www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Chuyện Chó và Rắn

Nguyễn Thị Tuyết

     Dân gian thường nói chuyện vui ‘chó mèo’, với tôi kỷ niệm khó phai về mấy anh ‘chó và rắn’ theo tôi suốt đời. Chó trở thành vật cưng trong nhà từ nhiều ngh́n năm qua, đặc biệt xứ sở này đi đâu cũng có công viên nho nhỏ cho chó ị với bao ni lông treo miễn phí để chủ nhân hốt phân chó mỗi khi chó ị bừa băi. Rắn là loại ḅ sát đáng sợ theo tôi. Tôi sợ nhất là hai con vật này đến cả cuộc đời ḿnh, chúng gây trong tôi ấn tượng sợ hăi khi gặp chúng. Thế nhưng vẫn có nhiều người xem đây là món khoái khẩu trong các buổi tiệc hay nhậu nhẹt .
     Khi tôi c̣n
ở tuổi ăn chưa no lo chưa tới, lúc ấy khoảng tám tuổi , tôi đến nhà bạn tôi chơi. Nhà bạn tôi có nuôi con chó trắng đốm đen rất to không bao giờ sủa, khi tôi đến gần vuốt ve, v́ nó rất đẹp, vô t́nh nó vồ lên và cắn ngay bên hông của tôi, tôi khóc to và bạn tôi nghe thấy, thế là anh em nó chạy đến lấy thuốc đỏ bông băng lau chùi cho tôi và bạn tôi nói :
     - Ngày mai đi chích ở bác sĩ và nhớ đừng nói cho ai nghe.
     Tôi nín khóc và về nhà , hôm sau tôi (người hoa gọi là ư) đến nhà thăm như thường lệ, tôi nói khẻ cho tôi xong và tôi đề nghị đến bệnh viện chích thuốc ngừa. Ngày hôm sau tôi được chích ngừa và bị ăn kiêng đủ điều, làm tôi rất bực ḿnh. V́ có vết chó cắn, bạn tôi dặn kiêng cữ ăn uống, nên tôi không dám ăn uống lung tung. Sau thời gian dài lành vết thương, trong trí nhớ của tôi lúc nào cũng sợ chó mà người đời hay nói  chó không sủa  là chó cắn, thật không sai.
     Tuổi con nít th́ chỉ nghịch ngợm vui đùa, không lo ngày mai, cơm áo gạo tiền, mỗi ngày sau giờ đi học về là chơi đùa với mấy đửa trẻ cùng xóm, chúng tôi chơi tṛ chơi đánh đủa, nhà cḥi, cút bắt, nhảy c̣ c̣, mỗi lần chơi tṛ chơi nhà cḥi là chúng tôi chơi dai nhất và thích nhất v́ dựng nhà cḥi bằng rơm rồi lót tấm văi phía lót dưới và mang búp bê ngủ cùng. Một hôm, chúng tôi măi chơi đến tối khoảng sáu giờ, nên không để ư bên cạnh có một cái mâm xe mà cha tôi hay để phía sau nhà. V́ nhà cha mẹ tôi bên cạnh là một công viên và có một cái mương nhỏ, tôi ra khỏi nhà cḥi th́ đụng phải cái mâm xe, không ngờ trong mâm xe lại có một con rắn nằm gọn trong đó, tôi nh́n thấy và hốt hoảng chạy vào nhà nói với cha tôi :
     - ‘Có một con rắn trong mâm xe’
     - ‘Tất cả ra ngoài cḥi và vô nhà’ cha tôi quát
     Cha tôi mang con rắn đi thảy vào hồ ở ‘tịnh xá Ngọc Hưng’ gần đó, kể từ đó chúng tôi không được chơi tṛ chơi ấy nữa v́ có thể mấy con rắn lại đến gần mấy đống rơm của chúng tôi.
     Chưa hết, đến năm mười bảy tuổi, người ta thường nói ‘mười bảy bẻ găy sừng trâu’, sáng nào tôi cũng thức sớm nấu nước pha trà cho cha mẹ tôi và nấu cơm sáng cho cả nhà trước khi đi học. Một hôm, tôi đang rửa ấm trà, tay cầm ca nước cho vào thùng phi, vô t́nh tôi đụng vào cái ǵ đó mềm mềm và to, nó cử động và tôi giật bắn cả ḿnh, một con trăn to tướng dài hơn năm mét ngoắc cái đầu lên nh́n tôi, tôi la lên và vứt cái ấm trà văng tung tóe, v́ trời c̣n sẫm tối, nên cha tôi nghe tiếng tôi liền bật dậy và ra hỏi tôi?
Cái ǵ vậy?
     -‘Con trăn bự quá’ tôi nói
     Cha tôi kêu anh trai và mấy người phụ việc cho cha tôi thức dậy, thế rồi mọi người loay hoay đưa con trăn qua nhà bên cạnh, đó là đồn cảnh sát, và họ cho biết là cách đó hai ngày có ăn trộm, ăn cắp con trăn này đi Phụng Hiệp và bị phát hiện nên họ bắt giữ anh trộm này và trăn lại, thật khủng khiếp con trăn được nhốt vào một cái pḥng mà cửa sổ lại mở tung, nó đói quá lại ḅ sang nhà tôi t́m gà để ăn.
     Ngày tôi lên Sài G̣n tiếp tục cho việc học của ḿnh, một ngày đi thực tập tại một công ty Quận tư, trong nhóm thực tập cùng khóa th́ đông nên tôi ít lưu ư những người xung quanh, có anh chàng cùng lớp người bắc quê Hà Nội và gia đ́nh sống ở Liên Xô (thời ấy), anh chàng mời tôi về nhà người thân ở ngă tư chuồng chó (Quận G̣ Vấp) chơi, tôi nhận lời và khi tôi đến nhà, đây là lần đầu tiên trong đời, tôi thấy cảnh nuôi chó để bán. Trời ơi, thật khủng khiếp chuồng chó như là lồng chim chất cao, không biết bao nhiêu con mà nói, kêu sủa in ỏi, tôi hết hồn và biết rằng đây là nơi cung cấp chó cho các chợ trong Sài G̣n, tôi sợ đến không nói được lời nào, gia đ́nh mời tôi ở lại ăn cơm, và vô t́nh không biết tôi sợ chó, trên bàn ăn lại có thịt chó mà chỉ trong thời gian nhanh nhất, có thể họ đă làm ra các món nh́n ngon miệng, tôi sợ điếng cả hồn rồi từ chối, ăn những món ăn khác.
     Ấn tượng sâu sắc về chó và rắn trong tôi đến nay vẫn chưa quên mỗi khi tôi chiêm bao thấy chúng là tôi chạy trối chết.
     Khi sang nơi này, tôi vẫn bị nỗi ám ảnh về chó và rắn cứ theo măi, trong ch
ương tŕnh học của tôi có nói nhiều về văn hóa các nước trong đó có nói về Việt Nam là tôi chú ư. Nhưng vô t́nh tôi nghe có bạn cùng lớp
     - ‘Ng
ười Việt Nam ăn thịt chó và thịt rắn hả?’ bạn tôi hỏi
     - ‘Sao ?’ tôi ngạc nhiên
     - Mày đọc đi trong bài này có nói, tất cả lớp dồn mắt về phía tôi và nh́n với ánh mắt khiếm nhă. Tôi đọc xong và khó chịu nói:
     - ‘Tôi nghĩ có, nhưng không phải là tôi’
     Hai loại thú vật này tôi sợ nhất trong đời làm sao mà tôi ăn nổi nó chứ?
     Tôi nhớ rất rơ, mỗi sáng có chiếc xe camion nhỏ với hai anh thanh niên, chạy xung quanh thành phố để bắt mấy anh chó chạy lung tung không chủ quản lư vào trong xe, với một cây sắt dài có lọng tṛn ở phần đầu để bắt mấy anh chó này về trại chó chích ngừa và gọi chủ đến nhận đóng phạt và nếu không ai nhận tức chó hoang th́ mấy anh này được đưa vào ḷ quay cho mấy anh nhậu chuyên nghiệp.
     Tôi hy vọng người dân Sóc Trăng ít hay không ăn thịt chó và thịt rắn như sách báo lưu truyền đến xứ sở này và cũng không phải là điều để chúng ta hănh diện, mà hy vọng nhiều nhất ở các CHSHD, v́ đâu chỉ có rắn và chó là món khoái khẩu của Sóc Trăng, c̣n nhiều và nhiều nữa là đằng khác như ‘bánh cống Sóc Trăng, ḅ dê bảy món, ḿ xào gịn, bún nước lèo Sóc Trăng, bún mắm, lẫu mắm, mắm chưng...’

Nguyễn Thị Tuyết HD 83-86
Bruxelles 03-2011



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved