www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Chuyệna Ngải

Lạc Long
Huỳnh Quốc Phú
(Kể Chuyện Đời Xưa trước 1975)

     Tôi là một người không tin ma quỷ, dị đoan và bùa ngải. Đôi lúc tôi c̣n mong có dịp được tiếp xúc với thế giới bên kia để tôi tin là có ma. Trong thời gian thụ huấn tại các quân trường Quang Trung và Thủ Đức, những g̣ mả là những chỗ tôi thích ngủ mỗi khi ra ứng chiến ở ṿng đai bởi v́ những nơi đó cao ráo không bị ẩm ướt. Tuy nhiên trong suốt thời gian tại ngũ, tôi đă chứng kiến hai vụ liên quan đến vấn đề huyền bí mà măi đến bây giờ tôi vẫn không giải thích được.

    
Vụ thứ nhất là giời ăn.
    
Năm 1974, tôi được lệnh thuyên chuyển từ Cần Thơ ra Pleiku, tại đây tôi gặp anh Học, một sĩ quan ngành kiểm soát không lưu, phục vụ tại Sư Đoàn 6 Không Quân. Học là người Sóc Trăng cùng quê với tôi. Lúc đó anh ta lại đang làm thủ tục thuyên chuyển từ Pleiku về Cần Thơ.
     V́ đă trả lại cư xá của ḿnh, nên Học xin tá túc pḥng tôi vài tuần trước khi rời Pleiku. Một buổi sáng thức dậy, anh ta vừa găi ngực vừa nói:
     - “Chắc tao bị giời ăn.”
     Tôi nh́n vào chỗ Học chỉ th́ thấy một vết lở. Vết l này bị đỏ và có nước nhờn. Học nói thêm:
     -“Mới ngày hôm qua có chút xíu mà bây giờ nó lan ra như vậy. Chắc tao đi kiếm Bác Sĩ Tài để nhờ ổng trị.”
     Tôi hỏi Bác Sĩ Tài là ai, th́ Học cho biết là một Trung Úy Bác Sĩ Quân Y gốc người Long Xuyên, Học quen biết ông ta ở bàn nhậu. Sau đó tôi chở Học đi gặp Bác Sĩ Tài tại một Quân Y Viện ngoài phố Pleiku. Sau khi Bác Sĩ Tài xem qua, ông ta nói:
     “Cái này tao có thể trị, nhưng phải mất cả tuần mới hết. Để tao dẫn mày đi gặp ông này, ổng nói ổng làm được, tao cũng muốn thử xem.”
     Thế rồi Bác Sĩ Tài dẫn tôi và Học đi gặp một ông Thượng Sĩ quân nhu (tôi không nhớ tên). Ông này cũng người Long Xuyên cùng quê với Bác Sĩ Tài.
     Khi vào nhà ông Thượng Sĩ quân nhu, ngay chính giữa, hai cái bàn thờ to tướng đập vào mắt làm tôi có cảm tưởng một sự huyền bí đâu đó. Sau khi tŕnh bày sự việc, ông Thượng Sĩ muốn xem chỗ lở của Học. Ông ta chỉ nh́n chừng hai giây mà không đụng chạm ǵ đến vết lở. Sau đó, chúng tôi ngồi nói chuyện chơi đến khoảng nửa giờ, Bác Sĩ Tài mới hỏi ông Thượng Sĩ:
     - “ Anh nghĩ chuyện này lo được không?”
     Vừa nói, Bác Sĩ Tài vừa đưa mắt về phía Học. Ông Thượng Sĩ gật đầu và nói.
     - “Xong rồi, nếu hai ngày sau không hết, trở lại một lần nữa.”
     Chúng tôi có hỏi sơ qua về thủ tục cha trị, th́ ông ta trả lời là đă cúng một cái trứng gà, ông làm chuyện này lúc nào, chúng tôi hoàn toàn không biết.
    
Hai ngày sau, vết lở của Học không tăng, nhưng cũng không giảm. Chúng tôi trở lại nhà ông Thượng Sĩ một lần nữa. Lần này ông ta không nh́n đến vết lở và cũng chẳng ai thấy ông làm những thủ tục huyền bí ǵ cả. Ngồi nói chuyện chừng một giờ, chúng tôi ra về. Hai ngày sau đó, với sự chứng kiến của tôi, Học tự lột một làn da mỏng trên vết lở và sau đó tất cả đều không c̣n bị ǵ nữa hết…
     Ngoài ra, trong những lần tiếp chuyện, ông Thượng Sĩ quân nhu c̣n cho biết là cha của ông truyền lại cho ông hai bùa: đó là trị giời ăn và bị mắc xương gà. Ông nói, ông có thể làm cho một cây đinh trở thành bùn...
.
    
Câu chuyện bùa ngải thứ hai tôi gặp là ở bên Miên.
    
Khoảng năm 1970 đến 1972, chúng tôi thường hay hành quân diệt cộng ẩn núp trên xứ Chùa Tháp. Trong một lần yểm trợ quân bạn, hai chiếc trực thăng vơ trang của chúng tôi phát hiện một người khả nghi ngoài đồng gần đó. V́ không biết người đó có phải là địch hay không, chúng tôi xuống thật thấp và cố t́nh bắn một loạt súng hăm dọa để thử phản ứng của người này. Nếu là thường dân th́ người đàn ông này sẽ đứng yên, hoặc giơ tay lên khỏi đầu để chứng tỏ là ḿnh không có khí giới. Không ngờ tên này vụt bỏ chạy, thế là cả hai chiếc trực thăng vơ trang trực xạ vào người này. Một điều hết sức lạ lùng là, sau nhiều loạt súng, người đàn ông này té xuống nhiều lần, nhưng sau khi đám bụi bao phủ tan đi, vẫn thấy hắn đứng dậy chạy một cách nhanh nhẹn. Hắn chạy một khoảng dài chừng hai trăm thước cho đến khi khuất bóng dưới một hàng cây rậm rạp. Cả hai phi hành đoàn trực thăng vơ trang chúng tôi đều rất ngạc nhiên không hiểu tại sao? Sau chừng một phút im lặng, một người trong chúng tôi lên tiếng trên vô tuyến: “Chắc nó có bùa...”
     Nên biết rằng, với bốn khẩu mini gun trên hai chiếc trực thăng vơ trang, mỗi khẩu có tốc độ bắn ra đến sáu ngàn viên trong một phút, hơn nữa, với địa thế ruộng khô trống trải và hai chiếc trực thăng ở cao độ thật thấp, th́ dù có đến mười tên địch chạy cùng một lúc, tôi tin chắc là không có một tên nào có thể thoát được. Trong trường hợp này lại chỉ có một tên mà thôi, cho nên chúng tôi  không thể nào hiểu được tại sao ???
     Ngoài hai vụ bùa ngải do chính mắt tôi thấy kể trên, c̣n một vụ sau đây tôi nghe kể lại:
     Cũng trong năm 1974, tôi nhận phi vụ đưa một phái đoàn từ Pleiku đến Phan Thiết để thẩm vấn một cán binh việt cộng về hồi chánh, trong lúc thuyết tŕnh về t́nh h́nh khu vực, một ông Đại Úy sĩ quan ban ba của tiểu khu Phan Thiết nói với chúng tôi như thế này:
     Tôi bảo đảm với mấy anh, một khu vực trong mật khu Lê Hồng Phong không có người hay một con thú nào sống được. Lư do là khu vực này có rất nhiều ngải bị mất thầy. Tất cả sinh vật trong khu đó đều bị ngải ăn thịt hết.
     Ông ta c̣n lấy tấm bản đồ ra khoanh tṛn khu đó cho chúng tôi xem, đồng thời c̣n cho biết là mỗi lần thiết vận xa của ta hành quân đến gần, khi c̣n cách b́a rừng khoảng hai mươi thước, th́ những cây ngải này bắt đầu múa may… Tôi thật sự không tin, nhưng đó là lời từ miệng của một ông Đại Úy sĩ quan ban ba của tiểu khu, th́ không thể coi đó là một chuyện đùa được.

2011
Lạc Long Huỳnh Quốc Phú
(Hiền nội edit)



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved