www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

"Bốn NGU, Tám KHỔ"

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Hôm nay tôi mời quư vị cùng tản mạn về cái Ngu và cái Khổ trong đời sống thường nhật của chúng ta. Cũng xin thưa, mục đích bài viết chỉ để mua vui, tặng nhau nụ cười, "mao tôn cương" vớ vẩn về những điều mà mọi người đă biết từ khuya nhưng được tô điểm bằng những dẫn chứng có tính riêng tư và hơi "tếu" của hai đứa tôi. Đọc để giải trí, mong quư vị đừng hiểu lầm là có ư "lên lớp" th́ tôi rất cám ơn.
     Thế gian thường nói ở đời có bốn cái Ngu: "Làm mai, mượn nợ, gác c..., cầm chầu". Nếu quư vị muốn biết rơ chi tiết sự tích bốn món này th́ cứ tùy tiện lục ở trên net là thông suốt ngay. "Bốn Ngu" có mặt ở tựa đề là để trang trí cho đẹp, cho cân nên tôi sẽ lờ đi, miễn bàn v́ nó không thuộc vào nội dung chính của bài viết. Ở đây tác giả muốn nói về tám cái khổ nhưng thực sự chỉ chú trọng đến bốn cái chót thôi. Tại sao vậy?
     Tám khổ người đời thường đề cập tới là: 1/ Sinh - 2/ Lăo - 3/ Bệnh - 4/Tử - 5/ muốn mà không được - 6/ được rồi lại sợ mất - 7/ yêu không được chung sống và - 8/ ghét lại bị sống chung. Bốn cái khổ đầu tiên là hết thuốc chữa và không ai trốn được v́ nguyên nhân sâu xa của nó, theo đạo Phật, là do Duyên Nghiệp Nhân Quả... đời đời kiếp kiếp đă tạo ra.
Nói tóm gọn, ta gieo Nhân nào th́ ta hái Quả nấy, trước sau không chạy đi đâu được, Thượng đế rất sáng suốt và công bằng. Sau đây là vài dẫn chứng nho nhỏ để cùng vui và suy ngẫm. Tại sao quư phụ nữ sinh ra có người đẹp tuyệt trần, có người lại chỉ đẹp vừa vừa? Đơn giản thôi, kiếp trước người nào hay giận hờn, nhăn nhó cằn nhằn với phu quân, với bạn bè... với Thầy Cô th́ kiếp này kém xinh là đúng dzồi! Quư vị thử soi gương lúc đang giận hờn xem dung nhan có đẹp hay không là biết liền hà. Thế sao có người được sinh vào chỗ giầu có sang trọng, lại có người phải đầu thai vào nơi bần cùng nghèo khổ? Cũng dễ hiểu thôi, tại kiếp trước hà tiện, không chịu mở hầu bao bố thí giúp đỡ người nghèo nên kiếp này Thượng đế phạt cho được thưởng thức cái nghèo luôn. C̣n vấn đề Thọ Yểu th́ giải thích ra sao? Dễ ợt à: Kiếp trước sát sanh nhiều, ham nhậu nhẹt... khi không rủ nhau rút ngắn tuổi thọ của các sinh vật th́ kiếp này súc sanh đ̣i nợ, bắt ḿnh phải chết yểu để bù lại và cho... bơ ghét. Ối dào nếu kể hết những dẫn chứng vớ vẩn kèm theo với lời bàn "mao tôn cương" rất sâu xa của Thầy Sugar th́ chắc phải vài cuốn sách mới đủ. Bây giờ mạn phép đi vào phần chính của bài viết, sợ nói lan man dài quá làm quư vị buồn ngủ và bỏ cuộc.
     Phần này tập trung vào bốn khổ chót v́ nó có thể gia giảm, sửa đổi được. Tại sao vậy? Số là bốn khổ đầu bị cuốn chặt vào cái món Duyên Nghiệp... nghĩa là thuộc về quá khứ nên chịu thua, v́ quá khứ th́ làm sao... sửa được! Thế c̣n vấn đề cúng dường để xây Chùa, Nhà Thờ, nuôi Sư, nuôi Cha...v...v... không hóa giải được những tội lỗi ḿnh đă phạm hay sao? Đâu có được, no way, chuyện nào ra chuyện nấy, không thể hối lộ Trên để chạy tội được. Nếu kiếp này ḿnh có ḷng nhân ái, làm điều thiện, bố thí cúng dường... th́ sẽ được hưởng phước vào lúc khác, có thể ngay trong kiếp hiện tại hay trong những kiếp sau tùy cái Duyên! Tôi có nghe một nhà Sư trả lời đệ tử: ngay cả Đức Phật cũng không xoá tội lỗi cho tha nhân được, ai làm người đó chịu. Thế có cách nào để làm nhẹ bớt tội hay không th́ xin hẹn quư vị vào một dịp khác v́ nếu bàn ngay sợ... nhức đầu.
     Bốn khổ cuối cùng có thể hóa giải được là do chính cái Tâm ḿnh chủ động, nghĩa là ta sẽ tự biên tự diễn và dĩ nhiên hay dở... ráng chịu. Cũng xin nói trước, ư kiến đưa ra của tôi hoàn toàn chủ quan có thể sai hay đúng, một phần v́ kiến thức hạn hẹp, phần nữa như đă nói ở đầu bài, mục đích chỉ là viết phiếm để giải trí thôi.
     Khổ thứ Năm: "muốn mà không được thoả măn". Ối dào, cái món này ác liệt lắm, nó là cái gốc đẻ ra các món khổ khác, muốn nói hết th́ phải cả cuốn sách và quả thật tôi thiếu khả năng, sorry. Tuy nhiên lạm bàn chút chút th́ cũng khả dĩ... Cái "muốn" của ta thường dính chặt với cái "tham" và ḷng tham th́ không đáy, thế là hết thuốc chữa chăng? Đâu đến nỗi tuyệt vọng v́ cái gốc đích thực lại là cái Tâm cưa, do đó có thể sửa sai bằng cách... Tu! Thế là chúng ta đă từ từ bước vào mê hồn trận của đạo Phật và tôi xin phép được khăn gói chạy ra cho khoẻ. Thú thật với quư vị, hai đứa tôi đă thoát được tới 90% cái khổ thứ năm rồi và xin kể ra một số kinh nghiệm đă giúp chúng tôi thành công. Thế này nhá, cái "muốn" b́nh thường của mọi người ngoài của cải vật chất, sức khoẻ chỉ c̣n lại là Danh Lợi T́nh... nếu thiếu xin quư vị điền thêm vào cho đầy đủ.
     Vợ chồng tôi đúng là vô sản chân chính. Tổ ấm của hai đứa rất khiêm tốn gọn ghẽ do con gái út bảo trợ và nhà Nước trả tiền mướn (SSI). Có cái xe để di chuyển cũng do con gái đứng tên luôn. Trừ chi phí hàng tháng, hai đứa c̣n lại 2, 3 trăm để tiêu vặt. V́ tôi không có nhu cầu nên nhường cho N xài trọn. Tháng nào không tiêu hết th́ để dành mua vé máy bay đi du lịch, thăm bà con...v...v... Sức khoẻ của cả hai tương đối tốt nhờ tâp thể dục đều đặn và ăn uống đúng phép vệ sinh. Tóm lại về phương diện vật chất chúng tôi cảm thấy là đủ rồi và không c̣n "muốn" ǵ nữa! Theo thống kê, th́ 2/3 nhân loại c̣n trong t́nh trạng thiếu ăn và không có nhà ở. Cuộc sống ḿnh như thế đă là hạnh phúc, nếu c̣n đ̣i thêm th́ hoá ra tham quá? Thế c̣n Danh Lợi T́nh th́ sao?
     Về phần tôi th́ đă ở ngoài ṿng cương tỏa từ lâu. Tất cả mấy món trên đều thuộc về quá khứ xa xôi đâu c̣n hơi sức để ham muốn. Chắc có em thét mét: Thầy c̣n ham hát ḥ và c̣n dọa nếu không được bêu xấu trên sân khấu th́ sẽ nghỉ chơi cưa mà! Ối dào, tất cả chỉ là nói đùa cho vui, sao các em ngây thơ thế! Thú vui về già của tôi bây giờ chỉ có cái computer, giàn karaoke để thu âm và viết lăng nhăng cho đỡ buồn. Trừ những bài Hồi kư ngày xưa, những bài viết chơi bi giờ th́ chỉ có một nửa sự thật thôi, ráng suy nghĩ để đừng ngộ nhận, cám ơn quư em.
     Thành thật mà nói, nếu bảo hoàn toàn không c̣n "muốn" ǵ nữa th́ cũng hơi mạnh miệng, bởi vậy tôi mới dành 10% cho cái khoản này. Tuy nhiên cái "muốn" của chúng tôi giờ đây nếu có cũng không cần thiết và nằm trong khả năng có thể thực hiện được. Có cũng tốt, không có cũng chẳng sao nên sẽ không "khổ" v́ nó.
     Khổ thứ Sáu: "được rồi lại sợ mất". Cái này th́ đúng 100% đấy. Cả đời làm ăn vất vả mới tạo được mớ tài sản, nhà cửa, chứng khoán, kim cương...v...v..., và cả người yêu bé nhỏ nữa nhưng lúc nào cũng lo ngay ngáy sợ mất v́ đâu biết ngày mai sẽ...ra sao! Cái khổ này là dài dài cho đến khi... qua đời và rút cục cũng chẳng mang theo được cái... khỉ khô ǵ! Nhưng đối với hai đứa tôi th́ khỏe re v́ có ǵ đâu mà sợ mất. Thế là thoát thêm được cái khổ thứ Sáu nữa.
     Khổ thứ Bẩy: "yêu mà chả được chung sống". Cái này th́ đúng là khổ... cực kỳ. Tội nghiệp cho những người yêu nhau mà lại bị chia duyên rẽ thúy, không được ở bên nhau v́ bất cứ lư do ǵ. Riêng chúng tôi th́ đă 52 năm rồi, dính với nhau như xi măng cốt sắt, c̣n tiếp tục dài dài... và dĩ nhiên ô tô ma tíc thoát khỏi cái khổ thứ Bẩy mắc... gió.
     Khổ thứ Tám: "ghét mà vưỡn phải sống chung". Ối dào, ra dzô gặp nhau mà mặt tam mặt nhất th́ thà... chết sướng hơn. Ôi bất hạnh thay cho những người ghét nhau mà bắt buộc phải giả vờ yêu nhau trong suốt cuôc đời. Trong thực tế, có nhiều cặp vợ chồng, sống chung với nhau chỉ v́... quyển lợi, c̣n t́nh cảm th́ đă nguội lạnh từ thuở xa xưa... Riêng vợ chồng Thầy Đ th́ nhờ Ơn Trên, may mắn đă không bị rơi vào t́nh huống khắc nghiệt đó. Ăn ở với nhau tới hơn nửa thế kỷ th́ c̣n chỗ nào để mà ghét nữa đây. À mà nếu bi giờ, vạn vật biến chuyển, ngộ nhỡ hết duyên mà muốn ghét th́ sợ cũng không... c̣n kịp nữa. Thế là hai đứa tôi lại ô tô ma tích thoái khỏi cái khổ cuối cùng. Thân ái chào tạm biệt. Xin hẹn gặp lại quư vị trong bài kỳ tới.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved