www.trunghochoangdieubaxuyen.net - Thân Chúc Quư Thầy Cô và Đồng Môn Hoàng Diệu một năm mới luôn được Dồi Dào Sức Khỏe và Tràn Đầy Hạnh Phúc - www.trunghochoangdieubaxuyen.net






Dương Lịch – Âm Lịch Click on the date for details

Ba Chàng Ngự Lâm Hạ Giang Nam

K
iệt Phạm

     Sáng thứ bảy 05/29/2010, Đức đi lấy xe đến chở Cảnh xong qua nhà Kiệt, cả ba chàng ngự lâm, Kiệt - Cảnh - Đức, ăn vội vả “cơm tay cầm” rồi trực chỉ giang nam v́ trời đă gần trưa. Trên đường đi gần đến freeway 152 th́ Cảnh liên lạc được với anh Ngôn-Lệ Toàn, rồi hẹn gặp tại rest-area trên freeway 5 để cùng nhau dọt xuống giang nam cho vui. Có gọi chị Bạch Tuyết - anh Quan - anh Phúc (Canada) nhưng đă đi sớm và sắp đến L.A. rồi. Đức th́ lái xe và Kiệt ngồi trước để nói chuyện cho đở buồn ngủ, c̣n Cảnh th́ dành liền cái băng sau nằm thẳng cẳng thoải mái.
     Trên xe mở CD tiếng ca của Quang Dũng theo điệu slow ḥa lẩn tiếng “ngáy” thật ăn nhịp của “Cảnh Hù” gần 5 giờ đồng hồ, cho nên cũng đở mệt mỏi mặc dầu đường xuống giang nam hơi xa. Tội nghiệp cho cái thằng bạn chí cốt của Kiệt, bởi nó độc thân cho nên lúc nào cũng “xă láng - sáng về sớm”, đi đường xa mà nằm “kéo đờn c̣” là chuyện dỉ nhiên. Xong chuyến du giang nam này về bán cái CD với giọng ngáy slow của nó th́ chắc cũng được lên hàng Top-10 không thua ǵ Paris By Night. Nhập qua freeway 405 th́ điện thoại “geng” lia lịa - Anh Tuấn, Cẩm Nhung, Công Thành,... Tiện thể cũng gọi phone check luôn Lư Hoa Kỳ và Thiềm Bửu Cát Tâm. Vợ chồng Tâm sẽ có mặt tại đại hội như đă dự định, tuy đường xa từ Las Vegas, nhưng “no problem”. C̣n Hoa Kỳ th́ lại tưởng là đại hội vào ngày thứ Hai, xém chút nữa không nhắc th́ chắc tuột dây công tŕnh hạ giang nam này rồi.
     Rốt cuộc th́ phải ghé lại nhà Cẩm Nhung trước, chớ không th́ làm sao chịu cho thấu cái “đài Phát Thanh Mỹ Xuyên” này. Nhưng nhờ đó mà cả đám San Jose tụi này mới thưởng thức được món “bún Riêu” ngon độc đáo do chính tay ái nữ của ông quận trưởng nấu. Mới bước vào nhà của Cẩm Nhung th́ Thành gọi mau chạy quán cà phê để ca múa tập văn nghệ cho chương tŕnh đại hội ngày mai, nhưng không thể đi được v́ bây giờ chỉ “ca ba câu - nhảy ba bước” th́ chắc phải té xiểu quá, tại đường xa... đói bụng... Cám ơn Cẩm Nhung nhiều, nếu mai mốt có mở nhà hàng th́ nhớ cho biết để tụi này tới ủng hộ nha.
     Ăn xong th́ gọi Lu Bu để chở đến chổ tập văn nghệ, nhưng các ca sỉ đă đi về rồi mà buổi tiệc “Tiền Đại Hội” th́ tới 7 giờ chiều mới bắt đầu, cho nên cái hay nhất lúc này là nhờ thổ địa Lu Bu dẩn đến quán cà phê Lover’s để thưởng thức hương vị... của giang nam. Bốn tên ngồi tán dóc được một lúc, th́ chị Bạch Tuyết - anh Quan đến tham gia cho vui, sau đó sẽ cùng nhau đến họp mặt tiền đại hội tại King Seafood World Restaurant. Bây giờ mới nhận ra bà con hàng xóm th́ Kiệt phải gọi sư tỷ Bạch Tuyết bằng D́, hên quá v́ từ đây về sau, d́ Tuyết - dượng Quan, take care cho thằng cháu này khỏi phải sợ ai ăn hiếp hết... H́... H́...
     Tại restaurant của “tiền Đại Hội” th́ trước tiên gặp lại thằng bạn sau 35 năm, với cái nick name rất là hách-x́-xằng “Bắc Kỳ Thạch” mà Kiệt gán cho nó từ thời đệ nhất cấp, nhờ vậy mà kể từ ngày đó đến giờ nó lúc nào cũng nói giọng nam pha sóc trăng đặc sệt. Nguyễn Ngọc Thạch trước tiên liền check xem Kiệt có mang giày cao gót 6-inch không?... không... không có, dzậy là “nói không tin, thấy mới tin”. Thạch nói “tao nghe Hồ Quốc Lực diễn tả về mầy, bây giờ gặp tận mặt và check từng gót giày th́ rỏ ràng “Mất Dấu Kiệt Lùn”...Ha...Ha.... Thạch vẫn như ngày nào “bô lô ba la” vui vẻ với thêm cặp kính cận trông càng thêm phần đạo mạo và nụ cười chứa đầy t́nh bạn thân thương của thuở Hoàng Diệu ngày nào...
     Sư huynh Nguyễn Hồng Phúc (Canada) cũng vẫn c̣n trẻ, cao ráo như ngày xưa... và ít nói như thuở c̣n học chung với anh hai của Kiệt. Email qua lại rất nhiều nhưng đây là lần hội ngộ đầu tiên với anh Phúc. Anh Ân cũng vậy, Kiệt chỉ biết qua h́nh ảnh và lần đầu gặp in person, nhưng cũng dể nhận ra v́ “ốm và nhỏ con” chắc tại lo lắng cho việc tổ chức Đại Hội nên không lên thêm được kư lô nào. Chị Ngọc Thủy th́ lúc nào vậy, lâu lâu gặp lại, cũng vẫn trẻ và đẹp như ngày nào. Chắc chị Ngọc Thủy có môn thuốc “trường sinh - bất lăo” th́ phải? Nếu có th́ Kiệt phải xin để đem về tặng lại cho “em gái Sông Hàn”. Gặp lại Thanh Nga (HD 70-75) bây giờ mới biết là thân phụ của sư muội này là bạn thân trong quân ngủ với ba của Kiệt Khi hỏi thăm mới biết ra Bác đă vĩnh viễn ra đi nơi miền đất lạnh Hoàng Liên Sơn năm 1977… Một phút giây ngưng đọng trong cỏi ḷng và kính hương hồn của Bác luôn che chở cho Thanh Nga cùng gia đ́nh luôn được an lành
    
Ăn nói ồn ào, ly cụng “gổn gảng”, vừa nghe những câu chuyện kể từ Nứng Xâm, Ngọc Ánh, anh Tuấn, anh Nghĩa (France), anh Tính, anh Thanh, Nứng Cần, Hồng Nhan, Nứng Ngôn, Lệ Toàn, Thành, Cảnh, Phước, Thái, Hồng, Thanh Nga,... Trong khi đó, bạn của chị Ngọc Thủy tŕnh bày 2 bản nhạc bằng tiếng Tây để tặng 2 sư huynh đến từ Gia Nả Đại và Pháp Quốc. Xong Dương Minh Cảnh bắt đầu bản “Lâm Thôn Bất Tận”. Nghe 2 ca sỉ Pháp và Kampuchia ca - Kiệt “hiểu chết liền” - Riêng Cảnh th́ ca cho đến ông nhạc sỉ đánh keyboard mỏi tay và mọi người nhảy đến mỏi chân mà Cảnh Hù trên sân khấu vẫn tự nhiên tiếp tục ca, giọng ca vẫn không suy sụp, v́ nó không biết cái bản nhạc này chấm dứt ở đâu... phải chạy lên sân khấu nhắc nó mới thôi không ca nữa, may mà stop lại kịp lúc, thêm chút nữa th́ mọi người phải chở vô emergency t́m bác sỉ chiropractor để chỉnh lại tay, chân...
    
Thật là hú hồn v́ bản “Lâm Thôn Bất Tận” này, không ngờ thằng bạn học từ thuở “quần xà lỏn” ở trường tiểu học Nam Tỉnh Lỵ này lại có giọng ca “không bao giờ biết mệt”... Khâm phục...Khâm phục... Cảnh nói đây chỉ là sơ sơ một đơn khúc thôi, chứ nó chưa ca đến liên khúc, v́ nếu ca xong liên khúc th́ mọi người nhảy tối nay sẽ không đi được đến đại hội vào ngày mai mà nó th́ cũng “đớ lưởi” luôn... Đến đây mọi người mới nhớ nhà hàng sắp đóng cửa... thôi tạm chia tay, chúc nhau ngủ ngon và hẹn gặp lại sáng mai.
     Nhưng ba chàng pháo thủ nhà ta th́ đâu có được cái diểm phúc đi nghỉ sớm khi về tới chổ trọ... lại một x̣ng nữa bày ra, phải “chén thù chén tạc” với bạn bè của Cảnh. Họ là người hiếu khách phương xa c̣n ḿnh th́ một ḷng cảm tạ gia chủ cho ngủ qua đêm, nên tới hơn 1 giờ sáng, ly - chai ngổn ngang, ai ngồi đâu th́ngủ tại đó...
     Sáng sớm chúa nhật, cả đám dẩn nhau ra khu Phước - Lộc - Thọ uống cà phê và đang chờ ăn “ḿ vịt tiềm” v́ chưa t́m ra vịt cho nên tiệm chưa mở cửa, liền gọi lại Tâm và Kỳ lần nữa cho chắc ăn như bắp th́ tụi nó nói đă rang xong. Đến địa điểm của đại hội tại Emerald Bay đúng 11 giờ sáng american time, gặp liền đại sư huynh Hồ Hảo Hiệp và đại sư tỷ Quách Siếu Lái tại parking lot. Đến bàn register gặp Thủy Lê - cùng lớp 12B3 với Kiệt - tay bắt mặt mừng v́ trước đó nghe nói có thể Thủy không tới được do bận công việc. Thủ tục giấy tờ xong th́ gặp Triệu Thị Kiển, một trong những hoa khôi của HD 68-75. Mặc dù thời gian trôi qua mấy chục năm, nhưng nét duyên dáng của Kiển cũng vẫn như ngày nào... không ǵ thay đổi qua lời nói cùng nụ cười.
     Người kế đến Kiệt gặp là anh Nguyễn Minh Dũng. Kiệt nhận ra anh, nhưng anh không nhận ra Kiệt v́ thời gian đă quá lâu kể từ ngày anh Dũng đi du học ở Canada năm 1971. Lúc nhỏ th́ mấy anh em bà con hay tụ lại nhà anh Dũng chơi bài “x́ dách” vào những dịp Tết, mới đó mà đă gần 40 năm rồi... Lần này cũng được diện kiến với sư huynh Lâm Hảo Khôi (Australia) và sư tỷ Đỗ Thị Minh Giang (New Orlean), Kiệt thường nhận được những bài thơ mà họ gởi đăng trên website cũng như đặc san Xuân do hội đồng hương thực hiện, nhưng chưa một lần gặp tận mặt. Rồi gặp đến sư huynh Trần Phong, chịu chơi đóng cửa pḥng mạch khám bệnh vài ngày ở Philadelphia để về dự đại hội Hoàng Diệu của Nam California, đúng là dân Hoàng Diệu lúc nào cũng “chịu chơi, chơi tới hai ba ngày”. Cũng nhân dịp này mới biết ra nhạc phụ của anh Phong cũng là bạn trong quân đội với ba của Kiệt. Em vợ của anh Phong là anh Trương Duy Bữu và Sơn.
     Ra ngoài cửa tới lui bồn chồn trong bụng v́ vẫn chưa thấy bóng dáng của Tâm và Kỳ. Nữa cũng sợ Hoa Kỳ ngày hôm qua đi phát thư nó bị chó rượt chạy dấp té, phần c̣n lại lo cho Cát Tâm bị customer tới complain... cả 2 thằng không đi được. Nghĩ tới đó th́ 2 thằng bạn không gặp trên 35 năm vừa xuất hiện. Phải chi mua số Super Loto mà trúng liền như vậy th́ đở quá... Cát Tâm vẫn mái tóc “quăn quăn” nhưng không c̣n hột tiêu nào cả, toàn là muối... chắc tại nó ở Minnesota lâu quá, tuyết phủ hột tiêu bị ủng. Hoa Kỳ th́ cả muối lẫn tiêu, nhưng ruộng hơi thất mùa chút đĩnh. Nhưng dầu sao th́ cũng đở hơn Bắc Kỳ Thạch, v́ hàng tiền đạo của nó không những bị thất mùa mà c̣n năm dài tháng hạn nữa... Cát Tâm và Kiệt là những thành viên thường trực của “băng phá phách” được thành lập từ năm đệ Ngủ, nào là Đỗ Ngọc Trung, Huỳnh Chi Lăng, Trần Hoàng Nam, Trần Quốc Sử, Trần Minh Nhựt, Diệp Nhánh, Văn Cẩm Tâm, Trần Văn Hạnh, Huỳnh Hữu Tài, Phan Thanh Tùng... với thành tích đáng kể nhất là từng lội nước từ dảy lớp gần miểu Bà Hỏa tới trước hồ sen, rồi hiên ngang qú gối cho tới tan học 12 giờ trưa, ”anh hùng tử, chứ khí hùng nào tử”. Những kỷ niệm khó quên cho dù thời gian có qua đi...
     “Tứ Quái” của trường tiểu học Nam Tỉnh Lỵ th́ hiện diện bây giờ chỉ có Kỳ - Cảnh - Kiệt, riêng Mạch Hút Sơn c̣n ở việt nam. Chắc phải hẹn nhau về lại Sóc Trăng để tứ quái cùng bắn đạn và mổ bạc cắc quá. Thôi th́ không có Hút Sơn, lấy Cát Tâm thế chổ cho đủ bộ “Tứ Sắc”. Hoa Kỳ t́nh t́nh ít nói cũng như pháo thủ Phước nhà ta, nhưng không bao giờ bỏ được cái câu “mầy phá tao hoài” khi bị chọc. H́nh như không thằng nào c̣n nhớ trên sân khấu chương tŕnh ra sao mà chỉ biết băng Tứ Sắc lúc này đă tới hồi gay cấn “tới hui khui hụt”, thêm phần phụ họa của Phước và Thạch cho nên ai nhớ chuyện ǵ th́ cứ kể ra hết... nhưng mà làm sao kể hết cho được những chuyện thời Tiểu Học, Trung Học cộng thêm 35 năm qua... Thật là t́nh bạn bất diệt... cái ǵ khác có thể mất nhưng cái này th́ chắc chắn c̣n hoài. Tới đây th́ x̣ng Tứ Sắc cũng tạm ngưng, v́ một giọng ca thật là độc đáo và hay không thể tưởng được, ngở là ban tổ chức mở CD nhạc hay mướn ca sĩ hát cho nghe trong lúc quan khách nhậu “lai gai”, ai ngờ đó là tiếng hát của ca sỉ sư muội Thanh Nga. Cả bọn liền chấm điểm hạng nhất cho Thanh Nga “You are the next Vietnamese Idol”.
     Tiếp đến là phần tŕnh diễn của ban tam ca “TNT” (Tuấn – Nghĩa – Tính). Các sư huynh trong trang phục “áo dài khăn đóng” trông thật là hippy, hơn nữa hơn 30 năm qua Kiệt chưa bao giờ được thưởng thức lại ban nhạc “AVT (Tuấn Đăng – Vân Sơn - Lữ Liên) của một thời rất ư là nổi tiếng với những âm điệu cùng lời nhạc khác xa tân nhạc và vọng cổ bù lon. Nhưng nay th́ mới thấy biệt tài thật sự của tam sư huynh hoàng diệu nhà ḿnh nếu so ra th́ ban “AVT” phải banh xác với ban “TNT” này.
     Cuối cùng Minh Cảnh lên sân khấu để ca một bản trước khi đại hội được bế mạc. V́ có nhắc nhở trước nên lần này nó tŕnh bày bản “Lâm Thôn Giao Mùa”, chứ không bất tận. Lúa mà thất mùa th́ chấm dứt khoảng 4 phút, c̣n như mưa thuận gió ḥa th́ được 7 phút. Tất cả từ thầy Hiệu Trường, Giám Học, Giáo Sư đến huynh tỷ đệ muội đồng môn đều ra sàn nhảy. Vừa ăn uống xong mà được exercise th́ c̣n ǵ bằng.
     Rời khỏi đại hội th́ chạy xe theo chị Bạch Tuyết - anh Quan để đến nhà Ngọc Ánh - Nứng Sâm. Không có GPS nên chạy theo đuôi cho chắc ăn, chứ bằng ngược lại Victorville đâu không thấy mà chỉ thấy Las Vegas th́ chắc phải ở lại đó để đóng tiền điện... Thiện Tai... Thiện Tai... Lần nữa tàn quân gom x̣ng lại để tiếp tục nói những cái chưa nói khi ở đại hội.
     Tổ ấm của Nứng Sâm - Ngọc Ánh cùng cô Công Chúa thật là xinh sắn và trong ngoài rất khang trang v́ nhà vừa mới cất không lâu. Nào dọn ra Heo quay, Bánh hỏi, Bánh canh, Cháo gà,… ai cũng có “tâm hồn ăn uống” cho nên mồi cũng hơi hao. Trời gần 11 giờ đêm mà anh Tuấn gọi nói chở anh Nghĩa tới x̣ng nhậu để ngày mai anh Nghĩa sẽ về chung với ba chàng pháo thủ San Jose. May quá hy vọng có anh Nghĩa th́ Cảnh hù sẽ không ngáy theo giọng hát của quang dũng nữa.
     Thế là giờ chia tay sắp đến, chỉ c̣n biết là hẹn gặp lại nhau lần khác. Gia đ́nh Hồng Nhan, em Hai, Lệ Toàn, Hồng – Thái, Cẩm Nhung, Thành, Thạch, chị Tuyết – anh Quan về lại Santa Ana. Kiệt - Cảnh - Phước – anh Nghĩa trực chỉ San Jose. Trước khi ra về em Hai c̣n khuyên Cảnh hù một câu “về nhớ mua thuốc xứt chớ đửng cạo đầu nữa”. Bye bye em Hai, lần tới sẽ gởi lá chanh thái lan số 8 xuống để em Hai nấu ăn. Cám ơn cô công chúa của Ngọc Ánh đă in ra bản đồ để chạy về San Jose cho dể. Nhưng vẫn bổn củ soạn lại, ḥa tấu với nhạc cho nên khi Cảnh hù tỉnh dậy chỉ wrong way làm mất thêm cả tiếng đồng hồ nữa mới về tới nhà… Kiệt liền ba chân bốn cẳng phóng xuống xe vội vă mở cửa nhà để tŕnh diện em gái sông hàn “Honey, I'm home…”
     Chuyến đi lưu lại thật nhiều kỹ niệm t́nh Thầy – Tṛ và nhất là “t́nh Bạn Bè bất diệt”.
     Chuyện tường tŕnh của Ba Chàng Ngự Lâm Hạ Giang Nam tới đây xin ngừng bút và hẹn gặp lại tất cả trong chuyến Du Giang Bắc vào năm tới…

Kiệt Phạm
San Jose 06-03-2010



Về lại mục lục của trang VĂN




Copyright © 2011 - Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học HOÀNG DIỆU Ba Xuyên - Bắc California - All rights reserved