www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

"Bài Không Tên Số 4"

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Nhạc sỹ Vũ thành An là một hiện tượng đặc biệt trong giới nghệ sỹ sáng tác. Ông rất nổi tiếng về những t́nh khúc lăng mạn ướt át, đặc biệt là 10 bài không tên đầu tiên. Cách đây ít lâu tôi đă hân hạnh gửi đến quư vị 2 bài "có tên" của đương sự là "T́nh khúc thứ nhất" và "Anh đến thăm em đêm 30". Cũng xin nhắc nhở "TKTN" và "Bài không tên số 1" là hai bài hoàn toàn khác nhau. Hôm nay trước khi mời quư vị thưởng thức tiếp một ca khúc mới, tôi xin phép được sơ lược một chút về con người tài hoa nhưng thiếu may mắn này.
     Theo tài liệu của Wikipedia, ông sanh năm 1943 tại tỉnh Nam Định Bắc phần. Sau năm 75, bị CS cầm tù 10 năm tại các trại cải tạo ở miền Bắc VN. Năm 1991, qua Mỹ theo học Chương tŕnh Cao học Thần học và được đào tạo thành chức Phó Tế. Sáng tác phẩm của ông khoảng gần 100 t́nh khúc và chia thành hai loại: không tên và có tên. Những bài không tên, được đánh số không theo thời gian, từ số 1 đến số 50 và gần 30 bài khác có tên đàng hoàng. Nhạc phẩm đầu tay được mọi người yêu thích là "T́nh khúc thứ nhất", thơ Nguyễn đ́nh Toàn, phổ nhạc Vũ thành An. Thời gian sau này, không hiểu v́ lư do ǵ ông đă giă từ những "t́nh ca" và chỉ chuyên chú sáng tác những bản "Thánh ca" mà thôi. Quư độc giả muốn t́m hiểu chi tiết về cuộc đời của tác giả xin mời đọc ở trên net cho rộng đường dư luận.
     Hôm nay tôi chọn "Bài không tên số 4" để hát hầu quư vị là có lư do đấy. Trong ca khúc có hai nhóm từ, theo tôi, khá lư thú nên muốn tản mạn vui chơi với quư vị nhân lúc sức khoẻ đang dồi dào mà lại bị N chê nên đành thất nghiệp.
     "Đời con gái cũng cần dĩ văng, mà em tôi chỉ c̣n tương lai". Ơ hay, thế là thế nào? Sao nghệ sỹ kỳ thị thế, không sợ bị cẩm phạt hay ra toà hả? Theo thiển ư, nói chung chung, mọi người không phân biệt trai gái, đều cần dĩ văng cả. Nhưng để làm ǵ, khai thác nó ra sao và lúc nào nên vứt vào thùng rác th́ dĩ nhiên là... nhân tâm tùy mạng mỡ!
     Tuy nhiên, trong bài này, tác giả có thể chỉ muốn nói riêng về người con gái nào đó, không chừng lại là baby của đương sự! Và có lẽ dĩ văng của Nàng không được thơm như... múi mít nên chàng đành ngậm ngùi chỉ quan tâm đến tương lai thôi. Nhưng tương lai cũng mờ mịt lắm, đâu biết ngày mai sẽ ra sao! Điển h́nh là nạn nhân trên 2 chiếc máy bay của hăng hàng không Mă Lai mới rớt. Thật là thảm khốc, chúng ta hăy cầu nguyện cho tất cả và hiển nhiên cuộc đời quả là... vô thường. Tóm lại, chỉ có hiện tại là quan trọng và nếu ở trong tầm tay th́ hăy nắm chặt lấy nó là khôn ngoan nhất, phải không quư vị? Thêm nữa, ngày xưa các Cụ có phán: "Lấy đ... về làm vợ" th́ cũng ok, miễn là phải giải nghệ, tuyệt đối hổng được tái phạm nữa là đạt rồi.”
     "Triệu người quen có mấy người thân. Khi ĺa trần có mấy người đưa". Nhóm từ này được phổ biến rộng răi, bàng bạc khắp mọi nơi và ư nghĩa của nó h́nh như lúc nào cũng đúng! Trong đời sống hàng ngày, khi tiếp xúc sinh hoạt với nhau, v́ không mất tiền mua nên chúng ta thường rộng răi với những lời nói đẹp, sao cho vừa ḷng nhau. Tuy nhiên nếu lạm dụng th́ sẽ trở thành sáo, rỗng tuếch, thiếu sự chân thành và dần dần sẽ làm mất ḷng tin nơi người đối diện. Bạn hữu, chỉ khi hữu sự như va chạm quyền lợi, danh dự, sinh mạng...v...v..., lúc đó mới đánh giá đúng được sự thân sơ và tấm ḷng quan tâm đến nhau ở mức độ nào. C̣n lúc b́nh thường, mọi người đều an toàn trên xa lộ th́ tuyệt đại đa số chỉ xài có... cái miệng thôi.
     Thi sỹ Đinh Hùng, con người tài hoa nhưng bạc mệnh, đă qua đời năm 1967 lúc mới 48 tuổi tại Sài g̣n. Tác phẩm của ông có hai thi tập nổi tiếng là Mê Hồn Ca và Đường Vào T́nh Sử. Lúc
sinh thời, thi sỹ được nhiều người mê thơ ái mộ, nhất là những thiếu nữ thị thành xinh như mộng. Tội nghiệp, Thi sỹ chỉ có một ước nguyện khiêm tốn là khi chết sẽ được các nàng cầm hoa xơa tóc đứng bên mồ để khóc ông. Chao ôi, h́nh ảnh thật lăng mạn và ma quái... cực kỳ. Nhưng không ai biết cụ thể lúc ông nằm xuống, đă có bao nhiêu người ái mộ đến cầm hoa để tiễn đưa thi sỹ về đất mẹ? Mời quư vị thưởng thức mấy câu đầu tiên, khá xúc động trong bài thơ "Cung đàn tưởng niệm" của tác giả.

    
"Cung đàn tưởng niệm"- Đinh Hùng
     Khi anh chết, các em về đây nhé
     V́ chút t́nh lưu luyến với nhau xưa
     Anh muốn thấy các em cùng nhỏ lệ
     Tay cầm hoa xơa tóc đứng bên mồ.

     ***************
     Bài viết này tôi thân tặng quư thân hữu, quư em đă giúp tôi có được sự hiện diện trên diễn đàn để viết, để hát, từ thuở ban đầu và dài dài cho đến nay. Tiện thể, tôi cũng chân thành cám ơn quư em đă sốt sắng giúp tôi post bài, hoặc hướng dẫn cách post bài và tặng tôi cái logo ngộ nghĩnh để cùng nhau vui cười thoải mái. Tôi cũng không quên cám ơn quư em đă có một thời cùng nhau trao đổi tâm t́nh, kiến thức trên diễn đàn, để tạo cơ hội cho mọi người đoàn kết và thương yêu nhau hơn.
     Và cuối cùng, tôi cũng có một ước nguyện nho nhỏ dễ thương giống như Thi sỹ Đinh Hùng, là khi trở về với cát bụi, mọi người dù thương hay ghét cũng xin cầm một cánh hoa hay một nắm đất, rải xuống mộ phần lạnh lẽo th́ tôi cũng được mỉm cười nơi tiên cảnh an lạc. Cũng xin yêu cầu một điều chót, nếu là các em gái th́ đừng nên xơa tóc v́ e ngại giống... ma quá! Hơn nữa, để pḥng hờ sợ tôi quá xúc động đội mồ sống lại, mọi người sẽ hốt hoảng chạy tán loạn th́ là... tan hàng.
     À mà cũng xin thưa, để khỏi có sự hiểu lầm, đoạn chót của bài này chỉ có phần "cám ơn" là tôi viết với sự chân t́nh. C̣n đoạn mong ước vớ vẩn "lúc qua đời" chỉ là viết tếu cho vui, xin quư vị hăy lờ đi. Lư do là hai đứa tôi đă nhất trí cùng với con, khi hết sống th́ hỏa thiêu ngay: thân xác cho vào túi nylon của bệnh viện, đưa vào ḷ thiêu và đầu ra sẽ là cát bụi đựng trong một cái lọ. Gia đ́nh sẽ tùy nghi đem rải xuống sông hay biển hoặc một chỗ nào thuận tiện. Thế là khỏe re, sở hụi chỉ trên dưới một ngàn, khỏi mua bảo hiểm nhân thọ, khỏi mua hay mướn đất để chôn, khỏi mua quan tài...v...v... Tuyệt vời nhất là thân hữu khỏi tốn th́ giờ thăm viếng, Hội đỡ tốn ṿng hoa, chỉ cần một câu: "Thành kính phân ưu" trên net là đủ rồi! Tóm lại cả làng đều khỏe nhá.
     Bây giờ, để trở về với đời sống đáng yêu, xin mời quư vị cùng thưởng thức ca khúc "Bài không tên số 4" của nhạc sỹ Vũ thành An.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved