www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Ba Cô Học Tṛ

Thầy Nguyễn Ngọc Đường

     Quư cô nói ở tựa đề chính là ba cựu nữ sinh khả ái của trường Trung học Hoàng Diệu năm xưa. Cô lớn nhất, xuân sanh mới có 71, cô thứ hai trẻ hơn một chút 69, cô út th́ vừa chẵn 68, c̣n riêng tôi th́ quư vị đă biết, chỉ mới 82 thôi. Tôi ḷng tḥng kê khai tuổi của mọi người mục đích để quư vị hiểu ngầm là cả bốn Thầy tṛ đếu được thế gian xếp vào hạng đă... cao tuổi. Vấn đề chúng tôi niên kỷ sêm sêm như nhau cũng là điều b́nh thường v́ thuở đó bố mẹ thường cho con đến trường hơi muộn. Học lớp đệ Tứ, nhiều cô đă đủ điều kiện để lên xe bông về nhà chồng được rồi. Tuy nhiên có một điều khó hiểu là cả ba cô, không ai chịu gọi tôi bằng Thầy dù tôi đúng là Thầy thứ thiệt chính hiệu con nai.
     Cô thứ nhất thân mật gọi tôi bằng "dượng", cô thứ hai kêu bằng "anh" ngọt xớt, c̣n cô chót lại âu yếm gọi thầm là "ḿnh ơi". Vấn đề xưng hô có vẻ lăng mạn này cần có sự giải thích cẩn thận để quư vị khỏi phải nhức đầu.
     Năm 59, tốt nghiệp trường sư phạm ra, may mắn được xếp hạng khiêm tốn nên thượng cấp bổ tôi về dạy ở trường Khánh Hưng xa lắc thuộc tỉnh Ba Xuyên, sau được đổi tên là Trung học Hoàng Diệu. Trường mới có đến lớp đệ Ngũ, nhân viên thưa thớt kể cả Thầy cô giáo khoảng độ hơn một chục người. V́ là Thầy ở Sài g̣n chuyển về nên tôi được xếp dạy các lớp cao nhất là Đệ Lục và Đệ Ngũ. Thời gian đó, cô "ḿnh ơi" mới học tới đệ Lục, c̣n hai cô kia th́ học lớp đệ Ngũ.
     Đầu năm 62, do duyên Trời đưa đẩy, tôi đă can đảm rước cô ''ḿnh ơi" về dinh để xây dựng tổ ấm, chấm dứt cuộc sống độc thân vừa cô đơn lại thiếu ổn định. Đám cưới của hai đứa tôi tưng bừng, hồi hộp và hấp dẫn như thế nào, tôi đă có dịp kể hầu quư vị trong bài hồi kư "Người t́nh trăm năm". Tiện thể xin bật mí: cô "ḿnh ơi" và cô gọi tôi bằng "dượng" chính là hai chị em ruột kế nhau. Gia đ́nh Ngọc, vợ tôi, rất đông chị em gái và nàng được xếp tới thứ Mười, thật dễ sợ. Giả thử tôi về dạy sớm hơn, rất có thể lại có thêm cô thứ Tám là đệ tử nữa. Nếu điều này xẩy ra thật th́ mối nhân duyên của tôi có khả năng gặp rắc rối v́ thuyền t́nh biết ghé vào bến mô? Chẳng lẽ "hoa thơm đánh cả cụm" th́ hơi tham và luật pháp đâu có chấp nhận! Nói đùa tí cho vui, mong quư vị tha lỗi. Xin cám ơn.
     Bây giờ xin nói vài lời về cô kêu tôi bằng Anh, có mỹ danh là HQ. Cô bỏ cuộc chơi vào năm đệ Tứ để theo gia đ́nh lên Sài g̣n lập nghiệp. Cô làm việc ở sở Mỹ một thời gian, sau đó kết duyên với một đồng nghiệp người Mỹ, rồi theo chồng về xứ Cờ Hoa năm 67. Tóm lại, cô xa quê hương bản quán, tính đến nay đă gần nửa thế kỷ.
     Ngày xưa thân ái  Thuở c̣n tuổi học tṛ, ba cô đă có thời gian chung sống dưới một mái nhà, đầy ắp những kỷ niệm đẹp, ngây thơ dễ mến. Dạo đó gia cảnh cô HQ quá khắc nghiệt và riêng cô đă thiếu hẳn t́nh thương trong gia đ́nh. Ba Mẹ mắc lo kiếm sống và thất bại liên tiếp trong thương trường nên không quan tâm đến đời sống riêng tư của con gái. Có thời gian cô bị bỏ vơ giữa chợ đời, không nơi nương tựa, được cô Chín, cô Mười ái ngại, bao dung đem về chỗ ở riêng để giúp đỡ. Trong sinh hoạt hàng ngày, các cô đă chia nhau từng tô ḿ, từng chén chè, từng bộ quần áo. Lúc tối lửa tắt đèn, khi đau ốm, lúc nào cũng sát cánh bên nhau như ruột thịt, bao nhiêu là kỷ niệm và làm sao mà quên được.
     Đời sống nơi xứ lạ  Từ khi qua Mỹ, cô HQ đă sống thật hạnh phúc bên người chồng tuy khác mầu da nhưng rất cưng chiều vợ. Cô không phải vất vả đi làm, chỉ lo việc nội chợ và chăm sóc con cái. Có lần anh muốn hướng dẫn người yêu sử dung cái máy cắt cỏ, cô nhẹ nhàng từ chối: "đâu phải chuyện của em". Anh nh́n cô chọc ghẹo: "thế không có anh th́ em biết nhúc nhích làm sao". Làm ǵ có chuyện đó hả anh, cô t́nh tứ đáp lại, rồi cả hai cùng nh́n nhau phá lên cười vui vẻ. Anh là một quân nhân gương mẫu trong binh chủng army. Chỗ phục vụ của anh luôn thay đổi và di chuyển khắp nơi trên thế giới. Đặc biệt, dù làm việc ở bất cứ địa danh nào anh cũng cố thu xếp để mang theo gia đ́nh nếu khả năng cho phép. Nhờ vậy, cô đă được đi du lịch miễn phí suốt thời gian anh c̣n trong quân ngũ cho đến khi về hưu. Tội nghiệp, gia đ́nh anh mắc bệnh đau tim di truyền nên anh đă qua đời với quân hàm Trung Tá cách đây hơn một thập niên. Anh bỏ lại trên cơi đời một người vợ cô đơn, ba cậu con trai đều tốt nghiệp đại học và tất cả đă thành gia thất.
     Nửa thế kỷ gặp lại  Sau khi phu quân qua đời, người góa phụ sống một ḿnh thầm lặng trong căn nhà 5 pḥng trên Las Vegas. Cô chỉ có một người bạn thân hàng xóm ở gần đó, hoàn cảnh riêng cũng giống cô. Tuy nhiên gia đ́nh người bạn may mắn c̣n đủ đôi, chị em qua lại vui chơi và giúp đỡ nhau nên cũng được ấm áp phần nào. Sống nơi xứ người, cô không hề giao thiệp với cộng đồng người Việt dù bất cứ ở đâu, ngay cả những bạn cũ trường xưa cũng không t́m cách để liên lạc, không biết tại sao? Hay là cô đă có một kỷ niệm không vui nào đó với người đồng hương chăng? Chắc chỉ có Thượng đế biết, v́ đương sự không chịu giải thích. Trong khi đó, cả hai cô Chín và Mười th́ mỏi mắt trông chờ, t́m nàng như thể t́m chim, nước Mỹ mênh mông biết nàng đậu ở bến mô?
     Sau này t́m hiểu mới biết cô không chịu chơi computer từ thuở ban đầu nên những chuyện xẩy ra trên thế giới hàng ngày cô đều... mù tịt, thật là hạnh phúc v́ khỏi điên cái đầu. May quá, trong một chuyến du lịch qua Trung quốc, gặp được người quen cùng quê nên cô đă t́m được số phôn của hai người bạn cũ năm xưa. Các cô đă quá xúc động bèn ôm nhau khóc qua điện thoại làm tôi cũng mít ướt v́ xúc động dây chuyền. Thế rồi một cuộc hẹn ḥ lịch sử đă cấp tốc được thực hiện và hôm nay, chúng tôi bốn người đă gặp nhau vui vẻ tại thủ đô cờ bạc Las Vegas.
     Gọi Thầy bằng Anh? Số là cô học tṛ của tôi đă quên khá nhiều tiếng mẹ đẻ. Sống trong một môi trường chỉ giao thiệp với toàn Mỹ nhân th́ làm sao không quên dần tiếng Việt được! Khi tṛ chuyện, cô thường lắp bắp, lúng túng để t́m từ cho đúng và dĩ nhiên phải tăng cường thêm tiếng Anh và cả ngôn ngữ bằng tay nữa, thật là vất vả. Lần đầu tiên tiếp xúc với cô trong điện thoại: "Xin lỗi có phải ông là Thầy Đường năm xưa không ạ? Dạ thưa, tôi đúng là Thầy sugar, phu quân của Ngọc đây." Rồi cô lúng túng như gà mắc đẻ; "Thế... bây giờ ông sugar muốn tôi gọi bằng Ông hay Thầy?" Tôi nghĩ bụng, người đẹp ở Mỹ đă lâu th́ cứ gọi là You cho tiện việc... sổ sách. Tôi bèn trả lời: "Thôi th́ cô cứ gọi bằng Anh cho nó dịu dàng dễ thương". Thế là em chịu liền nhưng lúc th́ xưng tôi, lúc xưng em cứ loạn cào cào và vui như Tết. Ối dào, gọi nhau bằng cái chi chi th́ cũng chỉ là cái vỏ ngoài, miễn là lịch sự, đừng sỗ sàng là được rồi. Cái quan trọng không phải cách xưng hô mà là sự đối xử, tôn trọng nhau như thế nào mới là điều quan tâm, phải không quư vị!
     Ngày vui tái ngộ  Sáng hôm thứ Tư 3/7/13, cô Chín và vợ chồng cô Mười, khăn gói ra xe đ̣ Lộc trực chỉ Las Vegas thăm người xưa sau gần nửa thế kỷ biệt tích. V́ quá lâu không gặp nhau, dung nhan mọi người dĩ nhiên đă thay đổi... ác liệt, chưa chắc đă nhận ra nhau nên phải hẹn ḥ chỗ gặp thật chính xác cho chắc ăn. Đúng 2 pm, tại tiệm phở Kinh Đô, kịch bản ôm nhau khóc như mưa lại tái diễn nhưng lần này là thật chứ không ảo như qua điện thoại. Riêng tôi v́ nhiệt đô lên tới trên 100 F nên everything đều bốc hơi, làm ǵ c̣n nước mắt để mà mít ướt nữa! Sau đó, vali, túi xách lỉnh kỉnh được chất lên xe về nhà nghỉ mệt, tối đi ăn cơm tiệm rồi lại về tổ ấm thoải mái. Quư cô chiếm mấy pḥng trên lầu để chit chat với nhau được tự nhiên c̣n tôi ngự ở pḥng dưới nhà, gần rest room cho tiện việc hành nghề.
     Đang nằm lơ mơ tơ tưởng đến casino và món poker quen thuộc th́ Ngọc gơ cửa lấy lệ rồi tùy tiện bước dzô, cười tủm tỉm: Anh ơi chị HQ thân tặng mỗi người một phong b́, em được 5 tờ, anh mở ra xem đi. Tôi ỡm ờ, thôi để lát nữa anh mở ḿnh ên cho hồi hộp. Chờ nàng rút lui, mở ra thấy 6 tờ thơm phức, hơn nàng một tờ. Thế nà thế lào? Tôi vốn chậm hiểu nghĩ măi mới t́m ra chân lư. Tôi đoán ṃ nó như thế này. Hai nàng ngoài cái phong b́ cơ bản chắc chắn c̣n cả đống quần áo, bóp, kính mát...v...v... À quên anh Đ cũng có thêm một chai dầu thơm thứ xịn nữa là... hết. Vả lại các nàng có chơi game đâu mà cần đô la nên được tặng ít hơn là phải dzồi, hợp lư quá, phải không quư vị? Chắc chủ nhà đă suy diễn thêm là Thầy giáo với Thầy cúng chỉ khác nhau có khúc dưới thôi nên tặng nhiều một chút cũng không đến nỗi... dư.
     Thiên đường hạ giới  Sáng hôm sau, mọi người ăn điểm tâm tại gia xong, hàn huyên kể chuyện ngày xưa một lúc th́ đă tới trưa. Tất cả sửa soạn lên xe đi ăn buffet tại South Point casino. Xơi đến kễnh bụng rồi th́ đến mục không thể thiếu là cờ bạc. Cô chủ nhà th́ phải xếp hàng mua vé để chơi món Bingo có trụ sở trên lầu, Phần tôi chuyên làm thầy cúng cho món thân quen là Poker máy. Riêng hai chị em cô Chín, cô Mười, không có máu đổ bác th́ kéo máy vớ vẩn cho hết giờ rồi chờ lên xe. Đêm về tính sổ ngày đầu tiên thua 40 đô, thật nhẹ nhàng.
     Thứ Sáu, buổi sáng chủ nhà đưa đi shopping tại "X exchange" của quân đội, everything ở đây đều rẻ hơn bên ngoài và được miễn thuế. Ối dào, quư cô miệng th́ cứ nói vô thường vô thường... đến nhức đầu nhưng thấy hàng seo sèo th́ mắt cứ sáng lên như đèn ô tô, thi nhau lựa chọn đồ nghề, thượng vàng hạ cám, chứa đầy túi xách khiêng về nhà.
     Tối nay, cô Chín cô Mười lo ngắm chiến lợi phẩm, bàn nhau tính toán xem mua rẻ được bao nhiêu nên phe lờ chuyện đi ṣng bài. Vả lại đi mà chỉ để ngồi nói chuyện vớ vẩn, mất sở hụi của ṣng bài rồi chờ lên xe th́ thà ở nhà cho khoẻ. Chỉ có anh em tôi vốn có máu đỏ đen là trung thành với Casino, không đi sợ nó nhớ nên lại phải kéo nhau hăng hái lên đường. Chúng tôi hẹn đúng 11 pm sẽ gặp nhau ở cửa ṣng để lên xe về tổ ấm.
     Sau khi đă lựa đúng máy hợp với sở thích, túi tiền và chỗ ngồi thoải mái, tôi rút một tờ mới toanh đưa vào máy. Hôm nay không biết là ngày ǵ mà xui xẻo quá chừng. Chơi được mấy tiếng th́ bị nó xơi mất 5o đô, coi đồng hồ chợt thấy đă gần đến giờ hẹn bèn nghỉ chơi. Sợ cô em chờ lâu tội nghiệp, vội vàng ra cửa nên quên mất cash out, nghĩa là không lấy receipt ra, thế là mất toi thêm 50 đô, tất cả chẵn một tờ lăng nhách. Vụ này Thầy Sugar đành âm thầm nuốt hận không dám hó hé với ai cả sợ quê, không chừng lại c̣n bị người đẹp đay nghiến, xé ra từng mảnh th́ mất sĩ diện .
     Thứ Bẩy cuối tuần phải đổi chương tŕnh du hí v́ chị em cô Chín khiếu nại là lên thiên đường hạ giới mà chả được đi chơi ngắm cảnh ǵ cả. Ngày nào cũng chỉ Casino, Cà ǵ nồ chán thấy mồ muốn bịnh. Thế là cô em phải chiều khách quí đưa mọi người đến ṣng bài Bellagio để thưởng thức một vườn hoa nổi tiếng ở Las Vegas. Sau khi làm nhiệm vụ phó nḥm hết sức tận tâm, tôi bèn lặng lẽ trốn vào ṣng như thường lệ nhưng không quên hẹn giờ để cô em đến đón. Tối nay dĩ nhiên cũng vưỡn là thầy cúng nhưng may mắn, chơi suốt mấy tiếng mà chỉ mất có 20 đô, mừng húm, casino chắc lỗ tiền sở hụi.
     Chủ nhật, phải chiều chị em cô Chín đi shopping ở hệ thống Dillard's, nơi cô em làm việc. Từ khi phu quân bỏ cô để về cơi vĩnh hằng, ở nhà một ḿnh buồn nên cô đi làm part time cho khuây khỏa và hôm nay cô được nghỉ. Quần áo ở đây thuộc loại đắt tiền nhưng hai người đẹp đi kiếm toàn hàng sale đến lần thứ nh́ nghĩa là it nhất phải 50% off. Chưa hết , cô chủ nhà dễ thương lại dành trả tiền và là nhân viên nên được thêm 25% off nữa. Trời ơi đi chơi Las Vegas mà đem hết tiền về, mua hàng chỉ phải trả có 25%, chỗ mua rẻ lại được miễn thuế th́ Casino chắc phải dẹp tiệm, tiền đâu đóng thuế cho Nhà nước, công nhân thất nghiệp dài dài, và nước Mỹ yêu quí lại phải tiếp tục suy thoái mà thôi!
     Thứ Hai ngày chót, tôi bị quư cô ép quá bèn vùng lên đ̣i lại quyền được đi Casino lần cuối. Các cô nhượng bộ nhưng chỉ cho phép tôi hành nghề buổi tối thôi, ban ngày th́ phải dành cho quư cô đi shopping mới fair. Lần này đến lượt tôi phải chịu và đành chờ đến khi màn đêm buông xuống cho vui vẻ cả làng.
     Hôm nay cô chủ nhà dẫn đến China town ngắm đồ Tầu, kế tiếp thăm cửa hàng "Great American outdoor store" khá lớn để ngắm mấy cô gái trẻ đẹp lội chung với cá trong hồ nước trong veo, thật tuyệt cú mèo. Tối hôm đó, quả thật anh hùng đă thấm mệt, không c̣n hơi sức để ngồi bấm máy nữa bèn gọi phôn xin cô chủ nhà được về sớm nghỉ ngơi để ngày mai thứ Ba, trở về tổ ấm sống đời an b́nh như thường lệ. Tổng kết t́nh h́nh tài chánh thua hai tờ, c̣n mang về được bốn tờ giữ làm kỷ niệm và nhớ măi ngày gặp lại cô học tṛ năm xưa, đă duyên dáng gọi Thầy bằng Anh sau gần nửa thế kỷ cách biệt.

Thầy Nguyễn Ngọc Đường



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved