www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Chết Cả Cuộc Đời

Hai Lúa NJ (HD 68-75)

     Tiếng súng AK cùng với tiếng lựu đạn ngày càng tăng dần tại lộ ṿng cung của thành phố trong đêm 29 rạng ngày 30 tháng tư đen 75. Cho đến sáng ngày 30 th́ đă có một toán VC đầu đội nón tai bèo tay cầm AK lọt được vào khuôn viên trường La san. Một tên ria một loạt AK bắn nát đầu tượng thánh Gio An La San trước cổng trường. Từ chỗ núp trên lầu hai, NDTV Thắng nổi nóng quay họng súng trung liên nhắm vào đầu tên này toan siết c̣ th́ Thiếu Úy Cảnh Sát Dă Chiến Nghĩa nằm kế bên đă vội chụp tay Thắng lại.
     Anh Nghĩa nói nhỏ cùng Thắng:
     - H́nh như đây là quân chủ lực miền của VC thuộc tiểu đoàn Tây Đô v́ tụi nó có cả B40. Hỏa lực tụi nó mạnh lắm. Để anh gọi PRC10 về Tiểu Khu xin xe cơ giới có trang bị đại liên v́ ḿnh chọi không lại với hỏa lực của tụi nó đâu.
     Tiểu khu không trả lời máy nên toán NDTV cơ sở và toán Cảnh sát Dă Chiến đành phải nằm yên chờ đợi.
     Đợi được một lúc khá lâu th́ qua chiếc radio bỏ túi Thắng nghe được tiếng của Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh ra lịnh cho anh em "đang ở đâu th́ ở yên đó không được nổ súng". Tới lúc đó th́ Đại Tá Tiểu khu trưởng mới lên máy ra lịnh cho Thiếu Úy Nghĩa hăy cùng anh em giữ vững vị trí pḥng thủ. Nhưng chỉ mới chưa đầy 15 phút sau th́ có tiếng trực thăng cất cánh từ Tiểu khu và quay đầu về hướng biển Đông để bay ra hạm đội 7 chở theo Ngài Tỉnh trưởng đào ngũ vào giờ thứ 25.
     Trong lúc anh Nghĩa đang lo lắng và sốt ruột th́ qua radio, mọi người đă bàng hoàng và sửng sốt khi nghe được lệnh đầu hàng từ TT Dương Văn Minh. Tất cả mọi người đều ôm nhau khóc nức nở.
     Anh Nghĩa mắt lạc thần tay mân mê khẩu súng lục. Tới lúc anh lên đạn khẩu súng th́ Thắng đă đè anh xuống giựt khẩu súng ra khỏi tay anh. Thắng qú xuống van xin anh:
     - Đành rằng nước mất th́ nhà cũng sẽ tan thôi. Nhưng anh phải sống để lo cho người vợ mới cưới là chị Trang cũng như em phải ráng sống để lo cho Ba Má của em.
     Sau khi quăng hết súng ống đạn dược cho quàng băng đỏ "cá mặn 30" đang đi thu gom, anh Nghĩa và Thắng đă thất thểu lững thững đi bộ về nhà như hai cái xác không hồn.
     Sau đó là những tháng ngày chị Trang phải cơm nắm cơm gói đi thăm nuôi anh trong chốn lao tù tại trại cải tạo Kênh Năm Chương Thiện. Cũng may là anh chị chưa có đứa con nào nên chị vẫn có thể đi thăm anh đều đặn mỗi tháng.
     Trải qua gần 6 năm lao tù khổ ải, năm 1981 anh Nghĩa đă được phóng thích.
     Anh Nghĩa đă trốn không về tŕnh diện tại quê cũ. Nhờ anh rất giỏi về máy móc và nhân cơ hội có một người bạn tù được thả trước tổ chức vượt biên đang cần thợ máy, anh đă dẫn chị Trang xuống Cà Mau để ra khơi.
     Chuyến ra khơi của anh chị thật thê thảm. Chiếc ghe cà dom nhỏ bé đă bị hải tặc Thái Lan tấn công rất nhiều lần.Tới lần cuối cùng chúng đă giết tất cả người già, trẻ em và đàn ông trên ghe. Anh Nghĩa cũng bị đập đầu cho chết rồi sau đó bọn hải tặc quăng xác anh xuống biển ngay trước mặt chị Trang.
     Lúc bọn hải tặc đang lột trần truồng chị Trang ra để hăm hiếp chị th́ anh Nghĩa nghe được tiếng la hét của chị nên đă cạy nắp hầm tàu đánh cá của bọn cướp để chui lên. Sau bao ngày chịu đói khát, mặc dầu là một vơ sĩ huyền đai Thái Cực Đạo, anh vẫn là người đầu tiên bị hải tặc thảm sát.
     Con thuyền không may mắn đă bị bọn hải tặc nhận ch́m xuống ḷng đại dương. Bọn cướp Thái Lan đă bắt theo chúng đem về hoang đảo Kora Kora một số phụ nữ c̣n trẻ, trong số đó có cả chị Trang.
     Mỗi khi đi đánh cá xong, chúng thường quay trở về ḥn đảo này kiếm những phụ nữ VN để thỏa măn thú tính. Không phải chỉ có một tàu mà các tàu đánh cá Thái Lan khác cũng hay ghe qua đảo và dùng súng uy hiếp để cưỡng dâm các người phụ nữ VN.
     Rất may cho chị Trang v́ sau vài tháng bị giam cầm như một người nô lệ t́nh dục trên hoang đảo, chị và tất cả số thuyền nhân khác đă được một vị anh hùng làm việc cho Cao Ủy Tị Nạn của Liên Hiệp Quốc, là người đă dùng trực thăng theo dơi bọn cướp, sau đó khám phá ra ḥn đảo và đă cứu thoát được tất cả mọi người VN trên đảo. Lúc c̣n đang học college, trong lúc Thắng soạn luận án tốt nghiệp với chủ đề Boat People, anh t́nh cờ biết được vị anh hùng này đă bị bọn cướp Thái treo cái đầu vị anh hùng với cái giá 1 triệu US đô la trả cho người nào giết được ông. C̣n người Việt th́ ghi ơn ông bằng cách chẳng c̣n được mấy người nhớ đến ông và thâm chí c̣n rỉ tai nhau về những nơi chốn ăn chơi vui vẻ trên đất Thái trên đường "áo gấm về quê." Thành ra câu hát năm nào Thắng đă xuống nước mắt khi nghe Video của Asia: "Xác anh nay ở nơi nào. Giạt sang đất Thái hay vào Nam Dương", h́nh như chỉ c̣n là tiếng vọng lạc lơng của các oan hồn thuyền nhân như anh Nghĩa từ chốn đại dương sâu thẳm.
     Khi chị Trang được chuyển đến bịnh viện th́ một đại họa khác đă đổ xuống đầu chị. Vị Bác sĩ của Cao Ủy Tị Nạn LHQ đă báo tin cho chị hay là chị đang có thai! Chị bàng hoàng nhẩm tính thời gian bị mất kinh và biết chắc thai nhi không phải là giọt máu thương yêu của anh Nghĩa mà chính là giọt máu oan cừu của lũ hải tặc Thái Lan. Phá thai là chuyện chị không có can đảm thực hiện v́ thai nhi vô tội này dầu sao cũng có pha trộn trong đó một chút máu huyết của chính chị. C̣n mang "ḍng máu oan nghiệt" này cho tới ngày khai hoa nở nhụy th́ những ngày c̣n lại trên trần gian sẽ là cái cảnh... chết cả cuộc đời. Chị van xin vị Bác sĩ người Úc hăy chích dùm cho chị một mũi thuốc quá liều để cho chị được theo anh Nghĩa về nơi chín suối ngàn thu.
     Vị Bác sĩ độc thân hiền lành đă từ chối lời yêu cầu của chị. Sau khi chị đă sinh ra một bé trai, vị Bác sĩ đă ngỏ lời cầu hôn cùng chị và hứa sẽ săn sóc bảo bọc hai mẹ con chị cho đến măn đời.
     Chị đă gạt nước mắt từ chối ḷng hảo tâm của vị Bác sĩ tốt bụng và đă rời Thái Lan đi định cư tại miền Đông Bắc HK giá lạnh.
     Suốt hơn ba chục năm chị Trang đă sống im hơi lặng tiếng cắt hẳn liên lạc với gia đ́nh bên VN và tránh né không đến bất cứ nơi nào có đồng hương VN. Cha Mẹ chị lần lượt đă qua đời trong nỗi đau buồn thuơng nhớ chị. Các anh chị em của chị đều nghĩ rằng thân xác chị đă nằm yên dưới ḷng đại dương từ lâu lắm rồi.
     Riêng với cháu Thái, ḍng máu oan khiên năm nào, th́ chị vẫn cắn răng im lặng không nói ǵ về lai lịch của cháu. Trong khai sinh của cháu chị đă ghi tên cha của cháu là Nguyễn Đức Nghĩa. Mỗi khi cháu hỏi về cha cháu th́ chỉ chị chỉ biết nuốt nước mắt giải thích:
     - Cha con là một Thiếu Úy QLVNCH đă bị hải tặc Thái lan thảm sát trên đường t́m tự do.
     Chị cũng nói dối con là thân nhân của anh Nghĩa và chị hầu hết đă bị thảm sát cùng anh Nghĩa rồi nên chị không cần thiết phải trở về thăm VN.
     Cho đến một hôm t́nh cờ chị Trang gặp lại chị Minh, chị bà con của Thắng, trong một shopping center. Chị Minh đă hoảng hồn như gặp ma v́ tất cả mọi người quen của chị Trang suốt hơn ba chục năm qua đều nghĩ rằng chị Trang đă chết mất xác trên biển từ lâu lắm rồi. Khi chị Minh nhắc đến người em họ là chiến hữu Nguyễn Ngọc Thắng của anh Nghĩa với h́nh ảnh hai người như người mất hồn ghé nhà chị Minh ôm Ba Má chị Minh khóc nức nở vào giờ thứ 25 năm xưa th́ chị Trang buột miệng than:
     - Trước khi đi em và anh Nghĩa đi vượt biên có nghe tin chú Thắng đi vượt biên trước tụi em và ghe đă bị bắn ch́m gần Ḥn Tre bên Rạch Giá. Tội nghiệp cho cả hai anh em nhà họ Nguyễn đều bị chết ch́m dưới biển.
     Chị Minh biết hoàn cảnh sống "mai danh ẩn tích" của chị Trang nên cũng im lặng không tiết lộ cho chị Trang biết đó chỉ là tin đồn của tụi công an địa phương tung ra để rủa cho Thắng mau chết v́ Thắng vẫn c̣n đang sống nhăn cũng tại ngay miền Đông HK này.
     Lúc Thắng nghe chị Minh kể lại câu chuyện bi thương của gia đ́nh người chiến hữu năm xưa nhằm lúc anh đang đọc báo Mẽo đăng tin bọn Vẹm đă bỏ ra cả triệu US đô la ra để t́m xác mấy người Trung Cộng bị mất tích trên biển Đông.
     Tức cảnh sinh t́nh nên Thắng đă ngậm ngùi viết vội mấy vần thơ mọn để khóc anh Nghĩa.

     Mồ Cha Không Khóc - Khóc G̣ Mối:
     Đồng bào chẳng sót khóc người ta,
     Lái máy bay ra tận biển xa.
     Có thấy hồn anh (Nghĩa) pha nắng sớm,
     C̣n không vía chị (Trang) lẫn chiều tà.
     Lân bang vẫn muốn t́m người chết,
     Vẹm đỏ đâu cần gặp bóng ma.
     Mấy chục năm bồng bềnh sóng nước,
     Vong linh khóc cảnh khổ quê nhà.


     Trước ngày đoàn tụ cùng cáo Hồ dưới âm phủ, cựu Thủ Tướng Vẹm Vơ văn Kiệt có nói một câu huề vốn: "Sau ngày 30 tháng tư năm 75 có triệu người vui (chắc hắn muốn ám chỉ một triệu đảng viên của đảng Cộng sản VN) nhưng cũng có triệu người buồn. Chị Trang có lẽ làm một trong những người đau buồn nhất trong số nhiều triệu người buồn v́ chị là người đă chết cả cuộc đời sau ngày anh Nghĩa và Thắng bắt buộc phải buông súng trong lúc súng vẫn c̣n đạn và ḍng máu yêu chuộng tự do vẫn c̣n tuôn chảy trong người...

Hai Lúa NJ (HD 68-75)
Để tưởng niệm 39 năm ngày miền Nam VN bị rơi vào tay Cộng Sản



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved