạn sương
Thn sao bướm chn ong chường bấy thn
Mặc người mưa Sở, my Tần
Ring mnh no biết c xun l g


Vợ chồng mnh by giờ c khc g c Kiều ngy xưa đu. ng Nguyễn Du thương người sống chưa đủ, ng cn thương lun cả người đ chết, cho nn ng viết lun tc phẩm Văn Tế Thập Loại Chng Sinh. ng khc cho ng nhưng chnh l khc cho ci nhn loại khổ đau trn cuộc đời nầy. Em dốt nt ni bậy ni bạ nhưng em tin l đng. Nh văn phải c tnh thương thật bao la. Người no nhn cảnh biệt ly, tang tc, đọa đy khổ đau m khng đau nhi con tim th người đ đừng c viết văn, lm thơ. Anh v ch Trương nghĩ sao khi thấy năm chục triệu người cn ở lại qu nh, sống cuộc đời cm gng? Anh v ch Trương chắc cũng dửng dưng khi nghe hng trăm ngn đồng bo vượt biển bị cướp bc, hm hiếp, đi khổ, bịnh tật, chết chc
Hm qua chị Phong kể lại cho em nghe một cu chuyện cũ.
Lc anh ấy bị nhốt dưới hầm tối, người ta khng cho ai vo thăm. Lạy lục, khc lc, năn nỉ mi họ mới cho php đứa con nhỏ bốn tuổi v thăm để biết mặt cha n. Đ ba năm bị giam dưới hầm tối khng nh sng, mắt anh ấy đ yếu lắm rồi. Đến khi tn cai ngục bồng thằng b thong qua vung cửa bằng bn tay, anh chỉ thấy mặt con lờ mờ, tai nghe tiếng ku ba ơi, ba ơi... Đ, n huệ của nh nước c bao nhiu ! Nước mắt anh ấy rn rụa khng cầm được nữa. Su năm ngục t nằm trong hầm tối v tội lm thầy thuốc chữa bịnh cho ngụy qun chống lại cch mạng, anh chỉ được thăm con, đứa con chưa biết mặt, một lần như vậy, rồi thi. Cu chuyện thật giản dị nhưng tối đ em khng ngủ được. Buồn qu! Th thảm ở chỗ con người đối xử với con người tồi tệ như ch si, như hm beo.
Vậy th theo anh cc trang bo qu bu nn để dnh viết những cay đắng khổ nhục của cuộc sống ngy nay ở qu nh, rồi hướng dẫn người đọc đến cuộc tranh đấu chống độc ti cuồng ngược, điều m trẻ gi, trai gi, lớn b đều phải lm, hay l trang bo đ dng để đăng thơ văn ca tụng ma thu c l vng rơi, ma đng c tuyết đổ, yu đương lng mạn, tự tử v thất tnh?
Bnh đưa hai tay ln trời đầu hng :
-Thi thi b ơi ! Ti chịu thua. Để ti ni với ch Trương từ chối khng viết nữa. Ch ấy đ sai lầm m lại cn rủ r người ta. Cht xu nữa ti cũng nghe theo. N, nghe ti dặn kỹ, em với con Dung đừng tiết lộ vụ ti định viết bo đ, người ta biết được sẽ xầm x mới c mấy năm m đ qun qu hương đất nước, ti cn dm ng mặt ai nữa!

V Tấn Phước
(Cựu Gio Sư Trung Học Hong Diu)



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright 2011 - Hội i Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HONG DIỆU Ba Xuyn - Bắc California - All rights reserved