www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Chúa Luôn Nhậm Lời...

Du Mỹ Ngọc (HD 57-60)

     Gia đ́nh tôi, tất cả sáu người: Bà ngoại, hai vợ chồng, thêm hai tiểu thư và một công tử. Thật ngẫu nhiên, không hiểu sao, tuổi các cháu cứ "vô tư" cách nhau ba năm một, chắc Thượng Đế sắp đặt để cho dễ nhớ! Theo thứ tự th́ hai tiểu thư giữ vị trí ở hai đầu, quư tử ngự ở trung tâm, và cô út năm đó mới 12 tuổi.
     Tháng 5 năm 1980, theo bàn tính của gia đ́nh, ông xă và cậu con trai khăn gói xuống thuyền vượt biên trước qua ngả Rạch Giá. Hơn một tháng sau th́ nhà được tin chuyến đi của bố con may mắn đă trót lọt và hiện đang tạm trú tại trại tị nạn Songklha Thái Lan, chờ được phỏng vấn để đi định cư tại Hoa kỳ.
     Năm sau 1981, gia đ́nh c̣n lại bốn người, tiếp tục mua chỗ, t́m cách trốn CS cũng theo ngả Rạch Giá, y chang con đường mà hai Bố con đă thành công trong chuyến vượt biên lần trước. Lư do tại sao gia đ́nh không xếp đặt đi một lần cho thuận tiện, kể cũng hơi phức tạp v́ thời cuộc có những diễn biến như sau.
     Hồi đó, Sài g̣n có phong trào đi bán chính thức do công an tổ chức, rất quy mô và tương đối an toàn. Vài chuyến đầu tiên đều trót lọt êm ả nên vợ chồng tôi yên tâm t́m mối để ghi tên cho chắc ăn. Nhưng thật xui xẻo, mọi người đă bị lừa, riêng gia đ́nh tôi mất mấy chục cây mà đi không được, do Nhà nước ngưng bất tử và không biết bao giờ mới bật đèn xanh cho đi lại. Lúc bấy giờ gia đ́nh đă cạn tiền, bèn bàn nhau để ông xă và con trai đi trước, qua nước ngoài làm đầu cầu, rồi sẽ t́m cách bảo lănh gia đ́nh sang sau. Vả lại, nghĩ cho cùng, chia đi làm hai lần cũng có ưu điểm là cứu được nhau, trong trường hợp bị bắt. Cũng v́ tiền bạc khó khăn và tính toán kỹ quá nên măi 9 năm sau, gia đ́nh tôi mới được đoàn tụ đầy đủ ở Mỹ quốc.
     V́ nóng ḷng và không đủ kiên nhẫn để chờ nên năm 81, Bà ngoại và ba mẹ con tôi, lên xe đ̣ xuống Rạch Giá để thực hiện cuộc vượt biên lần thứ hai. Mọi người trong chuyến đi được phân tán vào tạm trú trong các nhà ở ven sông, chờ đến đêm sẽ được chuyển qua thuyền lớn để vượt biển t́m tự do nơi phương trời xa lắc. Nhưng bất hạnh thay, tổ chức bị lộ và mọi người già trẻ lớn bé đều bị công an bắt cho vào tù hết.
Trong lúc chạy trốn hỗn loạn, cô gái lớn bị thất lạc và sau đó lại bị nhốt vào một nhà tù ở nơi khác. Thế là gia đ́nh tôi lúc đó chỉ c̣n ba người được giam chung một chỗ là Bà ngoại, tôi và cô gái út.
     Pḥng giam chật chội v́ quá đông người, nam nữ hỗn độn, mẹ con có duyên được xếp nằm cạnh một phụ nữ c̣n trẻ hiền lành, đang mang bầu. Mọi người đều trải qua một đêm dài trằn trọc lo lắng, không biết tương lai sẽ ra sao? Sáng hôm sau, nhờ dấu được một ít tiền, nên tôi mướn người ra ngoài mua thực phẩm để chuẩn bị cho những ngày đen tối sắp tới. Cô gái út Thu Trang ngồi khóc sướt mướt cầu nguyện cho gia đ́nh mau được trở về tổ ấm để có lại đời sống b́nh thường.
     Bỗng nhiên, công an ra lệnh mọi người sửa soạn giấy tờ để Nhà nước khoan hồng cho một số được thả về. Tất cả tù nhân lúc đó rất hồi hộp, tinh thần căng thẳng, v́ không biết có tên ḿnh trong danh sách được trả tự do hay không? Thế rồi không hiểu sao, như một phép lạ, cả ba chúng tôi đều có tên trong nhóm người được cho về trước, thật là quá mừng. Tôi chợt bàng hoàng rưng rưng nước mắt nh́n cụ già râu tóc bạc phơ và cô Tuyết mang bầu phải ở lại. Mẹ con đă ân cần tặng tất cả thực phẩm mới mua cho người phụ nữ thiếu may mắn. Tôi âm thầm ghi lại địa chỉ thân nhân của cô ở Sài g̣n để cho gia đ́nh tiện việc liên lạc sau này. Trước khi lên xe đ̣ về Sài g̣n, chúng tôi ra chợ Rạch giá, nh́n cảnh mua bán nhộn nhịp, không biết tâm trạng tôi vui hay buồn? Mẹ con Bà cháu vào nhà lồng chợ ăn mấy tô bún mắm, người địa phương nấu thật là ngon. Tôi nghẹn ngào bật khóc, chợt nhớ tới Thu Hằng, không biết giờ này con gái lớn tôi ra sao? Tâm trạng ngổn ngang khi ngồi trên xe đ̣, nh́n Mẹ già con dại, kẻ ở trong tù, người ở phương xa biền biệt, tương lai sẽ về đâu!
     Một thời gian sau, Tuyết và Thu Hằng đă ngẫu nhiên gặp nhau trong một nhà tù khác và được thả về cùng một lúc sau bốn tháng bị giam cầm. Riêng Bà ngoại, năm1985 được gia đ́nh người chị bảo lănh sang Úc và Bà đă qua đời năm 1996, hưởng thọ 95 tuổi.
     Cô Tuyết, sau này đă trở thành người bạn thân với gia đ́nh chúng tôi trong suốt thời gian cô chờ được bảo lănh qua Mỹ. Đúng là quả đất tṛn, gia đ́nh cô hiện cư ngụ tại Oregon và bé trai trong bụng mẹ năm nào, nay đă có danh phận, và sống cùng địa phương với bố mẹ.
     Năm vừa rồi, gia đ́nh Đạo-Thu Trang lên chơi Oregon mấy hôm. Được biết gia đ́nh Tuyết và Bửu, nay đă tin Chúa rất thành tín.
     Buổi sáng hôm được trả tự do, mẹ con tôi chỉ hơi thắc mắc là trong pḥng giam có một cụ già có lẽ c̣n cao tuổi hơn Bà ngoại, và cô Tuyết đang mang bầu th́ lại không may mắn được thả về cùng lúc?
     Sau khi về đến Sài g̣n, nhân một bữa lục lại các sách báo năm xưa, tôi chợt bàng hoàng thấy một mảnh báo cũ rớt ra, trong đó có đọc được một tựa đề ghi hàng chữ:

"Chúa luôn nhậm lời cầu xin của các em nhỏ".

Du Mỹ Ngọc (HD 57-60)



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved