www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Có Một Ngày Kỷ Niệm Như Thế

Kim Diệu

     Vào cuối tháng 3, trường đại học Cần Thơ có tổ chức lễ kỷ niệm 45 năm ngày thành lập trường (31/3/1966 – 31/3/2011).
     Đă ba mươi mấy năm qua rồi, vật đổi sao dời, người c̣n sống đây, người đă đi vào cơi vĩnh hằng… Nhà trường mới chợt nhớ ra ngày thành lập trường, cũng đă muộn màng mất rồi, nhưng có vẫn c̣n hơn là không.
     Buổi lễ được tổ chức cũng long trọng ở hội trường Rùa là hội trường trung tâm của đại học Cần Thơ được thiết kế và xây dựng trước 1975 sau 1975 mới hoàn thành.
     Những người đi dự ăn mặc quần áo đẹp, vui vẻ, phấn khởi (nói theo ngôn từ ở trong nước), nhưng có thể c̣n không biết được những người có công đầu tiên để trường được thành lập.
     Các khách mời th́ nhiều, nhưng nếu nh́n lại những người đứng đầu của trường th́ hai viện trưởng của viện đại học Cần Thơ trước 1975 là giáo sư Phạm Hoàng Hộ và giáo sư Nguyễn Duy Xuân (đă mất trong trại cải tạo tại miền bắc sau 1975) th́ không thấy giáo sư Phạm Hoàng Hộ đi dự lễ. C̣n các hiệu trưởng trường đại học Cần Thơ sau 1975 th́ có lên sân khấu để được tặng kỷ niệm chương và một cành hoa hồng gồm: phó giáo sư Lê Quang Minh, giáo sư Vơ Ṭng Xuân, giáo sư Trần Thượng Tuấn, c̣n ba người nữa th́ tôi không biết rơ, trong đó th́ giáo sư Trần Phước Đường không đi dự lễ. Thầy là một trong những hiệu trưởng của trường sau 1975 và duy nhất là không phải đảng viên. Các hiệu trưởng của trường đều được bộ cử, riêng thầy Đường là do cán bộ trong trường chọn lựa qua bầu cử cho thấy là có đổi mới dân chủ. Dù các người kia đều là đảng viên nhưng thầy Đường vẫn đắc cử hiệu trưởng. Và từ đó đến sau này không thấy có bầu cử cho chức vụ cao nhất của trường, chắc lại sợ bị lập lại lần nữa hiệu trưởng là người ngoài đảng hay sao ấy. Nhưng tất cả mọi chuyện đều phải thông qua ư kiến của đảng ủy trường mới được.
     Và trong bài diễn văn chào mừng quan khách, th́ không thấy nhắc đến những người tiền nhiệm, những người đă đặt viên đá đầu tiên để xây dựng nên ngôi trường này. Nói nhiều và rất nhiều về thành tựu của trường đạt được sau 1975. Đă không dám nhắc đến hai vị viện trưởng trước 1975, làm sao dám nói v́ một trong hai vị đó đă chết v́ bệnh tật đói khổ trong lao tù cải tạo sau 1975. Tôi thật sự mong mỏi Việt Nam phải có một ngày kỷ niệm để chúng ta và con cháu Việt Nam biết đến những trại tù cải tạo, một vết nhơ trong lịch sử mà đảng cộng sản VN đă tạo ra.
     Tôi cảm thấy hụt hẫng và buồn tê tái cho buổi lễ này.
     Ngôi trường này có được là nhờ vào quá khứ của những con người thuộc chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Bài diễn văn sẽ hay hơn, chân thật hơn nếu nói về lịch sử xây dựng viện đại học Cần Thơ của những người tâm huyết đối với Cần Thơ. Họ rất xứng đáng được sự tôn trọng và biết ơn của mỗi chúng ta, những con người đă và đang học hay làm việc tại trường. Đó là nền tảng đạo lư uống nước nhớ nguồn của ông cha ta. Nên nhớ sau 1975,
Họ chỉ là những người vô th́ cơ sở đă có sẵn và tiếp tục phát triển lên trên nền tảng đă có sẵn.
     Trường đại học là nơi giáo dục con người mà lại quên đạo lư này th́ ôi thôi sự học ngày nay đă hỏng thật rồi.
     Trường hôm nay năm 2011, đă phát triển nhiều khoa, xây dựng nhiều nhưng đường sá trong khuôn viên trường th́ tệ ơi là tệ, trời mưa là ngập nước. Chính thầy Vệ đă nói với chúng tôi, trước 1975, không bao giờ có nước ngập trước cổng trường, trước cổng khoa Nông Nghiệp, trước cổng nhà Lưới nơi cán bộ và sinh viên làm việc.
     Tôi xin nói về khoa Nông Nghiệp, khi vô trường th́ có thể nói đây là một trong các khoa đẹp, hiện đại và sạch, toàn bộ việc xây dựng và trang thiết bị của khoa do Nhật 100%.
     Nếu chúng ta đă có vô thư viện trường, lên lầu có hội trường mà thư viện sẽ cho các khoa trong trường, hay ở ngoài tỉnh Cần Thơ mướn để làm hội thảo, hội nghị, nơi đại sảnh có treo h́nh hai vị viện trưởng và các hiệu trưởng trường, chỉ có tên thôi nhưng không dám ghi tiểu sử chi cả v́ không bao giờ dám nói về cái chết oan khiên của cựu viện trưởng Nguyễn Duy Xuân trong trại tù cải tạo do chính bọn họ dựng lên mà tôi thấy được khi dự một hội nghị năm rồi.
     Buổi lễ kết thúc, nhưng những thầy cô, nhân viên của viện trước 1975 có lẽ cũng không biết là hôm nay trường đại học có tổ chức lễ kỷ niệm thành lập trường đâu. Có thể nhà trường nên đổi lại là ngày “kỷ niệm sự phát triển trường đại học Cần Thơ 1975–2011” là đúng theo tinh thần của bài diễn văn ông hiệu trưởng đọc trong buổi lễ hơn.
     Và hôm nay ngày 1–8–2011 hợp mặt đầu năm của thầy cô và viên chức của trường trong năm học mới, chúng tôi đi cùng nhau vô hội trường chưa bước vô bên trong và bất ngờ tôi thấy lại được tấm h́nh của ông Viện Trưởng Đại Học Cần Thơ: giáo sư Nguyễn Duy Xuân lần nữa, lần thứ nhất tôi đă nh́n thấy ở đại sảnh thư viện trung tâm của trường, chúng tôi cùng đến xem và tôi đứng trước h́nh ông khẽ kính gật chào ông rồi vô bên trong hội trường t́m chổ ngồi và buổi hợp mặt bắt đầu, lời giới thiệu, ông hiệu trưởng nói chuyện, rồi vài ba ông khác kế tiếp lên nói nhưng có lẽ mục Hoàng Sa và Trường Sa là mục nhiều người đợi chờ, sau phần giới thiệu một ông hải quân lên nói chuyện và thật thất vọng, ông nói ṿng ṿng vo vo không nói ǵ đến Trung Quốc cả, nói tới nói lui một hồi th́ cũng nói là Trung Quốc có âm mưu về biển Đông và chúng ta sẽ đàm phán trong ḥa b́nh và Việt Nam không nhờ vào nước thứ ba trong vụ biển Đông đâu ông ấy nói với giọng nhẹ nhàng, làm tôi nhớ lại những ngư dân đánh bắt cá đă bị bọn đó bắn giết, đánh đập tàn nhẫn, những người đàn ông đi biển không về, gia đ́nh đói khổ, sao ông ấy không hề nhắc đến mà chỉ nhắc đến tàu Trung Quốc cắt cáp hai tàu thôi, chán quá không thèm nghe nữa và lấy tài liệu trong cặp ra đọc.
     Chị ngồi kế bên nói biết không có điểm danh th́ sẽ không đi đâu nè, và nh́n lên trên th́ thấy có người ngủ gật, và có cả những người nh́n tới nh́n lui xem có ai đi về không th́ ḿnh sẽ là người tiếp theo để đi về.
     Và thật là mừng khi ông hải quân này nói lời cuối cùng, mọi người vỗ tay lớn có lẽ mừng ông đă nói xong rồi, là đề tài nóng nhưng qua ông nói th́ thấy sao mà nguội lạnh quá đi, ông ấy c̣n hỏi trong hội trường có ai ư kiến không, tất nhiên không ai có ư kiến ǵ cả, v́ tất cả ai ai cũng đều muốn về,
     Gần 11 giờ c̣n ǵ, hết một buổi sáng rồi. Cả hội trường ra về, tôi bước ra cửa và lại đến chào ông đúng hơn là chào chân dung của ông cựu viện trưởng Nguyễn Duy Xuân, chào tấm h́nh của ông th́ đúng hơn và ra về.
     Tôi học ở trường, rồi làm ở trường, nơi đây mấy chục năm về trước ông đă có mặt ở đây rồi với chức vụ Viện Trưởng và hôm nay ông vẫn có mặt nơi này và tôi nghĩ rằng ông không bao giờ rời bỏ trường cho dù ông đă không c̣n trên cơi đời này nữa.
     Lời cuối: Trong bài có những ngôn từ được sử dụng ở VN, và đây chỉ là những suy nghĩ, tâm tư của người viết về buổi lễ thôi.

Kim Diệu



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved